TRANG 556# 2
> Chương 1111: Khuê Cương Pháp Tổ chiến Ngọc Đế
>
>
>
>
>
>
> Na Tra đứng tại chỗ không nhúc nhích, chờ tất cả ma ảnh đều xông vào trong cơ thể mới lạnh nhạt mở miệng nói:
>
> “Chỉ có mấy tên này thôi hay sao?”
>
> “Làm sao lại như vậy? Chúng ta làm sao lại bị nhốt rồi?”
>
> “Tâm như linh châu, Vô Trần Vô Cấu. Không tốt, hắn không phải là Na Tra, hắn là Linh Châu Tử.”
>
> “Linh Châu Tử, ta sai rồi, tha mạng!”
>
> “Ta không tin, ta không tin, hắn làm sao lại khôi phục được tiền thân!”
>
> ...
>
> Từng ma đầu tiến vào trong thức hải của Na Tra thì lập tức bị hút vào bên trong một viên linh châu màu đỏ hồng, phát ra tiếng kêu thê thảm.
>
> Vào lúc này, bên trong hai mắt của Na Tra có tinh quang lóe lên, hắn quát to:
>
> “Luyện hóa hết cho ta!”
>
> Uỳnh.
>
> Bên trong Nguyên Thần linh châu, một ngọn lửa màu đỏ như máu cháy bùng lên, từng ma đầu kêu thảm một tiếng rồi hóa thành hư vô.
>
> Na Tra đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía đám Thiên Ma bên trong Ma Vân cuồn cuộn, miệng quát to:
>
> “Ai dám đến đánh với ta một trận?”
>
> Từ bên trong Ma Vân một thanh niên tay cầm song kiếm xông ra, quát lên:
>
> “Ta đến! Na Tra nhận lấy cái chết!”
>
> Rồi hắn lập tức lao về phía Na Tra.
>
> Hỏa Tiêm Thương trong tay Na Tra đột nhiên đâm ra.
>
> Keng!
>
> Một đóa hoa lửa nở rộ ở trên không trung.
>
> Hỏa Tiêm Thương đã đánh lệch 1 thanh kiếm trong tay thanh niên.
>
> Rồi ngay sau đó Na Tra ngửa đầu ra sau, để một đường kiếm quang xẹt qua trước mặt mình.
>
> Sau đó, hắn xoay người một cái, nhấc chân đá ra.
>
> Bịch.
>
> Thiên Ma cầm song kiếm lập tức bị hắn đá bay ra ngoài.
>
> Na Tra đứng tại chỗ cười ha hả nói:
>
> “Thực lực của ngươi cũng không tồi nhưng muốn đánh với ta thì còn chưa đủ.”
>
> Ở nơi xa, Thiên Ma cầm song kiếm kia giận dữ nói:
>
> “Na Tra, ngươi dám khinh thường ta ư?”
>
> Nói xong, hắn lại lập tức lao đến, vung kiếm đại chiến cùng với Na Tra.
>
> Chiến tranh càng ngày càng kịch liệt, ngay cả Vương Mẫu cũng đã gia nhập chiến trường, nghênh chiến mấy vị Chuẩn Thánh Thiên Ma của Thiên Ma tộc.
>
> Là một trong hai đạo đồng theo hầu ở bên người Đạo Tổ từ thời kì Thái Cổ, Vương Mẫu Nương Nương có thể xưng là pháp lực vô biên, thần thông quảng đại, trừ phi gặp được tồn tại cấp bậc Chuẩn Thánh Chí Cường, còn lại địch nhân đều không đáng kể, coi như không thắng thì cũng tuyệt đối không bại được.
>
> Từng thần linh liên tiếp vẫn lạc ở trên chiến trường, một bộ phận chân linh bay về trong Phong Thần bảng, chờ sau khi phục sinh, lại lần nữa gia nhập chiến trường.
>
> Còn có một bộ phận chân linh thì bay về phía đối diện và biến mất ở bên trong Ma Vân không còn xuất hiện nữa.
>
> Trên chiến trường, Ngọc Đế đứng đối diện với Khuê Cương Pháp Tổ, tất cả ma pháp cùng thần thuật bay đến bên cạnh bọn họ đều vô thanh vô tức biến mất.
>
> Trong mắt Ngọc Đế có thần quang óng ánh, ánh mắt nhìn thấu tầng tầng Ma Vân, ở bên trong Ma Vân nhìn thấy một tòa tế đàn hình bát quái, bên trên tế đàn có treo một tấm bảng tản ra ba động tương tự với Phong Thần bảng, tất cả chân linh đầu nhập bên trong tế đàn này đều bị nó phong ấn.
>
> Ngay khi nhìn thấy tế đàn này, sắc mặt của Ngọc Đế lập tức biến đổi, hắn ngưng trọng nói:
>
> “Phong Thần đài!”
>
> Khuê Cương Pháp Tổ cạc cạc cười nói:
>
> “Đây là Phong Thần bảng do Ma Tổ đại nhân luyện chế, là bảng phong ấn thần linh.”
>
> Ngay sau khi nói xong, thân hình của Khuê Cương Pháp Tổ hóa thành một luồng khói đen biến mất nhưng thanh âm vẫn còn lưu lại:
>
> “Hạo Thiên, vào Hỗn Độn chiến một trận đi!”
>
> Ngọc Đế hừ lạnh một tiếng, sải bước ra xuất hiện ở bên trong Hỗn Độn, tiếp tục đứng đối diện với Khuê Cương Pháp Tổ.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ duỗi một cái tay ra, ma khí vô tận lưu chuyển ở trong lòng bàn tay, hắn mở miệng nói:
>
> “Hạo Thiên, lần này ngươi nhất định sẽ thua! Ta sẽ thống trị Thiên Đình, đây là Thiên mệnh!”
>
> Rồi hắn đánh ra một chưởng, ma khí màu đen nhánh hóa thành một cột sáng đánh tới Hạo Thiên, ở những nơi cột sáng đi qua, Hỗn Độn chi khí đều bị tiêu diệt.
>
> Cùng lúc đó, Ngọc Đế cũng đánh ra một quyền , thần lực tôn quý màu vàng tím hóa thành một con Cự Long gầm thét xông ra.
>
> Uỳnh một tiếng nổ thật lớn vang lên, cột sáng ma khí màu đen cùng Cự Long màu vàng tím đụng vào nhau, Hỗn Độn Hải lập tức bạo động, một phương thế giới xuất hiện ở chỗ va chạm, thanh khí lên cao trọc khí hạ xuống, theo ma khí và thần lực mà hai người đưa vào càng ngày càng nhiều, thế giới cũng càng lúc càng lớn rồi thậm chí còn bao phủ cả 2 người vào.
>
> Sau khi thế giới khuếch tán đến một điểm giới hạn thì nó nhanh chóng sụp đổ tiêu vong, sức mạnh hủy diệt vô song càn quét ở bên trong Hỗn Độn, quấy Hỗn Độn Hải cuồn cuộn.
>
> Sắc mặt của Ngọc Đế càng ngày càng khó coi, bên trên Cự Long màu vàng tím, từng tia chớp màu đen nhánh lốp bốp nhảy lên, Thần Long dần dần sụp đổ.
>
> Bùm.
>
> Một vụ nổ to lớn bùng lên ở bên trong Hỗn Độn, ma khí vô tận giống như màn trời đen nhánh ép về phía Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế hét lớn một tiếng, phía sau lưng của ông có một thần luân chín màu dâng lên, thần luân chiếu rọi xua tan ma khí màu đen nhánh, nhưng chính Ngọc Đế cũng không kìm được lui về phía sau hai bước.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ đứng tại chỗ không nhúc nhích, cạc cạc cười nói:
>
> “Ta nói qua rồi. Hiện tại, ngươi không phải là đối thủ của ta.”
>
> Sắc mặt của Ngọc Đế dần trở nên nghiêm túc, ông mở miệng chậm rãi nói:
>
> “Khuê Cương, thực lực của ngươi làm sao có thể tăng lên nhiều như vậy? Đã ẩn ẩn vượt ra khỏi cấp bậc Chuẩn Thánh Chí Cường rồi.”
>
> Khuê Cương Pháp Tổ điên cuồng cười ha ha nói:
>
> “Thiên mệnh ở bên ta, đại thế của Thiên Đạo tăng cường thực lực. Hiện giờ, ta chính là vô địch.”
>
> Hạo Thiên kiếm ngưng hiện trong tay Ngọc Đế, ông mở miệng nói:
>
> “Thật sao? Vậy để ta đến đánh vỡ đại thế của Thiên Đạo của ngươi .”
>
> Rồi ông nhanh chóng xông ra ngoài, kiếm quang màu vàng tím thông thiên triệt địa.
>
> Ở phía sau lưng Khuê Cương Pháp Tổ, một ma ảnh to lớn xuất hiện, ma ảnh vung tay lên, ma khí cuồn cuộn nghênh đón kiếm quang.
>
> Oanh long long, tiếng nổ không ngừng vang lên ở bên trong Hỗn Độn.
>
> Một ma một thần tung hoành ở bên trong Hỗn Độn, đại chiến khuấy động trăm triệu dặm Hỗn Độn Hải.
>
> ...
>
> Thiên Môn Sơn, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên nằm ở trên ghế dài, lo lắng nhìn lên bầu trời, cảm thán:
>
> “Thời buổi rối loạn! Tiểu Phàm, Anime chế tác xong chưa?”
>
> Trương Tiểu Phàm không cao hứng nói:
>
> “Hôm qua mới vừa quyết định nội dung, hôm nay đã hỏi làm xong chưa? Ngươi nghĩ ta là Thánh Nhân à? Nếu không, chính ngươi thử chế tác xem?”
>
> Trương Minh Hiên vội vàng nói:
>
> “Đừng tức giận như thế, ta đây chỉ là lo lắng mà thôi!”
>
> Trương Tiểu Phàm chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Đừng thúc ta, cho ta thêm mấy ngày nữa.”
>
> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói:
>
> “Được rồi, ta không thúc giục, ngươi từ từ làm đi.”
>
> ...
>
> Thiên Giới, Vô Thiên chậm rãi đi đến Linh Sơn, sau lưng là Hắc Liên Thánh Sứ Cửu Đầu Trùng, Hắc Y Tôn Giả, Cự Hạt, Doanh Yêu.
>
> Hắc Y Tôn Giả mở miệng nói:
>
> “Phật Tổ, Thiên Đình đã khai chiến, chúng ta có cần tập hợp bộ đội tiến đánh Linh Sơn hay không?”
>
> Vô Thiên chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Không cần!”
>
> Sau một lát, một đoàn người đi đến Linh Sơn, phía trước chính là trăm triệu đỉnh núi đứng vững, Phạn âm chấn thiên, mỗi một đỉnh núi đều có Phật quang lập loè, thần thánh không thể xâm phạm.
>
> Vô Thiên đứng ở trước Linh Sơn, tay duỗi lên trên, một vòng xoáy màu đen nhánh hiện ra, bên trong vòng xoáy một bộ quan tài thủy tinh chậm rãi hạ xuống bên người Vô Thiên. Bên trong quan tài thủy tinh, một nữ tử mỹ lệ đang nằm nhắm mắt trông như đang ngủ say, điềm tĩnh ưu nhã.
>
> Động tĩnh ở nơi này cũng lập tức kinh động đến Hộ Pháp Kim Cương làm nhiệm vụ canh cửa, lập tức có mấy Hộ Pháp Kim Cương mặc khôi giáp bay tới, cầm vũ khí trong tay chỉ vào mấy người Vô Thiên, miệng quát to:
>
> “Người nào dám xông vào Linh Sơn?”
>
> Vô Thiên cũng không thèm nhìn bọn họ một cái, chỉ thấy hắn đưa tay vào bên trong quan tài thủy tinh ánh mắt lóe lên sự ôn nhu, hắn chậm rãi mở miệng nói:
>
> “A Tu, hôm nay ta mang muội đi đến Linh Sơn, giẫm hết thảy những Phật Đà đã từng xem thường muội ở dưới chân.”
>
> Ánh mắt lóe lên sự lệ mang, hắn nói tiếp:
>
> “Ta muốn để bọn họ quỳ gối sám hối ở dưới chân của muội.”
>
> Mấy Hộ Pháp Kim Cương liếc nhìn nhau, đều từ trong mắt đối phương nhìn ra sự kinh ngạc, sợ hãi. Bọn họ cùng nhau hét lớn một tiếng, cầm vũ khí trong tay đâm về phía Vô Thiên.
>
> Thấy vậy, Cửu Đầu Trùng đứng ở phía sau Vô Thiên vung nhẹ tay lên.
>
> Bùm.
>
> Một tiếng nổ trầm vang lên, mấy Hộ Pháp Kim Cương lập tức bay ngược trở về, nện ở trên một ngọn núi gần đó.
>
>
>
>