TRANG 557# 1
> Chương 1112: Vô Thiên nhập Linh Sơn
>
>
>
>
>
>
> Vô Thiên mở miệng chậm rãi nói:
>
> “A Tu, chúng ta đi thôi!”
>
> Rồi hắn nhấc chân đi đến bên trong Linh Sơn, quan tài thủy tinh cũng di động theo bên người Vô Thiên.
>
> Ngã ở trên một ngọn núi cách đó không xa, một Hộ Pháp Kim Cương kinh ngạc, sợ hãi hét lớn một tiếng:
>
> “Người đâu? Mau tới! Có kẻ tự tiện xông vào Linh Sơn! ! !”
>
> Tiếng hét lớn này vang vọng phía trên Linh Sơn.
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai đang giảng kinh cũng ngừng lại, sau đó tiếp tục kể phật kinh, giống như không có nghe thấy.
>
> Nhưng trong mắt những Phật Đà lại hiện lên sự kinh ngạc, sau đó nở nụ cười, Phật Tổ đều còn đang giảng kinh, có thể thấy được người tới có tu vi cũng không cao, chúng ta không cần để ý.
>
> Bên ngoài Linh Sơn, bốn người Cửu Đầu Trùng, Hắc Y, Cự Hạt, Doanh Yêu đi theo sau lưng Vô Thiên tiến lên Linh Sơn.
>
> Hắc Y Tôn Giả mở miệng nói:
>
> “Hắc Liên Thánh Sứ, ngươi ra tay quá nhẹ.”
>
> Cửu Đầu Trùng cười ha hả nói:
>
> “Nhẹ cũng tốt, nặng cũng tốt, người chúng ta cần quan tâm nhất vẫn là Phật Tổ, bọn họ đều không có quan hệ gì với đại cục.”
>
> Một đoàn người đi đến bên trong Linh Sơn, không ngừng có La Hán, Bồ Tát đột kích, nhưng đều bị mấy người Cửu Đầu Trùng đánh bay một cách dễ như trở bàn tay, ngay cả La Hán đại trận cũng bị Vô Thiên Phật Tổ phất tay mà phá.
>
> Linh Sơn, trên con đường đi đến Đại Lôi Âm Tự, vô số La Hán, Kim Cương thê thảm nằm rên rỉ, khắp nơi bừa bộn, cung điện vỡ vụn.
>
> Bùm
>
> Một tiếng nổ thật lớn vang lên, hai cánh cửa lớn bên ngoài Đại Lôi Âm Tự lập tức bay ra, nện ở trên vách tường.
>
> Như Lai lại một lần nữa ngừng giảng kinh, chúng Phật Đà, Bồ Tát bên trong đại điện cũng đều bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía chỗ cửa lớn, ánh mắt lóe lên sự kinh ngạc, sợ hãi.
>
> Vô Thiên dẫn một đám người chậm rãi đi đến, ánh mắt của những Phật Đà nhận biết Vô Thiên đều co rụt lại, vậy mà lại là hắn? ! Rồi theo bản năng, bọn họ đều vô ý thức nhìn về phía Như Lai Phật Tổ.
>
> Như Lai chậm rãi nói:
>
> “Khẩn Na La, ngươi đã đến!”
>
> Vô Thiên cười lạnh một tiếng nói:
>
> “Như Lai, ta đã đợi một ngày này thật lâu rồi. Lúc trước, khi A Tu chết, ngươi làm như không thấy, ngươi trục xuất ta ra khỏi Linh Sơn nói ta phàm tâm chưa dứt. Hiện tại, ta đã trở về, những gì ngươi thiếu ta thiếu A Tu, ta đều muốn đòi lại từng cái một.”
>
> Uỳnh.
>
> Một tiếng sấm nổ vang phía trên Linh Sơn, ma khí cuồn cuộn che kín Linh Sơn, ngay cả Phật quang thần thánh cũng trở nên ảm đạm.
>
> Khí tức tỏa ra từ trên người Vô Thiên liên tục tăng lên, áp lực kinh khủng ép xuống khiến cho sắc mặt của Chúng Phật trở nên tái nhợt, tất cả đều vận sức kiệt lực ngăn cản.
>
> Như Lai chậm rãi nói:
>
> “Giữa trời đất có chính phản lưỡng cực, Phật trướng thì ma tiêu, ma trướng thì Phật diệt.”
>
> “Trong khoảng thời gian này, chúng sinh trong Tam Giới nhiều giận, nhiều oán, nhiều tham, nhiều tà khiến cho ma khí giữa trời đất phóng đại nên Ma tộc xuất hiện, chấp chưởng Tam Giới ba mươi ba năm.”
>
> “Ba mươi ba năm sau sẽ có Thiên mệnh chi tử tìm được 17 viên xá lợi thượng cổ, hủy diệt ma đầu nghênh bản tọa trở về.”
>
> Linh Sơn Chúng Phật càng nghe càng cảm thấy không đúng, Phật Tổ nói như vậy là có ý gì?
>
> Đột nhiên, trong mắt Vô Thiên hiện lên sự kinh ngạc, sợ hãi, hắn kêu lên:
>
> “Như Lai, ngươi muốn chạy đi đâu?”
>
> Như Lai mỉm cười, trong lòng thoáng có sự đắc ý, ngươi muốn đánh với bản tọa nhưng bản tọa lại không đánh với ngươi, một giấc chiêm bao ba mươi ba năm, khi trở lại trời đất sẽ thanh minh, thoải mái biết bao!
>
> Chỉ trong một cái chớp mắt, Như Lai đã hóa thành một làn khói màu vàng rồi tiêu tán, biến mất không thấy gì nữa.
>
> Quan Âm Bồ Tát ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Phật Tổ!”
>
> Chúng Phậtcòn lại cũng đều ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Phật Tổ”
>
> Phật Tổ, ngài chạy thì thoải mái còn chúng ta làm sao bây giờ đây?
>
> Vô Thiên giận dữ nói:
>
> “Như Lai”
>
> Giọng nói to rõ truyền đi, vang vọng phía trên Linh Sơn.
>
> Quan Âm Bồ Tát thở dài một hơi, chắp tay trước ngực thì thầm:
>
> “Nam mô A Di Đà Phật”
>
> Còn lại chư Phật cũng đều chắp tay trước ngực thì thầm:
>
> “Nam mô A Di Đà Phật”
>
> Vô Thiên tức giận đến mức toàn thân run rẩy. Đã vô số năm, ta đã đợi vô số năm mới đợi được đến một ngày này, vậy mà ngươi lại chạy? !
>
> Từng đoá từng đoá hoa sen màu đen bay ra từ trong cơ thể Vô Thiên rồi bay tứ tán khắp trời, trải rộng các nơi trong Linh Sơn, lên tới Phật Đà, Bồ Tát, xuống đến La Hán, sư sãi, tất cả đều bị một đóa hoa sen trấn áp Nguyên Thần, người mềm nhũn, nằm trên mặt đất.
>
> Vô Thiên phẫn nộ quát:
>
> “Quỳ xuống!”
>
> Tất cả đều quỳ rạp trên đất, trong mắt lóe lên sự khuất nhục, căm giận ngút trời.
>
> Vô Thiên đảo mắt nhìn bốn phương, chậm rãi mở miệng nói:
>
> “A Tu, muội có nhìn thấy hay không? Đây chính là chúng Phật cao cao tại thượng đó, đây chính là chúng Phật tự xưng lòng dạ từ bi đó, muội xem hiện tại bọn họ hèn mọn đến cỡ nào.”
>
> A Tu vẫn nằm ở bên trong quan tài thủy tinh, không nhúc nhích.
>
> Nghe thấy câu nói này của Vô Thiên, không ít Phật Đà càng thêm tức giận.
>
> A Tu ư? Con kỹ nữ kia ư? Hắn vậy mà để chúng ta quỳ lạy một kỹ nữ sao?
>
> Một Phật Đà giận dữ nói:
>
> “Ma đầu, muốn giết cứ giết, vì sao làm nhục chúng ta như thế? !”
>
> “Ma đầu, bản tọa cùng ngươi thế bất lưỡng lập!”
>
> “Ma đầu, ba mươi ba năm sau chính là tử kỳ của ngươi!”
>
> ...
>
> Vô Thiên cười ha ha nói:
>
> “Làm nhục ư? Các ngươi cho rằng đây là làm nhục sao? Nếu đây là làm nhục, vậy vì sao các ngươi lại muốn tất cả chúng sinh đều quỳ lạy các ngươi? !”
>
> Nghe thấy câu hỏi này của Vô Thiên, tiếng mắng chửi đột nhiên im bặt.
>
> Quan Âm Bồ Tát lắc đầu nói:
>
> “Không phải là bần tăng để bọn họ quỳ lạy, mà là chính bọn hắn muốn làm như thế, lấy đó để biểu hiện sự thành kính hướng Phật, cúi người với phật tâm, niệm từ bi.”
>
> Vô Thiên quát to một tiếng:
>
> “Giảo biện!”
>
> Rồi hắn bay lên trên chỗ chủ vị của Đại Lôi Âm Tự, đài sen dưới chân nguyên bản có màu vàng cũng chuyển dần sang màu đen.
>
> Vô Thiên ngồi xếp bằng trên đó, mở miệng nói:
>
> “Kể từ ngày hôm nay, bản tọa chính là Phật Tổ của Linh Sơn!”
>
> Mấy người Cửu Đầu Trùng, Hắc Y chắp tay trước ngực bái nói:
>
> “Tham kiến Vô Thiên Phật Tổ!”
>
> “Mơ tưởng!”
>
> “Yêu ma lớn mật!”
>
> ...
>
> Ở phía dưới, vô số Phật Đà bị trấn áp mở miệng chửi rủa.
>
> Vô Thiên mở miệng nói:
>
> “Hắc Liên Thánh Sứ, ngươi dẫn người đi công chiếm Địa Phủ rồi giam giữ những kẻ này vào bên trong địa phủ.”
>
> Cửu Đầu Trùng chắp tay trước ngực cung kính nói:
>
> “Tuân pháp chỉ của Phật Tổ!”
>
> Vô Thiên tiếp tục nói:
>
> “Hắc Y, ngươi mang người của chúng ta trong Ma Giới đến Linh Sơn.”
>
> Hắc Y cung kính nói:
>
> “Tuân pháp chỉ của Phật Tổ!”
>
> “Cự Hạt, Doanh Yêu!”
>
> Hai nữ ma cung kính ôm quyền nói:
>
> “Phật Tổ!”
>
> Vô Thiên phân phó nói:
>
> “Các ngươi mang binh đi phá hủy tất cả đạo trường của Phật giáo ở bên ngoài Linh Sơn, bắt hết tất cả tu sĩ của Phật giáo về đây.”
>
> Hai nữ cung kính nói:
>
> “Vâng!”
>
> Sau đó, Vô Thiên phất phất tay nói:
>
> “Đi thôi!”
>
> Cửu Đầu Trùng thả một đóa hoa sen màu đen ra, hoa sen màu đen vừa bay lên cái bệ thì một lực hút xuất hiện, tất cả La Hán, Bồ Tát, Phật Đà đã bị trấn áp đều hóa thành một vệt sáng bị hút vào bên trong hoa sen màu đen, Cửu Đầu Trùng thu hồi hoa sen màu đen rồi cung kính cúi đầu với Vô Thiên.
>
> Sau đó, một nhóm bốn người cung kính đi ra ngoài.
>
> Vô Thiên ngồi ở bên trong đại điện lạnh lẽo, thất lạc mở miệng nói:
>
> “A Tu, ta đã mang muội đi lên Linh Sơn, trấn áp chúng Phật, nhưng vì cái gì mà trong nội tâm của ta lại không hề cảm thấy vui sướng vậy?”
>
> Quan tài thủy tinh ở phía dưới bay lên, đáp xuống trước mặt Vô Thiên, phía trên quan tài thủy tinh nổi lên một gợn sóng.
>
> Vô Thiên đưa tay vào bên trong, run rẩy sờ mặt A Tu, nói:
>
> “A Tu, có lẽ tử vong mới là chuyện hạnh phúc nhất, không có yêu, không có hận, cái gì cũng không có.”
>
> Đột nhiên, giống như cảm nhận được điều gì, sắc mặt của Vô Thiên biến đổi, hắn lập tức rút tay về, vung tay lên. Quan tài thủy tinh lập tức biến mất không thấy gì nữa rồi Vô Thiên lại khôi phục thành hình tượng ma đầu lạnh lùng.
>
> Một luồng Phật quang nở rộ ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, từ bên trong Phật quang Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả đi ra.
>
> Di Lặc chắp tay trước ngực cười nói:
>
> “Bái kiến Vô Thiên Phật Tổ!”
>
> Vô Thiên lạnh nhạt nói:
>
> “Ngươi thật giống như cũng không có đến giúp ta.”
>
>
>
>