TRANG 557# 2
> Chương 1113: Di Lặc trợ lực
>
>
>
>
>
>
> Di Lặc cười nói:
>
> “Phật Tổ, lời này của ngài không đúng rồi, ngài không có phát hiện Đại Nhật Như Lai Phật, Lưu Ly Dược Sư Phật, Câu Lưu Tôn Cổ Phật, Định Quang Hoan Hỉ Phật, Khổng Tước Đại Minh Vương Bồ Tát, Nhiên Đăng Quá Khứ Phật đều không ở đây sao?”
>
> Vô Thiên nhíu mày nói:
>
> “Bọn họ đều bị ngươi giết rồi hay sao?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật liên tục khoát tay nói:
>
> “Phật Tổ nhưng không thể nói loạn như vậy, bọn họ đều là đại năng của Phật giáo ta, làm sao bản tọa có thể giết bọn họ được?”
>
> “Vậy bây giờ bọn họ ở đâu?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Bị ta vây ở bên trong Di Lặc Thánh cảnh.”
>
> Nghe thấy lời giải thích của Di Lặc Vị Lai Phật, trên mặt của Vô Thiên cũng hiện lên sự kinh ngạc, hắn nói:
>
> “Ngươi vậy mà có thể vây được bọn họ hay sao?”
>
> Di Lặc nói:
>
> “Khoảng thời gian này, bần tăng bế quan ở bên trong Di Lặc Thánh cảnh, lấy danh nghĩa lĩnh hội Đại Đạo mời bọn họ đến, sau đó phối hợp đại trận trong bí cảnh của ta đánh lén, trấn áp từng người một.”
>
> Vô Thiên mỉm cười nói:
>
> “Ngươi làm như vậy được sao? Coi như ngày sau thật sự thành Phật Tổ, bọn họ lại làm sao có thể phục ngươi?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lộ vẻ mặt trách trời thương dân, nói:
>
> “Bên ngoài ma đầu hung mãnh, Phật Tổ không đánh mà chạy, vì bảo tồn sinh lực của Phật giáo, bản tọa chỉ có thể lựa chọn phong ấn đại năng của Phật giáo, để ngày sau có cơ hội Đông Sơn tái khởi.”
>
> Vô Thiên gật đầu nói:
>
> “Ngươi làm rất tốt!”
>
> Di Lặc cười ha hả nói:
>
> “Đa tạ Phật Tổ khích lệ, không biết Như Lai hiện đang trốn ở chỗ nào?”
>
> Vô Thiên mở miệng nói:
>
> “Đã chuyển thế.”
>
> Đối với kết quả này, Di Lặc cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên. Trước đó, khi Như Lai mời mình cùng Nhiên Đăng mật đàm thì đã để lộ ra ý định rồi.
>
> Di Lặc liền vội vàng hỏi:
>
> “Vậy chúng ta phải làm sao để tìm được hắn?”
>
> Vô Thiên nói:
>
> “Không vội, chờ sau khi hắn trưởng thành thì tự nhiên sẽ bạo lộ ra, hiện tại trọng yếu là muốn tìm tới người gọi là Thiên mệnh chi nhân kia.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật lại đợi không kịp, sợ đến lúc đó vạn nhất tìm không thấy chuyển thế thân của Như Lai thì bọn họ nên làm như thế nào cho phải. Hắn vội vàng nói:
>
> “Phật Tổ, chuyện tìm Thiên mệnh chi nhân giao cho ngài, bần tăng đi tìm chuyển thế thân của Như Lai, chúng ta nhất định không thể để xảy ra bất kỳ sai lầm gì.”
>
> Vô Thiên gật nhẹ đầu.
>
> Thân hình của Di Lặc dần dần mơ hồ rồi biến mất nhưng sau khi hắn biến mất thì vẫn còn một giọng nói vang vọng ở bên trong đại điện:
>
> “Đúng rồi, Nhiên Đăng Cổ Phật cùng Khổng Tước Đại Minh Vương Bồ Tát cực kỳ cảnh giác, bọn họ đã trốn khỏi Thánh Cảnh trước khi bản tọa kịp ra tay đánh lén. Ngài phải cẩn thận.”
>
> Vô Thiên sững sờ, thần sắc tự nhiên, hiển nhiên cũng không thèm để ý đến chuyện Nhiên Đăng cùng Khổng Tước Đại Minh Vương chạy trốn, kiếp nạn này có định số, ai cũng không cải biến được gì.
>
> Một bên khác, Cự Hạt biến hóa thành Quan Âm Bồ Tát bay đến Hoa Quả Sơn, tay nâng Ngọc Tịnh bình, phía sau phật luân sáng chói, đến trước Động Thủy Liêm thì chậm rãi hạ xuống.
>
> Bên trong Động Thủy Liêm, Tôn Ngộ Không lập tức xoay người ngồi dậy, vò đầu bứt tai nghi hoặc nhìn bên ngoài, Quan Âm Bồ Tát tới làm cái gì? Chuyện đại náo Linh Sơn đã qua lâu như vậy, hiện tại mới đến hỏi tội sao?
>
> Tôn Ngộ Không lập tức bay ra Động Thủy Liêm, đứng ở Quan Âm Bồ Tát trước mặt chắp tay thở dài cười hì hì nói:
>
> “Bồ Tát, ngài không ở Núi Lạc Già hưởng phúc, đến Hoa Quả Sơn này của ta làm gì?”
>
> Quan Âm Bồ Tát mở miệng nói:
>
> “Ngộ Không, Phật Tổ có chỉ nói từ khi thành Phật đến nay, cậu đóng cửa nghiên cứu kinh thư, tuân thủ giới luật, nội tâm rất có phật tính, đặc biệt mệnh lệnh cho ta đến đây mời cậu lên Linh Sơn lĩnh thưởng.”
>
> Tôn Ngộ Không khiếp sợ chỉ tay vào mặt mình nói:
>
> “Ta nghiên cứu kinh thư ư? Ta tuân thủ giới luậtư? Ta còn rất có phật tính sao?”
>
> Quan Âm Bồ Tát cười gật đầu nói:
>
> “Không sai! Phật Tổ thần thông quảng đại, Linh Sơn Chúng Phật đều ở trong mắt ngài, thưởng phạt rõ ràng không có lỗ hổng.”
>
> “Không Không, là ai tới vậy?”
>
> Từ bên trong Động Thủy Liêm, Bạch Tinh Tinh bay ra, kinh ngạc nhìn thoáng qua Quan Âm Bồ Tát
>
> Biểu lộ trên mặt Quan Âm Bồ Tát lập tức biến thành sững sờ.
>
> Không Không ư? Đây là cái kiểu xưng hô quỷ gì vậy?
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Bồ Tát, ta giới thiệu cho ngài một chút, đây là Bạch Tinh Tinh, vợ của ta.”
>
> Quan Âm Bồ Tát A một tiếng, biểu lộ trên mặt biến thành rất khó coi, tựa như là vừa bị đánh vào mặt vậy.
>
> Tôn Ngộ Không đưa tay kéo Bạch Tinh Tinh và trong lòng mình, khiêu khích nhìn chằm chằm vào Quan Âm Bồ Tát nói:
>
> “Mong Bồ Tát hồi bẩm Phật Tổ, ngài là đại năng, cũng đừng có chơi những thủ đoạn nhỏ này, lão Tôn ta sẽ không đi Linh Sơn.”
>
> Trong lòng của Quan Âm Bồ Tát khẽ run lên.
>
> Thủ đoạn nhỏ ư? Chẳng lẽ con khỉ này đã nhìn ra chuyện gì sao?
>
> Quan Âm Bồ Tát lập tức tỏ ra nổi giận nói:
>
> “Ngộ Không, ngươi là Phật Đà của Phật môn ta, sao dám chống lại pháp chỉ của Phật Tổ?”
>
> Tôn Ngộ Không khinh thường nói:
>
> “Phật Tổ ư? Hắn cũng xứng gọi là Phật Tổ sao? Lão Tôn ta nói không đến liền không đi, ta chỉ sợ đi rồi về không được, biến thành một người khác đó.”
>
> Tôn Ngộ Không nói thầm trong lòng:
>
> “Vết xe đổ của Đường Tam Tạng vẫn còn ở trước mắt, đồ đần mới đi Linh Sơn tiếp nhận Phật Tổ trả thù!”
>
> Nhưng nghe thấy câu nói của Tôn Ngộ Không, trong lòng của Quan Âm Bồ Tát lại khẽ run lên, trong mắt có hung quang lóe lên.
>
> Hắn quả nhiên là biết được chuyện này, vậy mà còn dám tỏ ra xem thường Vô Thiên Phật Tổ? Biến thành một người khác, hắn biết ta là giả hay sao?
>
> Quan Âm Bồ Tát âm trầm nói:
>
> “Tôn Ngộ Không, ngươi lúc nào thì biết ta là giả?”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc kêu lên:
>
> “Ngươi là giả hay sao? !”
>
> Quan Âm Bồ Tát cười lạnh một tiếng, diễn còn rất giống, thân hình khẽ động lập tức phóng tới Tôn Ngộ Không, một kiếm vung ra một luồng ánh sáng lạnh lướt qua.
>
> Keng.
>
> Tôn Ngộ Không tay cầm Gậy Như Ý một mực chống đỡ Quan Âm Bồ Tát .
>
> Tôn Ngộ Không một tay đẩy Bạch Tinh Tinh ra, khí tức cuồng bạo bốc lên, Gậy Như Ý giống như cuồng phong bạo vũ đánh tới Quan Âm Bồ Tát, hai bóng người lấp lóe ở trên không trung, tiếng binh binh bang bang của binh khí va chạm liên tiếp vang lên, không khí liên tục nổ tung, dư ba khuếch tán ra khiến cho Đông Hải cuộn sóng.
>
> Tôn Ngộ Không một bên đánh một bên giận dữ hét lớn:
>
> “Yêu quái, ngươi đến cùng là thần thánh phương nào, thuật biến hóa cao thâm đến mức thậm chí ngay cả lão Tôn ta đều không phân biệt được.”
>
> Lúc này, trên người Quan Âm Bồ Tát có ánh sáng lóe lên, nàng khôi phục lại thành dáng vẻ Cự Hạt, hai tay cầm kiếm trừng mắt dọc nói:
>
> “Linh Sơn Cự Hạt!”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:
>
> “Mặc dù Lão Tôn ta không vừa mắt với đám đầu trọc ở trên Linh Sơn kia nhưng cũng không cho rằng bọn họ sẽ thu lưu yêu ma, phải biết thuật độ hóa của đám hòa thượng kia phải nói là nhất tuyệt, yêu ma nào rơi vào trong tay Phật giáo cuối cùng không phải là thành La Hán của Phật giáo?”
>
> Cự Hạt cười lạnh một tiếng nói:
>
> “ Linh Sơn của hiện tại cũng không phải là Linh Sơn của trước kia nữa rồi.”
>
> Nói xong, nàng tiếp tục đánh tới Tôn Ngộ Không.
>
> Nghe thấy câu nói của Cự Hạt, ánh mắt của Tôn Ngộ Không lấp lóe mấy lần, nhưng hắn cũng không suy nghĩ nhiều mà cứ lao lên.
>
> Hai người lại tiếp tục chiến đấu ở trên trời, sau một khoảng thời gian, Tôn Ngộ Không một gậy đánh bay Cự Hạt.
>
> Cự Hạt bay ngược ra đến trăm dặm mới dừng lại được, nàng ôm bụng không cam lòng cắn răng, quay người biến mất.
>
> Tôn Ngộ Không khiêng Gậy Như Ý hạ xuống.
>
> Bạch Tinh Tinh liền vội vàng hỏi:
>
> “Không Không, chuyện gì xảy ra? Các ngươi thật giống như nhắc đến Linh Sơn?”
>
> Tôn Ngộ Không nhíu mày nói:
>
> “Linh Sơn giống như đã xảy ra chuyện.”
>
> “Chuyện gì?”
>
> Tôn Ngộ Không không xác định nói:
>
> “Tựa hồ là bị yêu ma chiếm lĩnh.”
>
> Bạch Tinh Tinh bật cười nói:
>
> “Linh Sơn bị yêu ma chiếm lĩnh sao? Chuyện này sao có thể xảy ra được? Như Lai Phật Tổ chính là cao thủ tuyệt đỉnh trong Tam Giới, trong Linh Sơn còn có một đám Phật Đà, mỗi một người đều là cao thủ tiếng tăm lừng lẫy Tam Giới, làm sao lại có người chiếm lĩnh được Linh Sơn.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Muội nói cũng đúng!”
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói:
>
> “Ngộ Không, đi! Chúng ta đi uống rượu.”
>
> Tôn Ngộ Không cao hứng nói:
>
> “Tốt!”
>
>
>
>