Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1116: Mục 1117

TRANG 559# 1

> Chương 1116: Ma Đồng Hàng Thế (2)

>

>

>

>

>

>

> Lão Long Vương cúi đầu nói:

>

> - Con à! Bạch Liên chính là cơ hội mà Long tộc ta đã chờ đợi cả ngàn vạn năm qua.

>

> Người xem điện thoại thầm giật mình, nguyên lai chân tướng là như vậy, Bát Bộ Thiên Long này cũng quá thảm rồi!

>

> Bên trong Tứ hải, trong lòng từng Long tộc đều cảm thấy mờ mịt, nguyên lai cuộc sống của Bát Bộ Thiên Long thê thảm như vậy hay sao? Liệu chúng ta có nên đi cứu bọn hắn thoát ly khổ hải hay không đây? Nhưng mà chúng ta giống như là không đánh lại.

>

> Tây Hải Long cung, một vị Long tử mở miệng nói:

>

> - Khó trách tam ca làm Bát Bộ Thiên Long liền vừa đi không trở về, hiện tại ngay cả tin tức đều không truyền về, sẽ không phải là bị Phật giáo nhốt đi?

>

> Rồi hắn nhịn không được quay đầu nhìn về phía Lão Long Vương kêu lên:

>

> - Phụ vương!

>

> Lão Long Vương không cao hứng nói:

>

> - Giả!

>

> Vị Long tử kia rụt đầu lại, nói thầm:

>

> - Ta cảm giác là thật, Tiêu Dao Thần Quân sẽ không gạt người.

>

> . ..

>

> Anime tiếp tục chiếu, ba năm kỳ hạn sắp tới, cha mẹ của Vô Thiên bận bịu vì chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật cuối cùng cho hắn.

>

> Nhưng đúng ngày đó, Di Lặc Vị Lai Phật lại lặng lẽ nói tất cả mọi chuyện cho Vô Thiên biết, phá hủy phật châu trói buộc, nổi điên lên muốn đại khai sát giới nhưng lại bị Khẩn Na La ngăn lại, sau đó bỏ đi.

>

> Lúc Ma Nhĩ Mạn nói lời cảm tạ thì đột nhiên ra tay xốc trường bào Khẩn Na La đang mặc lên, hiện ra chân thân Long tộc cùng thân phận Bạch Liên của Khẩn Na La.

>

> Khẩn Na La lập tức quay người bay đi, Như Lai béo ở phía dưới chỉ vào Khẩn Na La hét lớn:

>

> - Chạy hòa thượng chạy không được miếu, ta muốn báo cáo Linh Sơnm báo cáo Nhiên Đăng Phật tổ, vạch trần tội ác của Long tộc! !

>

> Trong nháy mắt, Khẩn Na La dừng lại ở không trung, đưa lưng về phía mọi người, ánh mắt bối rối.

>

> Ở phía dưới, bách tính cũng đều đang sôi nổi nghị luận.

>

> - Yêu quái cuối cùng vẫn là yêu quái!

>

> - Nguyên lai là Long tộc làm xằng làm bậy!

>

> - Chó không đổi được thói quen đớp cứt!

>

> - Lúc trước Linh Sơn liền không nên chừa cho bọn chúng một con đường sống!

>

> . ..

>

> Nhìn thấy thế, trong lòng người xem điện thoại đều thấy phản cảm, thầm nói Đa Bảo Như Lai quả là người không phân thiện ác, không phân biệt đen trắng.

>

> - Chậc chậc chậc! Con thấy chưa? Ta đã nói rồi mà! Xem chuyện náo thành như thế này rồi! Chúng ta xử lý sao đây?

>

> Di Lặc Vị Lai Phật vô thanh vô tức xuất hiện ở bên người Khẩn Na La.

>

> Ở phía dưới, Như Lai ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> - Sư đệ!

>

> Di Lặc Vị Lai Phật chắp hai tay sau lưng, tiếc nuối nói:

>

> - Vốn dĩ, chỉ cần chết bốn người là giải quyết xong hết mọi vấn đề, như thế rất tốt! Giờ thì hay rồi! Tất cả đều biết rồi! Vậy nên không một ở đây có thể sống cả.

>

> Tiếp xuống tới, Khẩn Na La bị buộc bất đắc dĩ, hóa thân Thần Long hút nước Đông Hải, ngưng tụ thành một cái núi băng khổng lồ ở phía trên Thành Tân Hải, nếu như núi băng rơi xuống, toàn bộ Thành Tân Hải đều sẽ bị hủy diệt.

>

> Người xem trước điện thoại cũng đều thở dài trong lòng, chuyện này thật muốn trách Khẩn Na La sao? Gánh vác vận mệnh của cả tộc, hắn căn bản không có lựa chọn nào khác.

>

> Từng người không khỏi để tay lên ngực tự hỏi, nếu như mình thay thế Khẩn Na La thì sẽ xử trí như thế nào, hẳn là cũng sẽ lựa chọn giống vậy đi! Có lẽ sẽ làm tuyệt hơn nữa.

>

> Một bên khác, Vô Thiên tức giận phát tiết sự bất mãn, oán hận của chính mình.

>

> Lúc này, tọa kỵ hắc liên lần nữa biến trở về thành chú heo mập, mang theo Vô Thiên đi vào bên trong huyễn cảnh,

>

> Bên trong huyễn cảnh, Ma Nhĩ Mạn cùng Như Lai đi cầu kiến Phật mẫu, mặc dù không có nhìn thấy Phật mẫu, nhưng lại được thủ vệ Tiểu Vân Vân ban cho Hoán Mệnh phù.

>

> Huyễn cảnh kết thúc, Vô Thiên run rẩy lấy cẩm nang ra, Hoán Mệnh phù thình lình nằm ở trong đó, hai hàng nước mắt chảy xuống.

>

> Bên trong Đại Lôi Âm Tự, Vô Thiên hoảng hốt nhìn màn hình. Cha mẹ, hai từ thật lạ lẫm, thật xa lạ! Từ sau khi vứt bỏ gia đình, gia nhập Phật giáo hắn cũng chưa từng có tin tức của bọn họ, một loại xúc động xuất hiện tại trong lòng. Hiện tại rất muốn đi tìm bọn họ, thế nhưng là hết thảy đã trễ rồi, quá muộn, quá muộn rồi!

>

> Trong ánh mắt ức vạn năm chưa từng rung động của hắn nổi lên một tia thương cảm. Cha mẹ!

>

> Lúc này, trong Thành Tân Hải, Khẩn Na La dễ như trở bàn tay đóng băng vợ chồng Ma Nhĩ Mạn lại, mắt thấy núi băng sắp sửa rơi xuống, toàn bộ Thành Tân Hải nguy cơ sớm tối.

>

> Nhưng vào lúc này, một vệt sáng màu đen từ phía trên bên cạnh bay tới, Vô Thiên cùng Khẩn Na La đụng vào nhau, hào quang một đen một trắng chia nửa bầu trời.

>

> Khẩn Na La đối đầu với Vô Thiên, Như Lai đối đầu với Di Lặc, bốn người triển khai đại chiến ở trong Thành Tân Hải, đồng thời còn đánh vào bên trong Nhị Thập Tứ Chư Thiên Đồ, lại từ bên trong đánh ra ngoài.

>

> Cuối cùng, Khẩn Na La hóa thành một rồng màu trắng phóng lên trời, đáp xuống phía trên núi băng.

>

> Răng rắc.

>

> Cột trụ chống núi băng liên tiếp sụp đổ, núi băng nhanh chóng hạ xuống.

>

> Vô Thiên nằm ở trong ngực mẫu thân, ngẩng đầu nhìn núi băng to lớn trên không trung, trong lòng thầm nói tuyệt đối ... không thể tuyệt đối không thể để cho núi băng rơi xuống tới.

>

> Ánh mắt kiên nghị, miệng thì thầm:

>

> - Thiên địa thập phương, tam thế thần thông, Phật pháp vô biên kim quang châu! Mở cho ta

>

> Chuỗi phật châu trên cổ tay Vô Thiên tản mát ra Phật quang, nhanh chóng xoay tròn.

>

> Vô Thiên cúi đầu cắn răng nói:

>

> - Không thể triển khai toàn bộ, sẽ mất đi ý thức!

>

> Lúc này, ấn ký hắc liên trên trán tản mát ra ma khí nồng đậm bao phủ Vô Thiên.

>

> Bên trong ma khí cuồn cuộn, Vô Thiên chậm rãi đứng lên, biến thành một thanh niên mặc áo bào đen tóc dài bay múa, dưới chân hắc liên xoay tròn hình thành một vòi rồng bao phủ Vô Thiên ở trong đó.

>

> Vô Thiên duỗi tay ra, Thí Thần Thương nhanh chóng bay tới, rơi vào trong lòng bàn tay hắn.

>

> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời, nháy mắt phóng lên tận trời rồi nhanh chóng áp sát núi băng, ma khí cuồn cuộn đẩy núi băng từ từ đi lên.

>

> Phía trên núi băng, cảm nhận được núi băng đang rơi chậm lại, bạch long Khẩn Na La gầm lên một tiếng, phóng lên trời, ở giữa không trung xoay tròn một cái rồi lại lần nữa rơi xuống tới, thần lực phát ra, núi băng bỗng nhiên trầm xuống, áp lực trực tiếp đặt ở trên bờ vai của Vô Thiên.

>

> Bạch long cúi đầu nhìn Vô Thiên ở phía dưới nói:

>

> - Đừng vùng vẫy nữa! Cậu sinh ra chính là Ma Liên, đây là mệnh trung chú định!

>

> Linh Sơn, bên trong Đại Lôi Âm Tự, nghe thấy câu nói này, ánh mắt của Vô Thiên bỗng nhiên co rụt lại, sinh ra chính là Ma Liên.

>

> Mệnh trung chú định? Thiên mệnh? !

>

> Bên trong màn hình, ở phía dưới, Vô Thiên gầm thét kêu lên:

>

> - Con mẹ nó! Thiên mệnh là cái quái gì? Mệnh trung chú định là cái quái gì? Mệnh ta do ta không do trời, là Ma hay là Phật, chính ta nói mới tính.

>

> Bên trong ma khí cuồn cuộn, sau lưng Vô Thiên liên tiếp có bốn cái cánh tay duỗi ra, đặt lên núi băng, Vô Thiên gầm lên giận dữ, đẩy núi băng chậm rãi bay lên.

>

> - Tốt!

>

> - Tốt! Vô Thiên quá đẹp trai!

>

> - Quá hay!

>

> - Mệnh ta do ta không do trời, là Ma hay là Phật, chính ta nói mới tính! Vô Thiên nói quá hay! !

>

> . ..

>

> Ở khắp các nơi trong Hồng Hoang đều kích động phát ra tiếng khen.

>

> Linh Sơn, bên trong Đại Lôi Âm Tự, một tiếng nổ ầm vang lên, một cột ma khí phóng lên tận trời. Chỉ trong nháy mắt, toàn bộ Đại Lôi Âm Tự bị lật tung, phá thành từng mảnh nhỏ.

>

> Vô Thiên gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình, trong mắt lóe kích động thì thầm nói:

>

> - Mệnh ta do ta không do trời, là ma là Phật, chính ta nói mới tính!

>

> Rồi hắn ngửa mặt lên trời cười ha ha kêu lên:

>

> - Thiên mệnh là cái quái gì? Mệnh trung chú định là cái quái gì? Nói hay lắm

>

> Tiếng cười quanh quẩn ở phía trên Đại Lôi Âm Tự.

>

> Hiện tại, đối với Vô Thiên mà nói, bộ Anime này đến nơi này cũng đã đủ rồi, về phần kết cục như thế nào đã không còn trọng yếu nữa.

>

> Cuối cùng, Vô Thiên đánh bại Khẩn Na La, thiên kiếp cũng đúng hạn giáng lâm.

>

> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn thiên kiếp, nói:

>

> - Xem ra thời gian của ta đến, cậu đi đi!

>

> Khẩn Na La quay đầu nhìn về phía Vô Thiên nhịn không được nói:

>

> - Cậu liền không sợ ta về sau ...

>

> Vô Thiên bỗng nhiên tóm lấy cổ áo Khẩn Na La, quát lớn:

>

> - Cậu đến cùng có phải là Bạch Liên hay không? Tại sao Ma Liên như ta còn sống tốt hơn cậu. Cậu dám hèn nhát hơn nữa không?

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!