Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1117: Mục 1118

TRANG 559# 2

> Chương 1117: Vô Thiên rút Khỏi Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Khẩn Na La quay đầu không nhìn Vô Thiên, nói:

>

> “Ta là yêu tộc, từ khi sinh ra thì vận mệnh đã định sẵn là như vậy rồi.”

>

> “Đánh rắm! Cái nhìn của người khác đều là vớ vẩn. Cậu là ai thì chỉ có tự cậu mới quyết định được, đây là đạo lý do cha dạy ta! Nếu như vận mệnh bất công, vậy thì ta sẽ đấu với nó đến cùng!”

>

> Trước điện thoại, trong lòng vô số người xem cũng đều bị câu nói này của Vô Thiên cảm nhiễm, tràn đầy nhiệt huyết kích động, không sai vận mệnh bất công thì phải đấu với nó đến cùng. Giờ phút này, cái miệng đầy răng nhọn của Vô Thiên kia cũng không còn dữ tợn như trước nữa.

>

> Linh Sơn, địa chỉ ban đầu của Đại Lôi Âm Tự, Vô Thiên chậm rãi từ trên đài sen đứng lên, ngẩng đầu nói:

>

> “Không sai! Ta xác thực rất sợ, ngay cả ý muốn phản kháng thiên mệnh cũng không có! Nếu như vận mệnh bất công, vậy thì phải đấu với nó đến cùng! Tốt, vậy ta liền đến đấu một trận!”

>

> Trong mắt bốc cháy lên chiến ý ngất trời, trong lúc nhất thời tâm niệm thông suốt, lại không còn một tia trở ngại.

>

> Lúc này, trong anime chính là cảnh Vô Thiên Độ Kiếp, được Khẩn Na La tương trợ, hai người hợp lực, chính ma hai lực dung hòa, Hỗn Nguyên thiên thành, khiêng qua thiên kiếp, nhưng nhục thân cũng hủy hết hóa thành hai đóa hoa sen một đen một trắng bị thiên kiếp hút vào bên trong lỗ đen.

>

> Ở phía dưới, mẫu thân của Vô Thiên bi thương kêu lên:

>

> “Con trai! Con trai! Con trai của ta! !”

>

> Bách tính trong toàn thành cũng đều ngẩng đầu nhìn lên trời.

>

> Hết phim!

>

> Trước điện thoại, rất nhiều người xem đều lau nước mắt, mặc dù biết đây chỉ là phim, nhưng mà trong lòng vẫn xuất hiện bóng dáng thiếu niên không chịu khuất phục trước vận mệnh kia.

>

> Tây Hải, bên trong Long cung, đại thái tử Ngao Ma Ngang nhịn không được hỏi:

>

> “Phụ vương, ở bên trong anime mới này, Tiêu Dao Thần Quân nói xấu Long tộc ta là yêu thú, chuyện này tính thế nào?”

>

> Tây Hải Long Vương Ngao Nhuận mỉm cười nói:

>

> “Con ngoan, nếu không ta cho con đi tìm Tiêu Dao Thần Quân để thanh toán nhân quả nhé?”

>

> Ngao Ma Ngang liền vội vàng lắc đầu nói:

>

> “Ta không được, Tiêu Dao Thần Quân tính toán vô song, ta không phải đối thủ của hắn.”

>

> Tây Hải Long Vương sầm mặt lại, cả giận nói:

>

> “Biết vậy mà con còn nói, có phải là muốn kéo cả Long tộc ta vào vực sâu hay không?”

>

> Ngao Ma Ngang vội vàng cúi đầu nói:

>

> “Nhi thần biết sai!”

>

> Thấy vậy, ngữ khí của Tây Hải Long Vương cũng hơi trùng xuống, ông mở miệng nói:

>

> “Truyền lệnh Tứ hải Long tộc, nội dung trong anime này của Tiêu Dao Thần Quân đã được Tứ Hải Long Vương đồng ý thông qua, mọi Long tộc không được nghị luận bừa bãi!”

>

> Ngao Ma Ngang cung kính nói:

>

> “Vâng!”

>

> . ..

>

> Phía trên Huyền Không Đảo, mấy người Lý Thanh Tuyền đóng điện thoại lại, từ bên trong tiệm sách đi ra ngoài, liếc mắt cái là đã thấy ngay Trương Minh Hiên đang nằm trên bãi cỏ phơi nắng.

>

> Chúng nữ chạy tới, Lý Thanh Tuyền chọc chọc vào người Trương Minh Hiên nói:

>

> “Tỉnh! Mau tỉnh!”

>

> Trương Minh Hiên mơ hồ mở mắt nói:

>

> “Thế nào?”

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kêu lên:

>

> “Bộ « Vô Thiên chi ma đồng hàng thế » này thật là hay.”

>

> Trương Minh Hiên nhếch miệng cười một tiếng, nói:

>

> “Tạ ơn khích lệ!”

>

> Nha Nha ở bên cạnh kéo tay của Trương Minh Hiên, lắc lư kêu lên:

>

> “Ba ba! Con còn muốn xem! Con còn muốn xem nữa!”

>

> Trương Minh Hiên kiên nhẫn nói:

>

> “Trên mạng không phải có rất nhiều anime mới ra hay sao?”

>

> Nha Nha kiêu ngạo nói:

>

> “Nhưng những bộ này đều không có hay như của ba ba. Ba ba làm là tuyệt nhất.”

>

> Trương Minh Hiên cười ha ha và xoa đầu Nha Nha.

>

> Tấn Dương tiếc nuối nói:

>

> “Tại sao phải để Vô Thiên, Khẩn Na La đều chết vậy? Ta rất muốn bọn hắn đều sống sót.”

>

> Trương Minh Hiên giải thích nói:

>

> “Bọn hắn không có chết, mà là bị đánh vào Ma Giới.”

>

> “Vì cái gì không thể để cho bọn hắn sống sót, cùng một chỗ ở Thành Tân Hải hàng yêu trừ ma, giữ gìn an bình cho thế gian.”

>

> Trương Minh Hiên đương nhiên nói:

>

> “Đây là muốn tôn trọng sự thật lịch sử mà!”

>

> Lý Thanh Tuyền cười hì hì nói:

>

> “Theo ta thấy khôi hài nhất vẫn là con thú cưỡi kia, có thể biến hóa, biến thành thú cưỡi thích hợp nhất với chủ nhân, ở dưới chân Vô Thiên chính là hắc liên, ở dưới chân Như Lai vậy mà là một con heo.”

>

> Nghe được câu nói của Lý Thanh Tuyền, chúng nữ đều cười khanh khách.

>

> Nha Nha kêu lên:

>

> “Ta thích, ta thích bài hát Vô Thiên hát kia.”

>

> Rồi nàng ra vẻ dữ dằn hát:

>

> “Ta là tiểu yêu quái, tiêu dao lại tự tại, giết người không chớp mắt, ăn người không thả muối, một miếng nuốt bảy tám đứa, cái bụng muốn nứt vỡ...”

>

> Chúng nữ lại là cười đùa cùng một chỗ.

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nhìn các nàng, còn có để cho người ta ngủ hay không đây.

>

> Phía trên Linh Sơn, Di Lặc Vị Lai Phật đột nhiên xuất hiện, liếc mắt đã thấy Vô Thiên Phật Tổ đang lơ lửng trên không trung. Hắn kinh hoảng kêu lên:

>

> “Phật Tổ, Phật Tổ không xong!”

>

> Vô Thiên cười nói:

>

> “Chuyện gì?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật vội vàng kêu lên:

>

> “Trương Minh Hiên vậy mà nhìn rõ tâm tư muốn làm Phật Tổ của ta, hiện tại toàn bộ Hồng Hoang đoán chừng đều biết ta muốn tranh vị trí Phật Tổ với Như Lai, về sau ta còn âm thầm làm việc như thế nào đây?”

>

> Vô Thiên quả quyết nói:

>

> “Đã bại lộ, vậy thì cứ đi lên sân khấu thôi.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật sững sờ, đi lên sân khấu ư? Định đi như thế nào?

>

> Vô Thiên chắp hai tay ra sau lưng, nhìn về hướng Đông nói:

>

> “Ta dự định rút khỏi Linh Sơn.”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> “Cái gì? Rút khỏi Linh Sơn!”

>

> Vô Thiên nói:

>

> “Không sai, về sau Linh Sơn sẽ giao cho ngươi, ngươi chính là Vạn Phật chi tổ, Linh Sơn chi chủ kia.”

>

> “Chúng Phật bị ta cầm tù ở bên trong Địa phủ, ngươi đưa người đi cứu bọn hắn ra!”

>

> Sau khi nói xong, Vô Thiên hóa thành một vệt sáng màu đen rồi biến mất, về sau Ma tộc cũng đều rút lui khỏi Địa Phủ.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật sững sờ đứng ở bên trên Linh Sơn đã biến thành phế tích, sau đó trong lòng vui mừng thầm nói, ta đây chính là Vạn Phật chi tổ rồi sao?

>

> Rồi hắn quay đầu nhìn trái nhìn phải, thấy chung quanh không người, nắm tay lại và không ngừng đánh lên mặt mình, hơn nữa còn vận dụng toàn bộ pháp lực, nếu không sợ rằng còn không để lại vết thương, tu vi cao chỉ có điểm ấy là không tốt.

>

> Sau một lát, Di Lặc Vị Lai Phật biến mặt mũi bầm dập, tăng y trên người cũng bị xé rách, trông dáng vẻ rất là chật vật, thuận tay đánh thêm mấy chưởng khiến cho Linh Sơn đã tan hoang nay lại càng thêm tan hoang, sau đó hấp tấp chạy tới Địa Phủ.

>

> Giờ phút này, bên trong Địa Phủ cũng hỗn loạn tưng bừng, Thập Điện Diêm La biến mất, chỉ còn lại mấy Phán Quan và Quỷ Sai, hơn nữa còn bị Ma tộc xung kích, trong lúc nhất thời trật tự hoàn toàn không có.

>

> Di Lặc Vị Lai Phật xuống đến Địa Phủ, dễ như trở bàn tay tìm đến chỗ giam giữ chúng Phật, phá vỡ cấm chế bên ngoài lồng giam trực tiếp xông vào.

>

> Chúng Phật vị giam giữ ở bên trong đều kinh hỉ kêu lên:

>

> “Di Lặc Phật Tổ!”

>

> Nhưng nhìn dáng vẻ chật vật của Di Lặc Vị Lai Phật, Quan Âm lại thất lạc nói:

>

> “Ngay cả Di Lặc Phật Tổ ngài cũng bị ma đầu bắt được rồi hay sao?”

>

> Di Lặc Vị Lai Phật chắp tay trước ngực cười nói:

>

> “A Di Đà Phật, bần tăng trước đó bế quan ở bên trong Di Lặc Tịnh Thổ, vừa mới biết chuyện ma đầu giáng lâm, để chư Phật chịu khổ.”

>

> “Chúng ta không thể bảo vệ Linh Sơn là tội lỗi của chúng ta!”

>

> “Di Lặc Phật Tổ không cần tự trách!”

>

> “Vốn ta còn cho rằng Phật Tổ có thể chạy ra Linh Sơn, lưu lại cho Phật môn ta một chút hi vọng sống, hiện tại có thể làm gì!”

>

> . ..

>

> Từng câu nói trấn an vang lên, tin tức Di Lặc Vị Lai Phật bế quan mọi người cũng biết rõ ràng. Từ khi bốn người Kim Cương Đại Lực Thánh Bồ Tát bỏ mình ở Thiên Môn Sơn, Di Lặc Vị Lai Phật liền bế quan hối lỗi trong Di Lặc Tịnh Thổ, thực sự là thành tâm thành ý chí thiện!

>

> Di Lặc Vị Lai Phật nhìn trái nhìn phải, tỏ vẻ kinh ngạc rồi vội vàng hỏi:

>

> “Đúng rồi, Phật Tổ ở đâu?”

>

> Chúng Phật liếc nhau, cũng không biết nên nói như thế nào, chẳng lẽ muốn nói Phật Tổ lâm trận bỏ chạy sao? Thật là khó mà mở miệng!

>

> Chúng Phật vô ý thức so sánh giữa Di Lặc Vị Lai Phật bế quan hối lỗi cùng Như Lai lâm trận bỏ chạy một chút, trong lòng đột nhiên xuất hiện một cái ý niệm, có lẽ Di Lặc Vị Lai Phật càng thêm thích hợp làm Phật giáo chi chủ đi!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!