TRANG 560# 1
> Chương 1118: Di Lặc Phật Tổ
>
>
>
>
>
>
> Quan Âm Bồ Tát nói:
>
> “Khởi bẩm Di Lặc Phật Tổ, ma kiếp tiến đến chính là thiên địa định số, Ma tộc được định sẵn sẽ chúa tể Linh Sơn trong ba mươi ba năm, Phật Tổ đã thuận theo thiên mệnh chuyển thế thoái vị, sau ba mươi ba năm sẽ trở về khôi phục tam giới.”
>
> Di Lặc đột nhiên nói:
>
> “Nhưng mà bản tọa đã đánh bại ma đầu rồi!”
>
> “Cái gì?”
>
> “Lời ấy thật chứ?”
>
> “Di Lặc Phật Tổ, ngài vậy mà có thể đánh bại ma đầu kia sao?”
>
> . ..
>
> Từng vị Phật Đà kinh ngạc hét lên.
>
> Trong lòng Quan Âm cũng máy động, làm sao lại như vậy? Vô Thiên ma đầu cường đại cỡ nào? Sao lại thua ở trong tay Di Lặc được? !
>
> Di Lặc Vị Lai Phật tức giận nói:
>
> “Lúc bản tọa đang bế quan, Tịnh Thổ chịu đến công kích, thế là xuất quan đại chiến cùng ma đầu, sau một trận chiến đấu gian khổ, Linh Sơn hóa thành phế tích, nhưng bản tọa cũng đã đuổi ma đầu ra khỏi Linh Sơn.”
>
> Chúng Phật liếc nhau, trong lòng thực sự là không thể nào tiếp thu được tin tức này. Như Lai Phật Tổ chuyển thế, tất cả Phật Đà, Bồ Tát, La Hán bị bắt, đã nói xong ma đầu sẽ chúa tể Linh Sơn trong ba mươi ba năm, hiện tại Di Lặc Phật Tổ đột nhiên nói ma đầu bị đuổi ra ngoài, làm sao cảm giác nghe giống như là truyện thần thoại vậy đâu?
>
> Di Lặc Vị Lai Phật đưa tay nói:
>
> “Ta đến giải trừ cấm chế cho chư vị!”
>
> Phật quang từ lòng bàn tay tuôn ra, bao phủ Chúng Phật, nói thầm trong lòng:
>
> “Vô Thiên Phật Tổ, cầu ngài giúp ta một chút sức lực!”
>
> Phật quang bao phủ xuống, từng đoá từng đoá hoa sen màu đen từ trong linh đài Chúng Phật bay ra, hóa thành khói đen rồi tiêu tán.
>
> Thấy vậy, trong lòng Di Lặc Vị Lai Phật thầm thở phào, Vô Thiên Phật Tổ quả thật là người tốt!
>
> Giờ phút này, Chúng Phật lại không nghĩ nhiều nữa, nhìn qua thì quả thật ma đầu đã bị Di Lặc Phật Tổ đánh bại, xem ra ma đầu cũng không tính là quá mạnh đâu! Chí ít hẳn không phải là đối thủ của Phật Tổ, sau đó trong lòng xuất hiện một suy nghĩ cổ quái, Phật Tổ ngài chuyển thế sớm mất rồi!
>
> Quan Âm Bồ Tát lập tức vừa cười vừa nói:
>
> “Nếu như ma đầu đã đi, chúng ta có thể nghênh đón Phật Tổ trở về, trọng chỉnh lại Linh Sơn.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật liếc mắt nhìn Quan Âm, cười ha hả nói:
>
> “Quan Âm Bồ Tát nói rất đúng, nhưng chúng ta đều không biết được chuyển thế thân của Phật Tổ ở nơi nào.”
>
> “Linh Sơn không thể một ngày vô chủ, bản tọa sẽ lấy thân phận Vị Lai Phật Tổ tạm thời thống lĩnh Linh Sơn, chờ Như Lai Phật Tổ trở về.”
>
> Tất cả Phật Đà, Bồ Tát La Hán chắp tay trước ngực bái nói:
>
> “Bái kiến Di Lặc Phật Tổ!”
>
> Di Lặc Phật Tổ cười ha ha nói:
>
> “Chư vị mời, chúng ta trở về Linh Sơn thôi.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật hăng hái mang theo một đám Phật Đà, Bồ Tát La Hán được hắn cứu vớt trở về Linh Sơn.
>
> Lúc trở về đến Linh Sơn, Chúng Phật lập tức nhìn thấy Linh Sơn đã hóa thành một vùng phế tích, trong lòng ảm đạm.
>
> Từ thành lập đến nay, Phật giáo còn chưa phát sinh qua chuyện thê thảm như thế.
>
> Mấy Phật Đà còn cẩn thận cảm nhận phật lực, ma khí còn không có tán đi, quấn giao cùng một chỗ phía trên Linh Sơn, trong lòng âm thầm nhẹ gật đầu, trước đó xác thực có đại năng ở đây toàn lực xuất thủ, Di Lặc Phật Tổ nói không giả.
>
> Tất cả mọi người trong Phật giáo là tu sĩ có tu vi cao thâm cho nên khi Chúng Phật Đà hợp lực thi pháp thì chỉ sau một lát, Linh Sơn tan hoang đã khôi phục, ngay cả Đại Lôi Âm Tự đều khôi phục lại như cũ, nhưng trận pháp, cấm chế bị phá hủy thì cần chậm rãi bổ sung sau, dù sao đây cũng không phải là việc có thể làm trong một ngày.
>
> Di Lặc xếp bằng ở trên đài sen chỗ chủ vị mới tinh của Đại Lôi Âm Tự, nhìn xuống những Phật Đà, Bồ Tát ở phía dưới, nội tâm tràn đầy sung sướng, rốt cục ta cũng có thể ngồi vào vị trí này, dưới mông không kìm lòng được vặn vẹo uốn éo, thật là dễ chịu!
>
> Giọng nói của Di Lặc vang lên trong Đại Lôi Âm Tự.
>
> “Trước đó, Như Lai Phật Tổ đã từng nói qua với bản tọa và Nhiên Đăng Cổ Phật về lần ma kiếp này. Như Lai Phật Tổ nói lần này Ma trướng Phật tiêu, Ma tộc sẽ chấp chưởng Linh Sơn ba mươi ba năm.
>
> Ở phía dưới, Chúng Phật cũng đều nhẹ gật đầu, lúc trước, khi Vô Thiên đi lên Linh Sơn, Phật Tổ đúng là có nói như vậy, nói xong cũng chuyển thế đi, nhưng mà hiện tại Ma tộc bị đánh bại rồi!
>
> Di Lặc Phật Tổ tiếp tục nói:
>
> “Vì cho Phật giáo lưu lại lực phản kích, bản tọa lấy Di Lặc Tịnh Thổ bố cục, khốn trụ Định Quang Hoan Hỉ Phật, Đại Nhật Như Lai Phật, Câu Lưu Tôn Cổ Phật, Dược Sư Lưu Ly Phật, ... lại không nghĩ Ma tộc cũng không phải là không thể chiến thắng như lời Như Lai Phật Tổ đã nói, chỉ một mình bản tọa cũng đủ sức khu trục Ma Chủ, hiện tại cũng nên nghênh đón Chúng Phật trở về.”
>
> Tất cả Phật Đà La Hán chắp tay trước ngực thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật ~ ngã phật từ bi ~ “
>
> Di Lặc Phật Tổ vung tay lên, mây trắng xoay tròn tạo thành một vòng xoáy bên trong Đại Lôi Âm Tự, từng vị Phật Đà nổi giận từ bên trong bay ra.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật vội vàng cùng Chúng Phật giải thích nguyên do, những Phật Đà, Bồ Tát ở đây cũng nhanh chóng mở miệng làm chứng. Lúc này, mấy vị Phật Đà cường đại mới an ổn lại.
>
> Câu Lưu Tôn Cổ Phật nhìn chằm chằm vào Di Lặc Vị Lai Phật, nói:
>
> “A Di Đà Phật ~ Di Lặc Phật Tổ giam giữ chúng ta cũng là có ý tốt, nhưng ngài cũng nên nói rõ với chúng ta về việc Phật giáo gặp nguy hiểm mới đúng, chúng ta tự nhiên sẽ phối hợp làm việc.”
>
> Di Lặc Phật Tổ áy náy nói:
>
> “Chuyện này đúng là sai lầm của bản tọa.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật thành tâm nhận lỗi, mấy người Đại Nhật Như Lai cũng không tốt đuổi sát không buông, hơn nữa Như Lai Phật Tổ đã chuyển thế sống lại, Di Lặc Vị Lai Phật tạm thay Vị trí Phật Tổ đã là chuyện thuận lý thành chương.
>
> . ..
>
> Cùng lúc này, ở trong một vùng không gian kỳ lạ bên ngoài Hồng Hoang, Tây phương hai thánh, Đông Phương Tam Thanh, Nữ Oa Nương Nương, Ma Tổ La Hầu ngồi xếp bằng trong hư không, từng loại đại đạo pháp tắc chui ra từ trong cơ thể mỗi người, lẫn nhau giao hòa va chạm.
>
> Nữ Oa Nương Nương cười ha hả nói:
>
> “Chuẩn Đề, Di Lặc Vị Lai Phật cũng không phải rất an ổn đâu!”
>
> Chuẩn Đề cũng ưu sầu nói:
>
> “Trước kia hắn không phải là người như vậy!”
>
> Thái Thượng chậm rãi nói:
>
> “Vô Thiên từ bỏ Linh Sơn, phật ma chi kiếp đã loạn.”
>
> Tiếp Dẫn cũng nhíu mày, định số đã biến, bọn họ nên làm như thế nào cho phải, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đây.
>
> Hạ giới, mấy người Hắc Y, Cửu Đầu Trùng đứng ở bên trên đám mây.
>
> Hắc Y nghi hoặc nói:
>
> “Phật Tổ, chúng ta đã chiếm lĩnh Linh Sơn, nhốt chư Phật vào Địa Phủ. Tại sao bây giờ lại phải rời khỏi?”
>
> Vô Thiên từ tốn nói:
>
> “Bởi vì bản tọa muốn đánh vỡ thiên mệnh.”
>
> Nghe thấy câu nói này của Vô Thiên, mấy người Hắc Y, Cửu Đầu Trùng liếc nhìn nhau, trong lòng tất cả đều vô ý thức nhớ tới nội dung của « Vô Thiên chi ma đồng hàng thế ».
>
> Cự Hạt hỏi:
>
> “Phật Tổ, bây giờ chúng ta đi nơi nào?”
>
> Vô Thiên chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Ta cho các ngươi hai lựa chọn, một là về Ma Giới, hai là các ngươi tiến đến Thiên Môn Sơn định cư, yên ổn sinh hoạt.”
>
> Cự Hạt vội vàng nói:
>
> “Phật Tổ, vậy ngài đi nơi nào?”
>
> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời nói:
>
> “Ta đi triệt để đánh vỡ thiên mệnh! Không cho thiên đạo cơ hội xoay người.”
>
> Hắc Y kiên quyết nói:
>
> “Mấy người chúng tôi sẽ trợ giúp Phật Tổ đánh vỡ thiên mệnh.”
>
> Cửu Đầu Trùng cười ha hả nói:
>
> “Không sai! Phật Tổ, ngài đi nơi nào, chúng tôi liền đi nơi đó, ngài sai chúng tôi làm cái gì thì chúng tôi sẽ làm cái đó.”
>
> Vô Thiên lắc đầu nói:
>
> “Một trận chiến này quá nguy hiểm, các ngươi không giúp được ta, tất cả đều trở về đi!”
>
> Cự Hạt vẫn là không nhịn được kêu lên
>
> “Phật Tổ ~”
>
> Vô Thiên vung tay lên, một lỗ đen xuất hiện ở sau lưng mấy người Cửu Đầu Trùng, bên trong lỗ đen có ma khí nồng đậm phun ra ngoài, hắn mở miệng nói:
>
> “Tất cả đều trở về đi!”
>
> Mấy người khó mà tự điều khiển thân hình đột nhiên bay về phía lỗ đen.
>
> “Phật Tổ!”
>
> “Phật Tổ ~”
>
> Chỉ trong nháy mắt, mấy người đã biến mất ở bên trong lỗ đen. Ngay sau đó, lỗ đen cũng khép lại.
>
> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời, chậm rãi nói:
>
> “Mệnh ta do ta không do trời, nếu như vận mệnh này bất công, vậy thì phải chiến đấu với nó đến cùng.”
>
> Nói xong, hắn nhấc chân bước ra một bước rồi biến mất không còn tăm tích.
>
> Bên trong Hỗn Độn, Ngọc Đế đã rơi vào thế hạ phong.
>
> Hai quyền đấm vào nhau, một tiếng nổ ầm vang lên, thân hình Ngọc Đế trượt dài về phía sau.
>
>
>
>