TRANG 560# 2
> Chương 1119: Vô Thiên Phá Thiên mệnh
>
>
>
>
>
>
> Cùng lúc, ở trong Hỗn Độn, Khuê Cương Pháp Tổ bẻ bẻ cổ cạc cạc cười nói:
>
> “Hạo Thiên, lần này ta muốn một đối một đánh bại ngươi, chiếm lĩnh Thiên Đình của ngươi, chém vỡ sự kiêu ngạo của ngươi.”
>
> Ngọc Đế hừ lạnh một tiếng, nói:
>
> “Ngươi nói nhảm nhiều quá!”
>
> Rồi ông nhanh chóng đánh tới Khuê Cương Pháp Tổ, một luồng kiếm quang kinh thiên động địa quét qua.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ cũng không cam chịu yếu thế, một trảo chia cắt Hỗn Độn nghênh đón kiếm quang.
>
> Uỳnh ~ Uỳnh ~ hai tiếng nổ mạnh vang lên.
>
> Một tiếng là trảo ảnh cùng kiếm quang va chạm, uy lực cường đại nổ tung Hỗn Độn.
>
> Còn có một tiếng là Vô Thiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở bên cạnh Khuê Cương Pháp Tổ, đánh ra một quyền vào chính giữa ngực của Khuê Cương Pháp Tổ.
>
> Thân hình của Khuê Cương Pháp Tổ giống như sao chổi bay ngược ra không biết bao nhiêu dặm, biến mất ở bên trong Hỗn Độn.
>
> Ngọc Đế kinh ngạc kêu lên:
>
> “Vô Thiên!”
>
> Vô Thiên gật đầu, nở nụ cười tươi, nói:
>
> “Ngọc Đế, đã lâu không gặp, trước đó ta nhớ mình đã đáp ứng sau khi đi ra MA giới sẽ tìm ông uống rượu.”
>
> Ngọc Đế cười ha ha kêu lên:
>
> “Tùy thời hoan nghênh!
>
> Từ bên trong Hỗn Độn vô tận, Khuê Cương Pháp Tổ bay trở về, giận dữ nói:
>
> “Vô Thiên, tại sao ngươi dám ra tay với ta? !”
>
> Vô Thiên chắp hai tay ra sau lưng, mắt lạnh nhìn Khuê Cương Pháp Tổ nói:
>
> “Vì sao bản tọa lại không dám?”
>
> Từ trên người Khuê Cương Pháp Tổ, ma khí cuồn cuộn bốc lên, hắn âm u nói:
>
> “Ngươi chính là Ma kiếp cuả Phật môn, ta chính là Ma kiếp cuả Thiên Đình, đây là số trời, ngươi muốn can thiệp sao?
>
> Vô Thiên cười ha ha nói:
>
> “Số trời? Định số? Buồn cười, vận mệnh của ta làm sao có thể chỉ bằng mấy chữ số trời đến quyết định, mệnh ta do ta không do trời, muốn làm chuyện gì, ta nói mới tính!”
>
> Ngọc Đế cười ha ha nói:
>
> “Nói hay lắm! Dựa vào cái gì mà Thiên Đình phải để Ma tộc chấp chưởng, một câu định số liền muốn để Thiên Đình ta thúc thủ chịu trói, quả thực vọng tưởng!”
>
> Khuê Cương Pháp Tổ tức giận nói:
>
> “Các ngươi dám mưu toan đối kháng Thiên Mệnh ư?”
>
> Vô Thiên đưa tay ra, một đóa hoa sen màu đen hiển hiện ở trong lòng bàn tay rồi chầm chậm xoay tròn, hắn nói:
>
> “Việc đánh vỡ định số cứ bắt đầu từ ngươi đi!
>
> Vô Thiên đánh ra một chưởng, hoa sen màu đen lập tức đánh tới Khuê Cương Pháp Tổ.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ vội vàng nghênh kích, đưa tay chính là từng tia sét màu đen nhánh.
>
> Ngọc Đế xoay tay một cái, Hạo Thiên Kính xuất hiện ở trong lòng bàn tay, ông nói:
>
> “Thời không giam cầm!”
>
> Thời không quanh người Khuê Cương Pháp Tổ lập tức ngưng kết, Khuê Cương Pháp Tổ cũng lập tức bị định trụ.
>
> Uỳnh ~ hoa sen màu đen đụng vào trên người Khuê Cương Pháp Tổ, ma hỏa màu đen nhánh phóng lên tận trời.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ kêu lên một tiếng đau đớn, lập tức bị đánh bay ra ngoài.
>
> Thân hình của Vô Thiên lóe lên, đuổi theo Khuê Cương Pháp Tổ, hắn vỗ ra một chưởng, một ấn phù giống như chữ Vạn màu đen hiển hiện ở trong lòng bàn tay.
>
> Thân hình của Khuê Cương Pháp Tổ vặn vẹo, biến thành bộ dáng A Tu, điềm đạm đáng yêu nhìn chằm chằm vào Vô Thiên.
>
> Vô Thiên vội vàng thu chưởng.
>
> “A Tu!”
>
> Ánh mắt ‘A Tu’ lóe lên thần sắc giảo hoạt rồi nàng vỗ ra một chưởng.
>
> Uỳnh.
>
> Vô Thiên lập tức bay ngược trở về, cố gắng lắm mới ổn định được thân hình.
>
> Nhìn thấy thế, sắc mặt của Ngọc Đế lập tức biến đổi, đây là A Tu! A Tu hoàn toàn chân thực.
>
> Đối với những đại năng ở cấp độ bọn họ, truy tìm sự ấn ký của một người giữa trời đất, thậm chí kiếm ngược về thời kỳ Viễn Cổ cũng không phải là việc gì khó.
>
> Cũng không có người nào giúp A Tu ẩn tàng.
>
> Chịu một chưởng, khuôn mặt vốn dĩ luôn cúi xuống của Vô Thiên chậm rãi ngẩng lên, trong cặp mắt lóe lên tia máu màu đỏ tươi, hắn lạnh lùng nói:
>
> “Ngươi đang tìm cái chết!”
>
> ‘A Tu’ cười khanh khách, đưa tay vuốt tóc, nói:
>
> “Ngươi chịu đánh ta sao? Ta chính là A Tu đó!”
>
> Một đóa hoa sen màu đen trong suốt như mặc ngọc xuất hiện, xoay chầm chậm trên đỉnh đầu Vô Thiên, Hỗn Độn chi khí ở xung quanh đều bị ma khí xâm nhiễm, mấy trăm vạn dặm Hỗn Độn hóa thành một Ma vực đen kịt.
>
> ‘A Tu’ kinh hãi nổi giận kêu lên:
>
> “Vô Thiên, ngươi thật sự liều mạng với ta hay sao? Ma Tổ sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
>
> Vô Thiên lạnh lùng nói:
>
> “Hôm nay ai cũng cứu không được ngươi, Ma Tổ đích thân đến cũng không cản được ta.”
>
> Thân hình ‘A Tu’ vặn vẹo, biến lại thành bộ dáng Khuê Cương Pháp Tổ, hắn cắn răng tức giận nói:
>
> “Vô Thiên, ngươi thật sự nghĩ rằng ta sợ ngươi hay sao?”
>
> Ngay sau đó, ở sau lưng Khuê Cương Pháp Tổ, một khu vực hắc ám đến cực hạn ngưng hiện ra, giống như là vực sâu không đáy, đây là hình ảnh hiển hóa của Đại Đạo của hắn, Thiên Ma vực sâu.
>
> Ngọc Đế mở miệng nói:
>
> “Nếu lại tăng thêm ta nữa thì sao?”
>
> Hải dương vô biên màu vàng tím dâng lên ở sau lưng Ngọc Đế.
>
> Bên trong Ma vực đen kịt, vực sâu hắc ám, hải dương màu vàng tím đều diễn hóa các loại đạo vận, Đại Đạo tranh phong.
>
> Hai vị Ma Chủ hiển hóa dị tượng càng thêm to lớn, khí tức cũng càng thêm khủng bố, nhưng đạo vận của Ngọc Đế lại càng thêm huyền diệu.
>
> Vô Thiên lạnh lùng nhìn Khuê Cương Pháp Tổ, mở miệng chậm rãi nói:
>
> “Hắc liên diệt thế!”
>
> Vô Thiên vừa dứt lời thì hoa sen màu đen trên đỉnh đầu hắn bay lên không trung, cuốn theo sương mù màu đen đánh tới Khuê Cương Pháp Tổ, Hủy Diệt Đại Đạo khóa chặt Khuê Cương Pháp Tổ.
>
> Ngọc Đế mở miệng nói:
>
> “Thiên Đế trấn thế!”
>
> Hải dương màu vàng tím thu nhỏ lại và hóa thành Cửu Long ấn tỉ khổng lồ, mang theo Đế Hoàng Đại Đạo trấn áp về phía Khuê Cương Pháp Tổ, ở phía dưới đế uy, Tiên Ma đều phải thần phục.
>
> Khuê Cương Pháp Tổ không cam lòng kêu lên:
>
> “Vô Thiên, Hạo Thiên ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”
>
> Vực sâu hắc ám lập tức thu nhỏ, hóa thành một điểm đen rồi biến mất không thấy gì nữa.
>
> Hủy diệt hắc liên cùng Cửu Long ấn tỉ mất đi mục tiêu, cũng đều nhạt dần rồi biến mất.
>
> Ngọc Đế thở phào một hơi, quay sang ôm quyền nói với Vô Thiên:
>
> “Đa tạ đạo hữu tương trợ!”
>
> Vô Thiên chậm rãi nói:
>
> “Ta không chỉ là đang giúp ngươi, cũng là đang giúp bản thân ta.”
>
> “Vận mệnh này bất công liền đấu với nó đến cùng, Thiên mệnh này bất công thì hủy diệt nó, chuyện ta đã muốn làm thì ai cũng không cản được.
>
> Răng rắc, trong cơ thể Vô Thiên một tiếng vỡ tan thanh thúy vang lên, khí tức bàng bạc trên thân giống như thủy triều nhanh chóng hạ xuống, cho đến khôi phục lại trình độ bình thường.
>
> Ngọc Đế bỗng nhiên mở to hai mắt, ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Ngươi phá vỡ Thiên mệnh gia trì trên người mình sao?”
>
> Vô Thiên chậm rãi thở phào một hơi, nói:
>
> “Cái gì mà Vạn Phật chi tổ, cái gì mà chiếm lĩnh Tam Giới, cho tới tận bây giờ, những chuyện này đều không phải là ý nguyện của ta, không thích liền không đi làm, bất kể hắn là cái Thiên mệnh gì cũng không ép được ta.”
>
> Ngọc Đế cười ha ha nói:
>
> “Nói hay lắm! Bất kể hắn là cái Thiên mệnh gì cũng không ép được ta. Mong đạo hữu cùng ta tiến về Thiên Đình làm khách, để chúng ta cùng nâng ly chúc mừng.”
>
> Vô Thiên lắc đầu nói:
>
> “Thiên Đình vừa trải qua một trận đại chiến, còn có rất nhiều chuyện cần đạo hữu đi làm, hơn nữa ta cũng có chuyện riêng phải xử lý.”
>
> Ngọc Đế gật đầu nói:
>
> “Cũng tốt! Đạo hữu có rảnh mời đến Thiên Đình chơi.”
>
> Vô Thiên nhẹ gật đầu, hai người cùng biến mất ở bên trong Hỗn Độn.
>
> Bên trong Ma giới, Khuê Cương Pháp Tổ cảm nhận được sức mạnh nhanh chóng biến mất trong cơ thể, giận dữ kêu lên:
>
> “Vô Thiên! Vô Thiên! Ta muốn ngươi chết”
>
> Toàn bộ Ma Giới đều tràn ngập khí tức bạo ngược của Khuê Cương Pháp Tổ.
>
> Một số Ma tộc còn lưu lại nằm rạp trên mặt đất, run lẩy bẩy.
>
> Trước cổng trời, Ma tộc cùng Thần tộc còn đang đại chiến, Tiên Thần tung hoành, yêu ma tàn nhẫn, đại chiến như muốn xé rách bầu trời.
>
> Ngọc Đế chậm rãi hạ xuống từ trên không trung, đưa tay nhấn một cái rồi lạnh nhạt nói:
>
> “Quỳ xuống!”
>
> Đế Hoàng Đại Đạo tản ra, vô số Ma tộc đều cảm thấy thân thể trì trệ, quỳ trên mặt đất, không ít Tiên Thần không có thu tay lại, vô số yêu ma hóa thành tro tàn.
>
> Dương Tiễn vui mừng nói:
>
> “Bác!”
>
> Trầm Hương cũng hưng phấn kêu lên:
>
> “Ông ngoại, ngài thắng rồi sao?”
>
> Ngọc Đế duỗi tay ra, Phong Thần đài ở sau lưng Ma tộc đột nhiên bay ra, dần dần thu nhỏ và rơi vào trong lòng bàn tay của Ngọc Đế.
>
> Ngọc Đế đánh giá một chút, dùng sức nắm chặt lại, toàn bộ Phong Thần đài hóa thành bột. Từ bên trong, vô số chân linh bay về phía Phong Thần bảng.
>
>
>
>