TRANG 561# 2
> Chương 1121: Vô Thiên Nhập U Minh
>
>
>
>
>
>
> Thái Thượng cung kính nói:
>
> “Sư tôn! Hồng Hoang là thế giới đã sinh ra chúng ta, làm sao chúng ta có thể tùy ý nhìn nó bị hủy diệt? !”
>
> Tiếp Dẫn nói:
>
> “Lão sư, chúng ta lấy Hồng Hoang thành đạo, sao lại rời bỏ Hồng Hoang mà đi? !”
>
> Chuẩn Đề cười ha hả nói:
>
> “Mặc dù đạo thống khác biệt, lý niệm khác biệt nhưng ở chính lúc này chúng ta không ai muốn lui.”
>
> Nguyên Thủy gật nhẹ đầu, ừ một tiếng.
>
> Hồng Quân nở nụ cười hài lòng nói:
>
> “Trở về chuẩn bị đi! Ta còn có thể ngăn cản Thiên Đạo một đoạn thời gian. Nhưng thời gian lưu cho các ngươi cũng không nhiều lắm. Một trận chiến này quyết định sự tồn vong của Hồng Hoang, cần toàn bộ sức mạnh của Hồng Hoang.”
>
> La Hầu không nói một lời, quay người rời khỏi.
>
> Những Thánh Nhân còn lại cung kính cúi đầu với Hồng Quân rồi cũng quay người vội vàng rời khỏi, trong lòng mỗi người đều cảm thấy nặng trĩu, đối chiến cùng Thiên Đạo, thắng bại khó liệu!
>
> Hồng Quân nhìn về phía lỗ đen đang không ngừng thôn phệ khí Hỗn Độn, tay đẩy ra, một luồng khí xoáy màu trắng xuất hiện ở trước lỗ đen khiến cho nó xoay chầm chậm lại, dòng khí Hỗn Độn bị thôn phệ lập tức bị cắt đứt.
>
> Hồng Quân mở miệng chậm rãi nói:
>
> “Dương Mi, lúc trước ông khuyên ta rời khỏi, nói Hồng Hoang đã chú định bị Vô Lượng Lượng Kiếp hủy diệt, hiện tại chứng minh là ông sai, Hồng Hoang có cơ hội đánh cược một lần.”
>
> Giờ phút này bên trong Hồng Hoang vẫn còn rất yên bình, chúng sinh trên thế gian còn không có phát giác được Ma tộc giáng lâm thì tiên ma chi kiếp đã kết thúc.
>
> Thiên Môn Sơn, bên trên Thiên Không Đảo, Trương Minh Hiên còn đang bồi tiếp Nha Nha chơi đùa, tất cả mọi người hoàn toàn không hề biết đến một trận tai kiếp diệt thế sắp xảy ra.
>
> Vô Thiên đứng ở bên trên một đỉnh núi, dưới chân là mây trắng, bốn phía yên tĩnh không người.
>
> Vô Thiên chậm rãi nói:
>
> “Khẩn Na La, ra đi!”
>
> Một đóa hoa sen trắng từ trong cơ thể Vô Thiên bay ra, hóa thành một tăng nhân mặc áo trắng, chắp tay trước ngực nói:
>
> “A Di Đà Phật tiểu tăng chúc mừng thí chủ đại triệt đại ngộ.”
>
> Vô Thiên nhíu mày nói:
>
> “Ngươi đã sớm có thể ra, vì sao một mực không ra?”
>
> Khẩn Na La cười nói:
>
> “Bởi vì tiểu tăng cảm thấy, thí chủ làm rất tốt.”
>
> Vô Thiên nhìn chằm chằm vào hư vô ở phía trước nói:
>
> “Ta không quan tâm vị trí Vạn Phật chi tổ, cũng không quan tâm Tam Giới chí tôn, thứ ta muốn Thiên mệnh không cho được, cho nên ta muốn tự mình lấy.”
>
> Nghe thấy câu nói này của Vô Thiên, nụ cười trên mặt Khẩn Na La biến mất, hắn cúi đầu không nói.
>
> Vô Thiên mở miệng nói:
>
> “Ngươi hắn phải biết điều ta muốn chính là gì?”
>
> Khẩn Na La chậm rãi nói:
>
> “A Tu!”
>
> “Không sai, ta muốn A Tu sống lại! Đây mới là Thiên mệnh chân chính của ta!”
>
> Khẩn Na La buồn khổ nói:
>
> “A Tu đã chết, nuốt Hoa U Minh, hồn sẽ về U Minh.”
>
> Vô Thiên kiên quyết nói:
>
> “Vậy ngươi hãy cùng ta đi U Minh thôi.”
>
> Khẩn Na La trầm mặc một chút rồi nói:
>
> “Tốt!”
>
> Hai người lập tức biến mất, sau một khắc đã xuất hiện ở trước cửa thế giới U Minh trong Địa Ngục.
>
> Mấy thủ vệ Vu tộc ở trước cửa lập tức đi lên ngăn cản, quát:
>
> “Người nào dám xông vào U Minh?”
>
> Khẩn Na La chắp tay trước ngực nói:
>
> “Tiểu tăng Khẩn Na La cầu kiến Bình Tâm Nương Nương.”
>
> Vô Thiên cũng nói:
>
> “Vô Thiên, cầu kiến Bình Tâm Nương Nương.”
>
> Một giọng nói mơ hồ vang lên:
>
> “Vào đi!”
>
> Vô Thiên Khẩn Na La lập tức biến mất ở trước cửa, tiến vào bên trong Điện Bình Tâm.
>
> Bên trong đại điện, Bình Tâm Nương Nương đang ngồi ở chủ vị, ở phía dưới, hai bên trái phải phân biệt là Hình Thiên, Xi Vưu, Phong Bá, Vũ Sư đang ngồi.
>
> Hai người Vô Thiên, Khẩn Na La chắp tay thi lễ nói:
>
> “Bái kiến Bình Tâm Nương Nương!”
>
> Bình Tâm Nương Nương cười nói:
>
> “ Vô Thiên Phật Tổ, ta cũng nghe qua đại danh của đạo hữu. Mời ngồi!”
>
> Xi Vưu ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Ngài chính là Vô Thiên? Chính là Ma Liên Vô Thiên kia hay sao?”
>
> Vô Thiên gật đầu với Xi Vưu nói:
>
> “Là ta.”
>
> Xi Vưu nhìn về phía Khẩn Na La, vui mừng nói:
>
> “Vậy ngài chính là Khẩn Na La, Bạch Liên Khẩn Na La hay sao?
>
> Khẩn Na La chắp tay trước ngực, cười nói:
>
> “A Di Đà Phật, là tiểu tăng!”
>
> Xi Vưu cười ha ha nói:
>
> “Vậy mà có thể nhìn thấy người thật, ta đặc biệt thích câu ‘mệnh ta do ta không do trời!’ kia! Có thể chụp kiểu ảnh hay không?”
>
> Bình Tâm Nương Nương răn dạy:
>
> “Xi Vưu, chớ có vô lễ.”
>
> Xi Vưu lập tức im tiếng ngồi xuống, ngẩng đầu ưỡn ngực.
>
> Bình Tâm Nương Nương hỏi:
>
> “Vô Thiên, đạo hữu đến tìm ta vì chuyện gì?”
>
> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn Bình Tâm Nương Nương nói:
>
> “Năm đó A Tu vì cứu ta, nuốt vào Hoa U Minh mà chết, Vô Thiên muốn cầu Nương Nương giúp ta tìm về hồn phách của A Tu.”
>
> Bình Tâm Nương Nương chậm rãi mở miệng nói:
>
> “ Hoa U Minh chính là biến chủng của Hoa Bỉ Ngạn, rất là hiếm có. Quỷ vật ăn Hoa U Minh có thể tăng lên tu vi nhưng sinh linh còn sống ăn Hoa U Minh thì sẽ hồn về U Minh, ngay cả Thiên Tiên ăn vào Hoa U Minh cũng sẽ vẫn lạc.”
>
> Vô Thiên liền vội vàng hỏi:
>
> “U Minh? Nơi này chẳng phải chính là U Minh hay sao? Mong Nương Nương trả hồn phách của A Tu lại cho ta, Vô Thiên vô cùng cảm kích!”
>
> Bình Tâm Nương Nương mở miệng nói:
>
> “U Minh này chỉ chính là toàn bộ Địa Phủ, một khi ăn Hoa U Minh hồn phách sẽ vỡ nát, dung nhập vào bên trong U Minh Địa Phủ.”
>
> Vô Thiên lảo đảo lui lại một bước, sắc mặt tái nhợt nói:
>
> “Thật chẳng lẽ ta không thể cứu sống nàng hay sao?”
>
> Khẩn Na La cũng chắp tay trước ngực, nhắm mắt lại, vẻ mặt thống khổ.
>
> Bình Tâm Nương Nương nói:
>
> “Thôi được! Ta sẽ thử một lần!”
>
> Tất cả mọi người quay đầu nhìn về phía Bình Tâm Nương Nương, trong mắt Vô Thiên và Khẩn Na La ẩn chứa sự chờ mong.
>
> Bình Tâm duỗi cánh tay ngọc ra, bóp một pháp quyết rồi mở miệng nói:
>
> “A Tu trở về ~”
>
> Ngay sau đó, ở khắp các nơi trong Địa Phủ, từng điểm sáng màu xanh lục hiện ra, tụ đến chỗ Bình Tâm Nương Nương, tụ hợp thành một viên cầu nhỏ màu xanh lục ở giữa hai ngón tay Bình Tâm Nương Nương.
>
> Bình Tâm Nương Nương mở miệng nói:
>
> “Đây chính là mảnh vụn linh hồn còn sót lại của A Tu, thả nhục thân của nàng ra đi!”
>
> Vô Thiên vội vàng vung tay lên, một cái vòng xoáy hiển hiện ở trước mặt, từ bên trong vòng xoáy một quan tài thủy tinh chậm rãi bay ra, bên trong quan tài thủy tinh một nữ tử mỹ lệ điềm tĩnh nằm như đang ngủ.
>
> Bình Tâm Nương Nương búng ngón tay một cái, viên cầu nhỏ màu xanh lục tượng trưng có mảnh vụn linh hồn của A Tu trực tiếp xuyên qua không gian, chui vào bên trong quan tài thủy tinh, dung nhập vào nhục thân.
>
> Vô Thiên vội vàng mở quan tài thủy tinh ra, thấp thỏm bất an nhìn A Tu.
>
> A Tu đột nhiên mở to mắt, ngây người vô thần nhìn chằm chằm vào phía trước.
>
> Vô Thiên đưa tay run rẩy vuốt ve khuôn mặt của A Tu.
>
> Bình Tâm Nương Nương nói:
>
> “Hiện tại, trạng thái của nàng không khác gì một người si ngốc, đồng thời sẽ một mực tiếp tục như vậy.”
>
> Khẩn Na La không nhịn được nói:
>
> “Bình Tâm Nương Nương, ngài là Địa Phủ chi chủ, U Minh chi chủ, chẳng lẽ ngài cũng không thể hoàn toàn cứu A Tu hay sao?”
>
> Bình Tâm nói:
>
> “Hồn phách của nàng đã sớm vỡ vụn, chỉ lưu lại vẻn vẹn một điểm mảnh vỡ mà thôi.”
>
> “Ta hoàn toàn có thể căn cứ điểm mảnh vỡ ấy lại sáng tạo một cái linh hồn mới, nhưng kia đã không phải là A Tu.”
>
> Vô Thiên khóe miệng nở nụ cười tươi, nói:
>
> “Không, như thế này đã rất tốt rồi.”
>
> Ánh mắt rời khỏi người A Tu, hắn thở dài, chắp tay, trịnh trọng nói với Bình Tâm Nương Nương:
>
> “Đa tạ Nương Nương đại từ đại bi, về sau nếu như ngài có việc phân phó, Vô Thiên nghĩa bất dung từ.”
>
> Bình Tâm Nương Nương gật đầu cười nói:
>
> “Chỉ là một việc dễ như nhấc tay mà thôi! Đạo hữu không cần để ý!”
>
> Vô Thiên cung kính nói:
>
> “Đa tạ Nương Nương, chúng ta cáo từ!
>
> Bình Tâm Nương Nương gật nhẹ đầu.
>
> Vô Thiên, A Tu, Khẩn Na La biến mất ở bên trong cung điện.
>
> Hình Thiên nghi hoặc nói:
>
> “Nương Nương, ngài không phải nói chính ma chi kiếp mở ra, Vô Thiên sẽ chúa tể Linh Sơn ba mươi ba năm hay sao?”
>
> Bình Tâm Nương Nương chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Vô Thiên từ bỏ chính ma chi kiếp, làm rối loạn đại thế của Thiên Đạo.”
>
>
>
>