TRANG 562# 1
> Chương 1122: Vô Thiên lên Thiên Môn Sơn
>
>
>
>
>
>
> Xi Vưu kinh hãi kêu lên:
>
> “Đại thế của Thiên Đạo đã bị phá, chuyện này sao có thể xảy ra được?”
>
> Bình Tâm Nương Nương ngẩng đầu nhìn lên trời ung dung nói:
>
> “Đại thế đã biến, không biết là tốt là xấu!”
>
> Một vệt sáng màu vàng đột nhiên từ không trung rơi xuống, bị Bình Tâm Nương Nương nắm trong tay. Vừa cảm nhận được ý trong đó, sắc mặt của nàng đã lập tức biến đổi, nàng đột nhiên đứng lên, khí tức của Thánh Nhân bùng lên. Chỉ trong chốc lát, trời đất trong Hồng Hoang biến đổi, sấm sét mưa gió nổi lên khắp nơi.
>
> Thập Điện Diêm La từ bên trong đại điện bay ra, ở trên không trung hóa thành một đạo nhân phiêu nhiên bay đi.
>
> Ngũ Trang Quán hiện lên ở Tây Ngưu Hạ Châu.
>
> Biển Bắc Minh cuộn sóng lớn, một con Côn to lớn nhảy lên không trung, hóa thành một con chim bằng khổng lồ bay thẳng lên trời.
>
> Các Thần linh đang tu chỉnh Thiên Đình thì nhận được chỉ lệnh của Ngọc Đế, Chu Thiên Tinh Đấu đại trận, Thiên La Địa Võng đại trận tùy thời chuẩn bị, chúng tinh thần về vị trí của mình.
>
> Từng vệt sáng màu vàng từ trên trời bay vào trong những phương thế lực lớn bên trong Hồng Hoang. Ngay sau đó, cao tầng của tất cả thế lực lớn đều kinh hãi, vội vàng bay đi.
>
> Vô Thiên dắt A Tu đi trong phường thị dưới Thiên Môn Sơn, Khẩn Na La đi theo phía sau hai người. Lúc này, A Tu với ánh mắt vô thần, ngây ngốc, cứng ngắc đi theo Vô Thiên.
>
> Khẩn Na La chậm rãi mở miệng nói:
>
> “Vô Thiên, ngươi dẫn chúng ta đến nơi này làm cái gì?”
>
> Vô Thiên ngẩng đầu, chậm rãi nói:
>
> “Khẩn Na La, mạt kiếp của trời đất đã tới.”
>
> Khẩn Na La trầm mặc không nói.
>
> Vô Thiên tiếp tục nói:
>
> “Ta muốn xuất chinh thiên ngoại, có thể sẽ sống sót có lẽ sẽ vẫn lạc, cho nên dự định giao phó A Tu cho một mạch Huyền Không Đảo.”
>
> Khẩn Na La ngẩng đầu nhìn lên trời, thở dài nói:
>
> “Thuận thiên mà đi, đây là lời nói dối lớn nhất giữa trời đất.”
>
> Vô Thiên nói:
>
> “Ngươi thì sao? Ngươi định làm như thế nào?”
>
> Khẩn Na La mỉm cười nói:
>
> “Ngươi đã không phải là ma, chúng ta cũng nên hợp làm một thể.”
>
> Khẩn Na La chậm rãi đi về phía Vô Thiên, thân hình dần dần hư hóa, dung nhập vào trong cơ thể Vô Thiên.
>
> Vô Thiên quay đầu nhìn về phía A Tu, nở một nụ cười chân thành, nói:
>
> “A Tu, về sau nàng phải sinh hoạt thật tốt.”
>
> Thân hình của hai người vô thanh vô tức biến mất ở trên đường phố trong phường thị, lập tức xuất hiện ở bên hồ nước trên Huyền Không Đảo.
>
> Giờ phút này, Trương Minh Hiên cái gì đều không biết còn nằm ở trong hồ nước thoải mái nhàn nhã phơi nắng.
>
> Vô Thiên vừa mới xuất hiện, lập tức đã bị Trương Minh Hiên phát hiện, hắn vội vàng đứng lên cười ha hả nói:
>
> “Vô Thiên Phật Tổ, sao ngài lại tới đây?”
>
> Rồi hắn tung người bay lên, đáp xuống trước mặt Vô Thiên.
>
> Vô Thiên mở miệng nói:
>
> “Ta muốn nhờ Thần Quân giúp ta chiếu cố nàng.”
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía A Tu, nghi hoặc nói:
>
> “Nàng là ai?”
>
> “A Tu!”
>
> Trương Minh Hiên bỗng nhiên trừng to mắt, kinh ngạc kêu lên:
>
> “A Tu, nàng là A Tu ư? Nàng còn sống sao? !”
>
> Vô Thiên nói:
>
> “Ta xin nhờ Bình Tâm Nương Nương ra tay, tụ lại những mảnh vụn của linh hồn A Tu, giúp nàng phục sinh.”
>
> Trương Minh Hiên đánh giá A Tu vài lần, nhíu mày nói:
>
> “Không thích hợp! Nàng tựa như là đã mất đi linh trí.”
>
> Vô Thiên gật nhẹ đầu.
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc nói:
>
> “Vì sao ngài không tự mình chiếu cố nàng?”
>
> Vô Thiên chậm rãi nói:
>
> “Ta có chuyện quan trọng muốn đi làm.”
>
> “Chuyện gì?”
>
> Vô Thiên ngẩng đầu nhìn lên trời nói:
>
> “Rất trọng yếu! Một chuyện rất trọng yếu.”
>
> Trương Minh Hiên tận tình khuyên bảo:
>
> “Theo ta thấy, đã A Tu đã được ngài cứu sống, ngài mang theo nàng ẩn cư, hoặc là mang theo nàng đi du lịch, nhìn hết cảnh đẹp trên thế gian thì tốt bao nhiêu! Làm gì phải không chết không thôi cùng Phật giáo đâu?”
>
> Vô Thiên mỉm cười nói:
>
> “Đa tạ Thần Quân vì ta quay chụp « Vô Thiên chi ma đồng hàng thế », tại hạ vô cùng cảm kích. Thần Quân nói đúng, mệnh ta do ta không do trời, làm chuyện gì hẳn là từ ta tự mình tới quyết định, ta đã từ bỏ Phật Ma kiếp, cái gì là Linh Sơn cái gì là Phật Đà, cho tới bây giờ, ta đều không thèm để ý. Lần này là có chuyện trọng yếu hơn phải đi làm.”
>
> Trương Minh Hiên mừng rỡ gật đầu nói:
>
> “Ngài có thể nghĩ như vậy là tốt, ta ghét nhất việc chém chém giết giết.”
>
> Rồi hắn vỗ vỗ bộ ngực cam đoan nói:
>
> “Yên tâm đi! Nàng cứ giao cho ta.”
>
> Vô Thiên gật nhẹ đầu, quay đầu nhìn về phía A Tu, ánh mắt lóe lên sự ôn nhu, nói:
>
> “A Tu, nàng ở nơi này chờ ta trở lại.”
>
> Rồi hắn buông cánh tay của A Tu ra, quay người đi ra ngoài.
>
> Đúng lúc này, ngón tay của A Tu khẽ giật giật, nàng nghiêng đầu đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chỗ Vô Thiên vừa biến mất.
>
> Thân hình của Lý Thanh Nhã hiện lên ở bên người Trương Minh Hiên, biểu lộ ngưng trọng.
>
> Trương Minh Hiên đắc ý nói:
>
> “Thanh Nhã tỷ, ta làm được rồi, ta đã miễn trừ cho Tam Giới một trận tai nạn.”
>
> Lý Thanh Nhã ngưng trọng mở miệng nói:
>
> “Hắn đã từng nói với ta qua về Phật Ma kiếp, chính là một trận kiếp nạn do trời đất định số. Bây giờ, cậu làm rối loạn đại thế của trời đất, sợ rằng sẽ xảy ra chuyện lớn.”
>
> Nghe được câu nói của Lý Thanh Nhã, Trương Minh Hiên khẽ rùng mình, e ngại nói:
>
> “Không thể nào!”
>
> Trong lúc nhất thời, Lý Thanh Nhã cũng không dám xác định, chỉ là ẩn ẩn cảm giác được một loại khủng hoảng, nàng ngưng trọng nói:
>
> “Đợi chút nữa, ta giúp cậu đi hỏi hắn một chút.”
>
> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu nói:
>
> “Đa tạ, đa tạ Thanh Nhã tỷ.”
>
> Lý Thanh Nhã quay đầu nhìn về phía A Tu, ánh mắt lóe lên sự thương hại, nói:
>
> “Nàng cũng là một người đáng thương! Cứ giao nàng cho ta.”
>
> Rồi nàng đưa tay nắm chặt bàn tay A Tu, muốn dắt nàng đi đến tiệm sách.
>
> Nhưng A Tu vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào chỗ Vô Thiên vừa biến mất.
>
> Giống như nghĩ tới điều gì, Lý Thanh Nhã nhìn chằm chằm vào A Tu, đưa thay vuốt tóc A Tu, ôn nhu nói:
>
> “A Tu ngoan, hắn sẽ trở lại đón muội.”
>
> Rồi nàng nhẹ nhàng kéo A Tu, lúc này thân thể A Tu mới bắt đầu chuyển động đi theo.
>
> Hai người đi vào trong tiệm sách.
>
> Trương Minh Hiên kêu khổ nói:
>
> “Không phải đâu! Ta lại rước lấy phiền phức? Làm sao ta cảm giác Hồng Hoang nhiều phiền phức như vậy chứ?”
>
> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Di Lặc Vị Lai Phật cầm một quầng sáng màu vàng trong tay, trong đầu hiển hiện một tin tức, cả người cũng ngây ra, không thể nào! Ta vừa ngồi lên bảo tọa Phật Tổ, đài sen còn không có ấm, mạt kiếp đã kéo đến rồi sao? Có thể đừng khi dễ người như thế được hay không! Bần tăng ta dễ dàng sao? !
>
> Hoa Quả Sơn, bên trong Động Thủy Liêm, Tôn Ngộ Không đang vui cười đùa giỡn cùng Bạch Tinh Tinh.
>
> Một quầng sáng màu vàng đột nhiên sáng lên trong động. Bên trong quầng sáng màu vàng, bóng người Chuẩn Đề Phật Mẫu hiển hiện.
>
> Tôn Ngộ Không lập tức ngừng đùa giỡn, vui mừng nhìn chằm chằm vào Chuẩn Đề Phật Mẫu và kêu lên:
>
> “Sư phó.”
>
> Bạch Tinh Tinh cũng nhanh chóng phúc thân thi lễ, do dự một chút cũng nói:
>
> “Sư... Sư phó!
>
> Chuẩn Đề Phật Tổ cười ha hả nói:
>
> “Ngộ Không, hiện tại, vi sư có một việc muốn con đi làm.”
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai cười hì hì nói:
>
> “Sư phó, có việc gì ngài cứ việc phân phó, lão Tôn ta lên núi đao xuống biển lửa không chối từ!”
>
> Chuẩn Đề Phật Tổ cười nói:
>
> “Trước đó, Linh Sơn có xảy ra Ma kiếp, Như Lai Phật Tổ bị ép chuyển thế, ta muốn con tìm chuyển thế thân của Như Lai về!”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc kêu lên:
>
> “Như Lai bị ép chuyển thế ư? Ma đầu nào mạnh mẽ như thế? Vậy mà có thể đánh bại Như Lai.”
>
> Chuẩn Đề cũng không còn gì để nói, tổng không thể nói Như Lai không đánh mà chạy đi!
>
> Tôn Ngộ Không vỗ bộ ngực kêu lên:
>
> “Sư phó, ngài yên tâm, lão Tôn ta nhất định có thể tìm Phật Tổ về, chiến thắng Ma đầu.”
>
> Chuẩn Đề chậm rãi nói:
>
> “Ma đầu đã thối lui, con chỉ cần tìm Phật Tổ về là đủ.”
>
> Tôn Ngộ Không tiếc nuối nói:
>
> “Ma đầu kia chạy rồi hay sao?”
>
> Rồi hắn lại hỏi:
>
> “Sư phó, ta làm như thế nào để tìm kiếm chuyển thế thân cuả Như Lai đây?”
>
> Chuẩn Đề chỉ một ngón tay, một viên Xá Lợi tử từ trong tay bay ra, lơ lửng ở trước mặt Tôn Ngộ Không, nói:
>
> “Đây là một viên Cổ Phật Xá Lợi tử, Cổ Phật Xá Lợi tử tổng cộng có 17 viên, con chỉ cần tập hợp đủ 17 viên Xá Lợi tử là có thể tìm tới chuyển thế thân của Như Lai, viên Xá Lợi tử này có thể chỉ dẫn giúp con tìm được viên Xá Lợi tử tiếp theo.
>
> Tôn Ngộ Không vươn tay bắt lấy Xá Lợi tử, cười hì hì nói:
>
> “Giao cho lão Tôn ta là được.”
>
> Thân hình của Chuẩn Đề tiêu tán ở bên trong Phật quang.
>
>
>
>