Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1123: Mục 1124

TRANG 562# 2

> Chương 1123: Đạo Tổ Tìm Trương Minh Hiên

>

>

>

>

>

>

> Bên trong thế giới cực lạc, Tiếp Dẫn Phật Tổ buồn khổ nói:

>

> “Sư đệ trực tiếp đưa Như Lai đến Đại Lôi Âm Tự, cho hắn quy vị là được, cần gì phải để Tôn Ngộ Không tốn công tìm kiếm cho nhiều việc thêm? Thời gian đã không còn nhiều lắm rồi!”

>

> Chuẩn Đề chậm rãi mở miệng nói:

>

> “Sư huynh! Đây là một lần ma luyện mà ta an bài cho Tôn Ngộ Không, giúp hắn có thêm dũng, trí, đức, một khi tâm tính đạt tới, mười bảy viên Xá Lợi tử hợp nhất đầy đủ giúp hắn tăng tu vi lên tới Chuẩn Thánh.”

>

> Tiếp Dẫn thở dài nói:

>

> “Một trận chiến này thắng bại khó liệu.”

>

> Chuẩn Đề nở nụ cười tươi nói:

>

> “Chúng ta cứ cố hết sức là được!”

>

> Ở trong phường thị dưới Thiên Môn Sơn, Ngưu Ma Vương đang làm việc ở trong phòng bếp thì đột nhiên ngẩn ngơ, cả một bó mì sợi trong tay đều rơi vào bên trong nước canh nóng hổi.

>

> Sau đó, Ngưu Ma Vương quay người, nhanh chóng đi ra ngoài tiệm cơm.

>

> Ở trên lầu hai, Ngọc Diện công chúa cùng Thiết Phiến công chúa liếc nhìn nhau, thân hình lóe lên xuất hiện ở bên người Ngưu Ma Vương.

>

> Thiết Phiến công chúa hỏi:

>

> “Thế nào?”

>

> Ngọc Diện công chúa cũng nghi hoặc nhìn Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương vui mừng cười nói:

>

> “Đạo quả của ta đã trở về!”

>

> Ở phương Tây, một đạo nhân đằng vân đi đến, đứng lơ lửng ở trên không trung. Đạo nhân này không phải ai khác mà chính là Như Ý Chân Tiên. Lúc này, thấy Ngưu Ma Vương đi ra, hắn ôm quyền cười ha hả nói với Ngưu Ma Vương:

>

> “Đạo hữu, ta trở về!”

>

> Ngưu Ma Vương cười ha ha nói:

>

> “Công đức viên mãn! Công đức viên mãn!”

>

> Rồi hắn bay lên không trung, nghênh đón Như Ý Chân Tiên.

>

> Trên người Như Ý Chân Tiên, một ngọn lửa màu xanh bốc cháy lên, sau đó thân hình hóa thành một viên đạo quả có sấm sét vờn quanh, bay đến dung nhập vào trong cơ thể Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương toàn thân chấn động, Thượng Thanh tiên quang bộc phát ra, hình thành một cái cột sáng to lớn vây quanh Ngưu Ma Vương. Ở bên trong cột sáng, khí tức của Ngưu Ma Vương liên tục tăng lên, Đại La Kim Tiên sơ kỳ, Đại La Kim Tiên trung kỳ, Đại La Kim Tiên hậu kỳ, Đại La Kim Tiên đỉnh phong, khí tức cường đại đè xuống phường thị, vô số yêu ma toàn thân run rẩy.

>

> Sau một lát, Thượng Thanh tiên quang chui vào trong cơ thể Ngưu Ma Vương, khí tức thu liễm, thân hình rơi vào bên trong phường thị ở phía dưới.

>

> Thiết Phiến công chúa hậm hực dậm chân, hiện tại nàng giống như đã đánh không lại.

>

> Ngưu Ma Vương cười ha ha, vung tay lên kêu to nói:

>

> “Hôm nay không tiếp tục kinh doanh!”

>

> Tất cả đều khách hàng ở bên trong thiện ý chào hỏi Ngưu Ma Vương rồi đứng dậy rời khỏi.

>

> Nói nhảm vị này chính là Đại La Kim Tiên đỉnh phong, người nào dám không nể mặt mũi.

>

> Ngay sau khi vị khách cuối cùng vừa rời khỏi, ánh mắt của Ngưu Ma Vương lóe lên sự hèn mọn, hắn xoa xoa tay cười xấu xa nói:

>

> “Hai vị phu nhân, các ngươi nhìn sắc trời này đã muộn, chúng ta nghỉ ngơi đi!”

>

> Thiết Phiến công chúa ngẩng đầu nhìn mặt trời treo ở giữa bầu trời, một quyền đánh xuống, Ngưu Ma Vương đâm đầu vào trên mặt đất, đục một cái lỗ to.

>

> Ngọc Diện công chúa ở bên cạnh vỗ tay kêu lên:

>

> “Tỷ tỷ đánh tốt!”

>

> Thiết Phiến công chúa hừ một tiếng, lập tức thần thanh khí sảng, nói:

>

> “Muội muội, nghe nói bên trong Hư Hoang Giới mới ra một nhóm đồ trang sức, chúng ta đi xem một chút đi!”

>

> Ngọc Diện công chúa gật đầu nói:

>

> “Tốt!”

>

> Sau đó cả hai quay người đi vào bên trong tiệm cơm.

>

> . ..

>

> Một chỗ trên mặt hồ trong suốt, Thanh Liên kiếm tiên Lý Thái Bạch nằm nghiêng ở đầu thuyền, Đào Hoa Tiên quỳ gối ở bên cạnh nấu rượu.

>

> Lý Thái Bạch đột nhiên nói:

>

> “Đạo hữu, ta phải đi.”

>

> Đào Hoa Tiên ngẩng đầu nhìn về phía Lý Thái Bạch, u oán nói:

>

> “Chàng lại muốn tránh ta sao?”

>

> Trên gương mặt tuyệt mỹ hiện lên biểu lộ u buồn, người thấy yêu thương, muốn ôm vào lòng an ủi.

>

> Lý Thái Bạch đau đầu, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành lại ở trên người một nam nhân, ông trời đúng là mù rồi!

>

> Đào Hoa Tiên u oán nói:

>

> “Lần này chàng lại nghĩ chạy đi đâu?”

>

> Lý Thái Bạch ngẩng đầu nhìn lên trời nói:

>

> “Cần phải trở về! Đạo hữu ngươi cũng rời khỏi thôi!”

>

> Đào Hoa Tiên u oán nói:

>

> “Chàng đi nơi nào? Chàng lại muốn ta đi nơi nào?”

>

> Lý Thái Bạch chậm rãi nói:

>

> “Chung Cực mạt kiếp sắp đến, đạo hữu đi Thiên Môn Sơn đi! Cũng có thể tránh thoát một kiếp. Mà ta thì không trốn được, ta vốn là đạo quả của Thiên Đình Thái Bạch Kim Tinh, hạ giới cốt để lịch luyện, hiện tại cũng nên trở về.”

>

> Đào Hoa Tiên ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> “Cái gì?”

>

> Lý Thái Bạch mỉm cười, trên thân toát ra sương mù màu trắng nồng đậm. Ánh sáng của Thái Bạch Tinh chiếu xuống tạo thành một quầng sáng màu trắng, khí sát phạt tỏa ra khiến cho Đào Hoa Tiên cảm thấy toàn thân đau nhức.

>

> Bên trong quầng sáng, Thanh Liên kiếm tiên Lý Thái Bạch hóa thành một viên đạo quả màu trắng, phóng lên tận trời.

>

> Đào Hoa Tiên cũng bỗng nhiên đứng dậy, đưa mắt nhìn đạo quả của Thái Bạch Kim Tinh rời khỏi, bi thống hét lớn:

>

> “Thanh Liên!”

>

> Rầm rầm rầm.

>

> Hồ nước ầm ầm cuộn sóng, từng cột nước phóng lên tận trời.

>

> . ..

>

> Trong khoảng thời gian này, trên Hồng Hoang không ngừng phát sinh biến hóa, đệ tử của các thế lực lớn liên tiếp trở về, Tứ hải Long cung biến mất không thấy gì nữa, phương nam Bất Tử Hỏa Sơn ầm vang phun trào.

>

> Thiên Môn Sơn, bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên ung dung ngồi bên trên đu dây, không ngừng kiểm tra khu thần nhãn video, thì thầm nói:

>

> “Đến cùng là đã có chuyện gì xảy ra? Hiện tại, ta thấy Hồng Hoang cứ là lạ thế nào nhỉ?”

>

> Trong lòng lại loáng thoáng dâng lên một cái suy nghĩ hoang đường, những chuyện này xảy ra chẳng lẽ là ảnh hưởng do ta cải biến đại thế của Thiên Đạo hay sao?

>

> “Ngươi muốn biết chuyện gì đang xảy ra hay sao?”

>

> Đột nhiên, một giọng nói vang lên ở bên cạnh Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên lập tức quay đầu, chỉ thấy một lão giả hư ảo cười ha hả nhìn chằm chằm vào bản thân.

>

> Trương Minh Hiên vội vàng từ bên trên đu dây nhảy xuống, chắp tay thở dài nói:

>

> “Đệ tử Tiệt giáo Trương Minh Hiên bái kiến tiền bối.”

>

> Mặc dù Trương Minh Hiên không biết người trước mắt này là ai, nhưng chỉ bằng việc ông ta có thể vô thanh vô tức xuất hiện ở bên cạnh mình liền biết nhất định là đại năng khó lường, việc lễ phép nhất định phải làm.

>

> Lão giả vung tay lên, thời không chung quanh hai người vặn vẹo. Lúc ổn định lại thì Trương Minh Hiên đã thấy mình xuất hiện ở bên trong hư không.

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn thoáng qua hư không loạn lưu ở bên cạnh, lập tức càng thêm cung kính, vội vàng nói:

>

> “Không biết tiền bối xưng hô như thế nào? Tìm tiểu tử lại có việc gì phân phó?”

>

> Lão giả hứng thú đánh giá Trương Minh Hiên, cười nói:

>

> “Cậu không phải là người trong Hồng Hoang, có thể nói cho lão phu biết cậu tới từ chỗ nào hay không?”

>

> Nghe thấy câu hỏi của lão giả, trong lòng của Trương Minh Hiên lập tức mát lạnh, thân phận người xuyên việt chinh là bí mật lớn nhất của mình, ngay cả sư tôn đều không biết, lão giả này là làm sao mà biết được? !

>

> Lão giả cười lắc đầu nói:

>

> “Mà thôi! Mà thôi! Từ nơi nào đến đã không trọng yếu. Bần đạo tên là Hồng Quân!”

>

> Trương Minh Hiên kinh hãi kêu lên:

>

> “Đạo Tổ!”

>

> Rồi hắn vội vàng quỳ xuống đất dập đầu nói:

>

> “Đồ tôn Trương Minh Hiên bái kiến Đạo Tổ!”

>

> Hồng Quân nhấc tay lên nói:

>

> “Đứng lên đi!”

>

> Trương Minh Hiên không kìm lòng được đứng lên, trong lòng không ngừng bồn chồn, trái tim đập loạn.

>

> Đạo Tổ, lão giả này không ngờ lại là Đạo Tổ! Đạo Tổ biết ta là người xuyên việt, làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?

>

> Hồng Quân chậm rãi mở miệng nói:

>

> “Từ ngươi vừa mới đi vào Hồng Hoang thì bần đạo đã biết, là bần đạo chỉ dẫn ngươi đi đến chỗ tiệm sách của nha đầu Thanh Nhã kia, cũng chính là bần đạo tạo ra duyên phận sư đồ giữa cậu cùng Thông Thiên.”

>

> Nghe Hồng Quân nói hết, trong lòng của Trương Minh Hiên chậm rãi yên ổn xuống. Đạo Tổ giúp ta nhiều như vậy thì hẳn là không ác ý đi!

>

> Đối với Hồng Quân Đạo Tổ, Trương Minh Hiên không có chút nào hoài nghi, bởi vì chênh lệch giữa hai bên thực sự là quá lớn, người trước hoàn toàn không có lý do phải lừa gạt hắn.

>

> Nhưng mà trong lòng lại xuất hiện nghi hoặc, hắn buột miệng thốt ra hỏi:

>

> “Đạo Tổ, tại sao ngài phải giúp ta?”

>

> Hồng Quân đưa tay vạch một cái, một dòng sông lớn hiện lên ở trước mặt Trương Minh Hiên, sông lớn chậm rãi chảy xuôi bình tĩnh không lay động.

>

> Hồng Quân chậm rãi nói:

>

> “Cậu nhìn đi, đây chính là dòng sông vận mệnh, cũng còn gọi là đại thế của Thiên Đạo, tất cả chuyện lớn phát sinh ở trong Hồng Hoang đều xuất hiện ở bên trong dòng sông vận mệnh này, mỗi một Lượng kiếp đều là một cái tiết điểm dòng sông vận mệnh này và khi dòng sông vận mệnh này đến cuối cùng, Vô Lượng Lượng Kiếp cũng sẽ giáng lâm.”

>

> “Mà cậu chính là một con cá nhỏ bất ngờ rơi vào trong dòng sông vận mệnh này.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!