TRANG 563# 1
> Chương 1124: Thần Mộ Một
>
>
>
>
>
>
> Hồng Quân đưa tay ném một cái, một con cá nhỏ vung đuôi rơi vào bên trong dòng sông khiến cho mặt sông nổi lên một gợn sóng.
>
> Hồng Quân chậm rãi nói:
>
> “Con cá nhỏ này có khả năng khiến cho mặt sông nổi lên một gợn sóng rồi phẳng lặng lại, cũng có khả năng trưởng thành, trở thành một con cá lớn, ở trong sông nhấc lên sóng lớn, phá hủy dòng sông.”
>
> Hồng Quân Đạo Tổ vừa nói xong thì từ bên trong dòng sông, một con cá vàng to lớn đột nhiên vọt lên rồi lại chui vào trong sông, nhấc lên một con sóng lớn.
>
> Cá vàng to lớn ở bên trong dòng sông càng bơi càng nhanh, theo đó con sóng nó gây ra cũng càng lúc càng lớn, toàn bộ dòng sông đều tại cuồn cuộn sóng.
>
> Uỳnh một tiếng.
>
> Sóng lớn đánh vỡ biên giới, một nhánh sông nhỏ xuất hiện, dòng sông cũng chảy theo hướng khác.
>
> Hồng Quân nở nụ cười tươi nói:
>
> “Một khi nhánh sông nhỏ xuất hiện, tương lai lập tức biến thành vô hạn khả năng.”
>
> Trương Minh Hiên giống như nghĩ tới điều gì nói:
>
> “Đạo Tổ, ngài là ý nói, con ở Hồng Hoang nhấc lên sóng lớn, đánh gãy sự trói buộc của Thiên Đạo, dẫn tới nhánh sống sinh ra.”
>
> Hồng Quân gật đầu nói:
>
> “Không sai!”
>
> Trương Minh Hiên vui mừng nói:
>
> “Nói cách khác đây là chuyện tốt?”
>
> Hồng Quân nói:
>
> “Là chuyện tốt! Hồng Hoang có cơ hội đánh cược một lần.”
>
> “Đại thế của Thiên Đạo bị đánh gãy, Vô Lượng Lượng Kiếp sẽ không lại giáng lâm, mưu đồ diệt thế của Thiên Đạo cũng theo đó mà thất bại.”
>
> “Bây giờ Thiên Đạo nhập ma, thoát ly khỏi sự trấn áp của ta, muốn tự mình ra tay diệt thế.”
>
> Trương Minh Hiên bỗng nhiên trừng to mắt, kinh hãi kêu lên:
>
> “Cái gì? Thiên Đạo diệt thế? Chuyện này, chuyện này...”
>
> Rồi hắn kinh hoảng hỏi:
>
> “Sư tổ, chẳng lẽ ngay cả ngài đều không thể giải quyết sao?”
>
> Hồng Quân lắc đầu nói:
>
> “Tất cả mọi người bao gồm Đạo giáo, Phật giáo, Thiên Đình, Ma tộc, Yêu tộc, Địa Phủ, Tứ Linh tộc đều đã đang chuẩn bị, một trận chiến này liên quan đến chuyện tương lai của Hồng Hoang, ta cần cậu trợ giúp.”
>
> Ngay khi nghe thấy câu cuối cùng của Hồng Quân Đạo Tổ, trong lòng của Trương Minh Hiên đầu tiên là cảm thấy kinh hoảng. Ta sao? Ta có thể làm cái gì?
>
> Sau đó, hắn cắn răng gật đầu kiên quyết nói:
>
> “Sư tổ, ngài cần con làm cái gì? Cùng một chỗ tham gia chiến đấu hay sao?”
>
> Hồng Quân bật cười nói:
>
> “Chiến đấu? Ngươi còn xa xa không đủ! Tu vi chưa tới Chuẩn Thánh thì không thể trực tiếp tham dự chiến đấu, thậm chí chỉ có tồn tại từ Chuẩn Thánh Chí Cường trở lên mới có tư cách giao thủ cùng Thiên Đạo.”
>
> “Hôm nay ta đến tìm cậu là muốn cậu quay một bộ phim, hoặc là viết một bộ tiểu thuyết, nội dung thì tùy ý nhưng phải nhớ hai điều, thứ nhất là có thể nói tin tức Thiên Đạo diệt thế cho chúng sinh của Hồng Hoang, thứ hai cũng có thể ngưng tụ sức mạnh của tất cả mọi người trong Hồng Hoang, quyết một trận tử chiến.”
>
> Trương Minh Hiên nặng nề gật nhẹ đầu nói:
>
> “Sư tổ yên tâm, con đã minh bạch!”
>
> Hồng Quân đưa tay đến trước mặt Trương Minh Hiên, một viên ngọc phù hiện lên ở lòng bàn tay, nói:
>
> “Minh Hiên, cầm lấy đi!
>
> Trương Minh Hiên tiếp nhận ngọc phù, nghi hoặc nói:
>
> “Sư tổ, đây là cái gì?”
>
> Hồng Quân ngưng trọng nói:
>
> “Một khi chúng ta chiến đấu thất bại thì con hãy làm theo nội dung bên trong ngọc phù này, cũng có thể tranh thủ đến một chút hi vọng sống. .”
>
> Trương Minh Hiên tiếp nhận ngọc phù, gật nhẹ đầu ngưng trọng nói:
>
> “Dạ sư tổ!”
>
> Hồng Quân vung tay lên nói:
>
> “Đi thôi!”
>
> Thời không vặn vẹo, Trương Minh Hiên lập tức trở lại Huyền Không Đảo. Ở sau lưng, chiếc đu dây còn đang lắc lư, đưa đi đưa lại, giống như chuyện lúc nãy chỉ là một giấc mộng.
>
> Trương Minh Hiên quay người đi đến tiệm sách, bước chân vội vàng.
>
> Ngay lúc này, ở bên trong tiệm sách, Lý Thanh Nhã đang xem sách, nhìn thấy Trương Minh Hiên vội vàng đi đến, cười nói:
>
> “Minh Hiên, bước chân của cậu không đều, trong lòng chắc đang bối rối, có chuyện gì xảy ra vậy?”
>
> Trương Minh Hiên nặng nề nói:
>
> “Thiên Đạo muốn diệt thế!”
>
> Bộp
>
> Quyển sách trong tay Lý Thanh Nhã lập tức rơi xuống trên mặt đất, cả người ngây dại.
>
> Sau khi lấy lại tinh thần, nàng lập tức đứng lên, vội vàng hỏi:
>
> “Minh Hiên, chuyện gì đã xảy ra? Cậu không nên nói đùa như vậy. Không vui đâu!”
>
> Trương Minh Hiên nặng nề nói:
>
> “Ta vừa mới gặp Đạo Tổ.”
>
> Sau đó, hắn kể hết lại cuộc trò chuyện giữa mình với Đạo Tổ cho Lý Thanh Nhã nghe, nhưng mà cuối cùng hắn vẫn che giấu chuyện liên quan tới bản thân xuyên qua.
>
> “Bởi vì ngươi phá vỡ đại thế do Thiên Đạo chế định, tương lai của Hồng Hoang có vô tận khả năng, cho nên Thiên Đạo muốn diệt thế? !”
>
> Trương Minh Hiên nặng nề gật đầu.
>
> Lý Thanh Nhã trầm mặc một hồi ngồi trở lại trên ghế, nói:
>
> “Minh Hiên, Đạo Tổ an bài nhiệm vụ cho cậu hì cậu cứ đi làm đi! Chuyện này liên quan đến vận mệnh của tất cả chúng sinh trong Hồng Hoang, nhất định phải toàn lực mà làm, có chuyện gì cần cứ việc nói với ta.”
>
> “Ta biết!”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu rồi nhanh chóng đi vào trong phòng mình, ngồi trên ghế, lôi màn hình giả lập ra bắt đầu đánh chữ, tên sách « Thần Mộ »
>
> Giới thiệu vắn tắt: Xuyên suốt vũ trụ hồng hoang, bền vững như thiên địa cao xanh... dẫu thoát được sáu kiếp luân hồi, cũng khó bề chạy khỏi Thần ma vi giới. Thần Ma Lăng Viên ở ngay chính giữa Thiên Nguyên đại lục, đây cũng là nơi an táng những nhân vật mạnh nhất trong lịch sử loài người, khu mộ phần được phân loại theo cấp độ mạnh yếu, càng vào sâu càng mạnh. Trong mỗi ngôi mộ nếu không phải thần linh thì cũng là yêu ma thượng cổ, đây cũng chính là nơi thần thánh và ma quỷ yên nghỉ ngàn thu.
>
> Thần Nam, nhân vật chính của truyện, từ một thiên tài võ thuật đã trở thành phế nhân chỉ sau một đêm. Người con gái mà Thần Nam yêu quý nhất - Vũ Hinh chết thay cho mình... Sau 1 vạn năm, hắn bỗng sống lại từ Thần Ma Lăng Viên, nơi an táng của thần - ma, chỉ duy nhất hắn là phế nhân. Tại sao hắn lại sống lại? Những bí ẩn cất giấu từ 1 vạn năm trước liệu có bị hắn khám phá ra? Liệu Thần Nam có tìm lại được Vũ Hinh của ngày xưa?
>
> Trong tiệm sách, Lý Thanh Nhã lấy điện thoại ra, nhấn gọi video.
>
> Sau vài tiếng tích tích, video kết nối, khuôn mặt tươi cười của Áp Long phu nhân xuất hiện ở trong màn hình.
>
> Lý Thanh Nhã cười kêu một tiếng:
>
> “Mẹ ~ “
>
> Áp Long phu nhân cười ha hả nói:
>
> “Nhã Nhã, có chuyện gì mà lại nhớ gọi điện cho mẹ vậy?”
>
> Lý Thanh Nhã nở nụ cười tươi nói:
>
> “Là con nhớ mẹ mà! Mẹ đang ở đâu? Có thể trở về Thiên Môn Sơn hay không? Nha Nha cũng nhớ bà ngoại lắm.”
>
> Áp Long phu nhân sững sờ, quay đầu nhìn thoáng qua bên cạnh, do dự một chút xoay ống kính qua, một lão giả ăn mặc mộc mạc xuất hiện ở trong màn hình.
>
> Áp Long phu nhân nở nụ cười ôn nhu nói:
>
> “Ta đang cùng cha của con làm nhiệm vụ của Tiên Tơ Hồng, giúp một con thỏ yêu nối lại tiền duyên.”
>
> Thái Thượng Lão Quân nở nụ cười tươi nói:
>
> “Nhã Nhã ~”
>
> Lý Thanh Nhã sững sờ, do dự một chút cười nói:
>
> “Vậy bọn họ thật sự là có vận khí tốt, vậy mà có thể may mắn được hai người tục duyên giúp cho, bọn họ nhất định sẽ hạnh phúc vui vẻ cả đời.”
>
> Trên mặt Áp Long phu nhân tràn đầy sự vui vẻ, nàng nói:
>
> “Nhã Nhã, chúng ta còn đang bận bịu, chờ một thời gian nữa thì chúng ta sẽ đi Thiên Môn Sơn.”
>
> Lý Thanh Nhã gật đầu nói:
>
> “Tốt!”
>
> Cúp máy xong, Lý Thanh Nhã nở nụ cười tươi tự nói:
>
> “Như thế này cũng tốt, nếu như thế giới hủy diệt, mẫu thân cuối cùng cũng là hạnh phúc đi!”
>
> Trương Minh Hiên mới viết mấy chương xong lập tức upload lên, Trương Tiểu Phàm cũng nhanh chóng quảng cáo giới thiệu ở trên mạng, lần này là quảng cáo rộng khắp, xưa nay chưa từng có, chỉ cần khởi động máy điện thoại lên thì sẽ tự động nhảy chuyển tới giao diện tiểu thuyết của Trương Minh Hiên, bởi vậy cũng khiến cho rất nhiều người sử dụng điện thoại bất mãn, trên mạng càng nghị luận ầm ĩ.
>
> Đạo nhân thần bí :
>
> “Chậc chậc ~ Thật là ghen tị! Đồng dạng là viết tiểu thuyết nhưng bần đạo còn chưa từng thấy loại quảng cáo đề cử cấp độ này!
>
> Oa Oa:
>
> “Thần Quân đây là hết thời đi! Sợ thành tích của mình không tốt rồi mất mặt hay sao?”
>
> Cây ngải cứu nói:
>
> “Tiêu Dao Thần Quân đã hơn một trăm năm không có viết tiểu thuyết mới. Lúc đầu, ta còn rất mong đợi. Nhưng mà làm thành như vậy, lập tức không có hứng thú xem tiếp nữa.”
>
> Nhất phẩm Hoàng Sơn:
>
> “Người chưa từng đọc tiểu thuyết, vừa mới đi vào liền ra.”
>
> Liễu Ngạn:
>
> “Ha ha ~ Lần này Tiêu Dao Thần Quân làm quá lại gây ra phản ứng ngược rồi.”
>
> . ..
>
> Có rất nhiều người bất mãn nhưng cũng có càng nhiều người đầy mong đợi click vào.
>
> Tiêu Dao Thần Quân đã cực kỳ lâu không có viết tiểu thuyết mới, độc giả trun thành đều cực kỳ mong đợi. Bởi vì, trong giới tiểu thuyết, hắn đã sớm được phong thần.
>
> Thiên Đình Ngọc Đế ngồi ở trong Điện Tử Ngưng, mở ra tiểu thuyết.
>
> [Chương 01: Viễn Cổ Thần Mộ.]
>
> Xuyên qua Vũ Trụ Hồng Hoang, ngưng luyện Trời đất Huyền Hoàng
>
> . ..
>
> Cho dù thoát khỏi Lục Đạo Luân Hồi, cũng khó thoát kia trời đất rung chuyển
>
> . ..
>
> Thần Ma Lăng Viên ở ngay chính giữa Thiên Nguyên đại lục, đây cũng là nơi an táng những nhân vật mạnh nhất trong lịch sử loài người, khu mộ phần được phân loại theo cấp độ mạnh yếu, càng vào sâu càng mạnh. Trong mỗi ngôi mộ nếu không phải thần linh thì cũng là yêu ma thượng cổ, đây cũng chính là nơi thần thánh và ma quỷ yên nghỉ ngàn thu.
>
> ...
>
> Một bàn tay xanh xám chầm chậm thò lên, rồi một bàn tay nữa xuất hiện, cả hai bàn tay ra sức bới đất xung quanh, cuối cùng từ ngôi mộ ấy, một người chậm chạp đứng dậy... đó là một thanh niên mình mặc áo xanh dính đầy bùn đất.
>
> Người thanh niên ấy ngoại trừ khuôn mặt trắng bệch ra, còn lại cũng giống một người bình thường, không hề có điểm nào đáng để người ta chú ý đến.
>
>
>
>