Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1125: Mục 1126

TRANG 563# 2

> Chương 1125: Thần Mộ Hai

>

>

>

>

>

>

> "Nơi đây là đâu? Sao ta lại ở đây?" Người thanh niên lầm bầm tự hỏi, mắt nhìn về phía những tấm bia mộ, thần sắc lộ vẻ hoang mang vô cùng.

>

> Đột nhiên chàng bị lôi cuốn bởi những dòng chữ khắc trên bia mộ gần đó. Lúc này nếu như có người nhìn thấy chàng trai trẻ đang tập trung đọc thứ văn tự cổ trên khối mộ nhất định sẽ kinh ngạc vô cùng, bởi những dòng chữ như con giun ấy đã khiến không biết bao nhiêu học giả phải vò đầu bứt tóc, nghiên cứu đến bạc đầu còn chưa hiểu thấu.

>

> Vừa đọc thoáng những con chữ, chàng trai trẻ đã rúm ró mặt mày, la hoảng: "Đông Chiến Thần Vô Cực chi mộ... điều này... điều này là thật hay sao? Hiện đang là thời của tam giới lục đạo, thời mà Chiến Vô Cực thần thánh mặc sức hô phong hoán vũ, tung hoành ngang dọc cơ mà? Sao... sao ông ta có thể chết được?"

>

> Nhìn ngôi mộ bên cạnh chàng còn kinh ngạc hơn: "Mộ phương Tây Chiến Thần Cesaer, Cesaer? Đây là vị chiến thần mặc giáp hoàng kim, tay cầm thánh kiếm vàng ròng, là thần của phương tây thì phải?"

>

> Chàng chợt quay đầu, dáo dác ngó nghiêng khắp nơi. Trong nắng chiều, đập vào mắt chàng là khu mộ địa, nơi thần ma đời đời yên nghỉ.

>

> "Mộ Tu chân giả phương Đông Đan Tiên Tử, mộ Nữ Thần Trí Tuệ phương Tây Athena, mộ Võ giả phương Đông Lý Trường Phong, mộ Tu chân giả phương Đông Ngạo Thiên, mộ Ma sứ phương Tây Lucifer... "

>

> "Ông Trời đâu! Thế giới này giờ vậy sao? Tại sao?... Tại sao các vị thần đều chết hết, tất cả đều chết hết... tất cả đều được chôn ở đây...

>

> Thần sắc trên mặt chàng trai trẻ có chút thảm thương, lại xen lẫn chút nghi hoặc.

>

> . ..

>

> Thiên Đình, trong mắt Ngọc Đế cũng lộ ra sự ngưng trọng, ông chậm rãi tự nói:

>

> “Chư thần chi mộ, Trương Minh Hiên đến cùng muốn nói cái gì? Bộ tiểu thuyết này tuyệt đối không phải là tùy ý viết.

>

> Rồi ông ngẩng đầu nhìn lên trời ung dung nói:

>

> “Nếu như chiến đấu thắng lợi, bên trong Hồng Hoang hẳn là cũng sẽ có thêm một cái Tiên Ma Lăng Viên đi! Không biết sẽ có bao nhiêu thần linh vẫn lạc đây?”

>

> Độc giả trước điện thoại cũng kinh hãi, khúc dạo đầu kinh khủng như thế sao? Chư thần chi mộ! Phải biết hiện tại, ở bên trong khu sách, các tác phẩm đều viết theo nội dung nhân vật chính trưởng thành nhưng mà chư thần chi mộ tuyệt đối chưa ai dám viết.

>

> Trương Minh Hiên viết suốt nửa ngày mới ròng rã đăng được ba mươi chương, từ Thần Mộ khôi phục một mực viết đến, Thần Nam đại náo Sở quốc, đi vào học viện Thần Phong.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn đêm khuya tối thui ở bên ngoài, vuốt vuốt cổ tay, nói:

>

> “Tiểu Phàm, trên mạng phản ứng như thế nào?”

>

> Giọng nói của Trương Tiểu Phàm vang lên ở trong đầu Trương Minh Hiên:

>

> “Tiếng vọng không phải là rất tốt, chủ yếu là do khởi động máy liền tự động tiến vào giao diện đọc truyện, khiến cho mọi người rất là bài xích.”

>

> Trương Minh Hiên trầm mặc một chút, lấy điện thoại ra đi vào group chat công cộng.

>

> Tùy Duyên Tự Tại:

>

> “Tiêu Dao Thần Quân đều nhìn sao? Lấy Tiên Ma Lăng Viên làm điểm xuất phát, cái bố cục này không thể không nói là rất lớn đó!”

>

> Hoa Lạc Tâm Không:

>

> “Cảm giác bên trong bộ tiểu thuyết này hẳn là có ẩn chứa một âm mưu lớn, đáng tiếc chôn giấu quá sâu, ta nhìn không ra, nhân vật chính chỉ là một người bình thường làm sao lại có thể leo ra từ Tiên Ma Lăng Viên? Không nghĩ ra, thật sự là không nghĩ ra!”

>

> Thế vô song:

>

> “Không thấy, chơi đùa! Mỗi lần khởi động máy liền sẽ tiến vào giao diện đọc truyện, ta cảm thấy rất phiền.”

>

> Tố Cốt bạch tranh:

>

> “Ba mươi chương! Tiêu Dao Thần Quân vậy mà đổi mới ba mươi chương, thật sự là quá tuyệt.”

>

> Bạch Vân đạo trưởng:

>

> “Ta nhớ được lần trước, khi Thần Quân bạo chương là của Nho Đạo Chí Thánh đi! Vậy mà lần nữa bạo chương, sau khi Nho Đạo Chí Thánh hoàn thành, Khổng phu tử hóa đạo, chuyện này làm cho ta có cảm giác cũng không đơn giản, nhất định cũng có chuyện lớn phát sinh.”

>

> Thế vô song:

>

> “Không nhìn, không nhìn!”

>

> Lục Nguyệt quán chủ:

>

> “Ta cũng cảm giác quá mức, mỗi lần khởi động máy đều sẽ tiến vào giao diện, nào có chuyện cưỡng bách xem như thế này.”

>

> Bầy chó viên:

>

> “Thêm một.”

>

> Two-Face:

>

> “Thêm một.”

>

> Bệnh đau mắt tiểu thi quỷ:

>

> “Thêm một.”

>

> . ..

>

> Trương Minh Hiên mở miệng nói:

>

> “Tiểu Phàm, ở trên mạng công bố một tin tức, tiểu thuyết này có tương quan với hiện thực, mọi người nhất thiết phải đọc.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> “Vâng!”

>

> Sau khi Trương Tiểu Phàm công bố tin tức, oán khí tràn đầy trên mạng lập tức biến mất, sau đó bất kể trên mạng vẫn là hiện thực đều sôi trào, tiểu thuyết này vậy mà thật có tương quan với hiện thực, thế là vô số người mới bắt đầu tập trung xem. Không xem thì thôi, nhìn qua mới biết chuyện kinh khủng thế nào, phải biết ở bên trong « Thần Mộ » miêu ta đến việc vô số Thần Ma vẫn lạc, đông tây hai giới tranh phong, nếu như quả thật có tương quan với hiện thực thì e rằng chuyện muốn phát sinh tuyệt đối là chuyện lớn ngập trời, Tam Giới đều sẽ bị nó càn quét.

>

> Bất kể là người bình thường hay vẫn là tu sĩ yêu quái trong lòng đều xuất hiện cảm giác bất an, theo bọn họ thấy, tiểu thuyết này chính là Tiêu Dao Thần Quân dùng để cảnh cáo chúng sinh.

>

> Bên trong Oa Hoàng cung, Nữ Oa Nương Nương xếp bằng ở bên trên giường mây, đứng hầu hai bên trái phải là Thanh Loan và Thải Phượng, trước mặt cũng hiện lên một màn hình.

>

> Thanh Loan vụng trộm nhìn Nữ Oa Nương Nương một chút, nhỏ giọng nói:

>

> “Nương Nương, Trương Minh Hiên tựa hồ cũng biết tin tức này, một khi hắn tuyên bố ra ngoài sợ rằng sẽ gây nên đại loạn tại Tam Giới.”

>

> Nữ Oa Nương Nương chậm rãi nói:

>

> “Bọn họ cũng là chúng sinh của Hồng Hoang, có quyền biết được hết thảy mọi chuyện, miễn cho chết không minh bạch.”

>

> “Hiện tại, Tôn Ngộ Không như thế nào?”

>

> Thải Phượng cung kính nói:

>

> “Bẩm Nương Nương, hiện tại, Ngộ Không đang tiếp nhận Chuẩn Đề Phật Mẫu lịch luyện, tìm kiếm chuyển thế thân của Như Lai.”

>

> Nữ Oa Nương Nương trầm ngâm một chút nói:

>

> “Thải Phượng, ngươi đi triệu tập Viên Hồng, Vô Chi Kỳ, Lục Nhĩ đến Oa Hoàng cung.”

>

> Thải Phượng cung kính nói:

>

> “Vâng!”

>

> Rồi nàng quay người đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên ngày đêm không ngừng đổi mới, sợ làm trễ nải chuyện lớn của Đạo Tổ, chỉ trong thời gian không đến một tháng liền viết xong Thần Mộ. Tam Giới cũng bởi vì Trương Minh Hiên điên cuồng đổi mới mà sinh lòng bất an, theo kịch bản thôi động, từng vị cường giả nghịch thiên hiện thế, kịch bản cũng khiến cho bên ngoài nổi sóng, bởi vì nội dung của bộ truyện này có nói đến trời muốn diệt thế! !

>

> . ..

>

> “Thiên Đạo cũng không phải là một sinh mạng thể đơn nhất, ở trong quá khứ hắn là cảm xúc, suy nghĩ của chúng sinh, là ý niệm mới hình thành do niệm lực của tất cả sinh linh đan vào một chỗ, nó là ý chí của chúng sinh !

>

> . ..

>

> “Nhưng mà. Hiện tại hắn là oán khí tụ tập, ý niệm của chúng sinh đã sớm bị ăn mòn, bị vỡ nát, Thiên Đạo bây giờ đã không phải là Thiên Đạo trước kia! Hiện tại, hắn không còn đại biểu công chính, hắn chỉ là đại biểu cho hủy diệt, đại biểu cho ham muốn cá nhân. Hắn biết, khi mình suy yếu, ý niệm của chúng sinh sẽ sớm hợp thành Thiên Đạo mới. Cho nên, mỗi khi hắn cảm nhận được sự uy hiếp từ chúng sinh thì tất muốn diệt thế, hủy diệt chúng sinh, mới có thể ngăn cản ý niệm của chúng sinh hợp thành Thiên Đạo mới!”

>

> . ..

>

> “Lấy linh hồn kêu gọi linh hồn thức tỉnh, ức vạn sinh linh đã từng vẫn lạc. Tất cả các ngươi đều tỉnh dậy đi!”

>

> “ Độc Cô Bại Thiên, Quỷ Chủ, Thần Chiến, Ma Chủ, Nhân Vương ngửa mặt lên trời gầm thét.”

>

> “Đông đảo Tiên Thần vừa mới mới chết đi, hồn phách của bọn họ giống như là đốm lửa nhỏ, ở trong chốc lát đốt sáng lên ‘Hoang nguyên’ rộng lớn”

>

> “Ba động linh hồn ngập trời chập trùng hạo đãng, Thần Ma Đồ cùng Luân Hồi Đồ tạo thành không gian gấp phóng đại. Bọn họ đã diễn hóa thành một vùng trời đất vô tận, diện tích không biết có bao nhiêu vạn dặm.”

>

> “Ba động linh hồn kinh người tràn lên từ mỗi tấc đất!”

>

> Ức vạn vạn linh hồn thức tỉnh! . ..

>

> Từng câu nói bên trong tiểu thuyết chấn động tâm thần của vô số độc giả, tay của tất cả cũng không khỏi run rẩy, Thiên Đạo diệt thế, chúng sinh phạt thiên, chuyện này là thật sao? !

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!