TRANG 564# 1
> Chương 1126: Như Lai Trở Về
>
>
>
>
>
>
> Đại Đường, thành Trường An, Thượng Quan Uyển Nhi vội vàng chạy vào hoàng cung, ở bên trong Điện Ngưng Lộ tìm tới Võ Tắc Thiên.
>
> Thượng Quan Uyển Nhi cung kính bái nói:
>
> “Bệ hạ, xảy ra chuyện.”
>
> Võ Tắc Thiên ngồi ở bên trên ghế rồng, ngẩng đầu nói:
>
> “Chuyện gì?”
>
> Thượng Quan Uyển Nhi sốt ruột nói:
>
> “Bên ngoài loạn bởi vì « Thần Mộ » của Tiêu Dao Thần Quân, bách tính sinh lòng sợ hãi, đã sinh loạn tượng!”
>
> Võ Tắc Thiên mở miệng vô tình nói:
>
> “Phái binh trấn áp, người cố ý làm loạn giết không tha!”
>
> Thượng Quan Uyển Nhi gật đầu nói:
>
> “Vâng!”
>
> Rồi nàng quay người vội vàng đi ra ngoài.
>
> Võ Tắc Thiên ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn lên trời, sắc mặt trắng bệch, thì thầm nói:
>
> “Thiên Đạo diệt thế! Thiên Đạo diệt thế! Tại sao có thể như vậy? Ta tốn bao nhiêu công sức mới lên làm Hoàng đế được, tại sao phải diệt thế? !”
>
> Các quốc gia khác cũng đều không hẹn mà cùng hạ đạt mệnh lệnh trấn áp phản loạn, vững chắc sự ổn định của đất nước.
>
> . ..
>
> Trong thời gian ba năm, Tôn Ngộ Không trải qua muôn vàn khổ cực thu tập hợp đủ mười bảy viên Xá Lợi tử, ở dưới sự chỉ dẫn của Xá Lợi tử tìm đến linh đồng chuyển thế của Như Lai Phật Tổ, mang theo linh đồng trở lại Linh Sơn.
>
> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Di Lặc Vị Lai Phật ngồi xếp bằng phía trên đài sen, sắc mặt khó coi, Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát đứng ở bên cạnh, Đại Nhật Như Lai, Nhiên Đăng Cổ Phật cùng rất nhiều Phật Đà đều ngồi xếp bằng phía trên đài sen, chư Phật Linh Sơn đã tề tụ bên trong Đại Lôi Âm Tự.
>
> Tôn Ngộ Không đứng ở phía dưới, một đứa bé trắng trắng mập mập trốn ở sau lưng Tôn Ngộ Không, e ngại lại hiếu kỳ nhìn chằm chằm vào Di Lặc Vị Lai Phật ngồi ở phía trên.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười lớn nói:
>
> “Ngộ Không, vì sao cậu lại mang theo một đứa trẻ đi vào Linh Sơn thánh địa vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật, đứa trẻ này cũng không phải là người bình thường, hắn chính là chuyển thế thân của Như Lai Phật Tổ, là do lão Tôn ta vượt bao gian khổ mới tìm đến.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cùng đứa trẻ ở phía dưới mắt lớn trừng mắt nhỏ.
>
> Như Lai tiểu lão đệ, làm sao ngươi trở về sớm như vậy? ! Ta mới lên làm Phật Tổ được có mấy ngày mà.
>
> Tôn Ngộ Không sốt ruột nói:
>
> “Nếu như Di Lặc Vị Lai Phật không tin, lão Tôn có thể giúp Như Lai Phật Tổ khôi phục.”
>
> Nói rồi hắn đưa tay, một quầng sáng màu vàng hiện lên ở trước mặt. Bên trong quầng sáng màu vàng, mười bảy viên Xá Lợi tròn căng lưu chuyển.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật vội vàng kêu lên:
>
> “Ngộ Không dừng tay!”
>
> Tôn Ngộ Không sững sờ, nghi hoặc nhìn Di Lặc Vị Lai Phật.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười lớn nói:
>
> “Ngộ Không không cần chứng minh, chúng ta đều biết hắn là chuyển thế thân của Như Lai Phật Tổ.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì kêu lên:
>
> “Vậy thì càng dễ hơn rồi, để lão Tôn đánh thức Như Lai.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật vội vàng kêu lên:
>
> “Chậm đã!”
>
> Tôn Ngộ Không bất mãn nói:
>
> “Phật Tổ, ngài ra sức khước từ như thế đến cùng là ý làm sao?”
>
> Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào Di Lặc Vị Lai Phật với ánh mắt hoài nghi và nói:
>
> “Không phải là ngài không muốn để cho Như Lai Phật Tổ trở về đấy chứ?”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha ha che giấu xấu hổ, nói:
>
> “Ngộ Không, cậu thật là biết nói đùa, Như Lai Phật Tổ chính là Vạn Phật chi tổ của Linh Sơn ta, bản tọa làm sao có thể không muốn Như Lai Phật Tổ trở về? ! Chỉ là trước khi niết bàn chuyển thế, Phật Tổ có lời, ba mươi ba năm sau Phật Tổ thức tỉnh mới công đức viên mãn, hiện giờ còn kém ba mươi năm!”
>
> Quan Âm Bồ Tát ở bên cạnh nói:
>
> “A Di Đà Phật, Phật Tổ nói ba mươi ba năm chính là Ma kiếp, đã lúc này Ma kiếp đã tiêu, Phật Tổ cũng nên sớm trở về.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật nghiêm mặt quát:
>
> “Các ngươi làm sao có thể vi phạm ý chỉ của Phật Tổ? !”
>
> Lúc này, con mắt của Hoan Hỉ Phật phát sáng nhìn chằm chằm vào linh đồng chuyển thế, hắn si mê nói:
>
> “Đa Bảo coi như chuyển thế cũng rất đẹp trai! Rất lâu không gặp, thật sự là nhớ muốn chết người ta.”
>
> Bên trong đại điện, tất cả Phật Đà, Bồ Tát không kìm lòng được rùng mình một cái, còn có trên mặt lộ thần sắc xấu hổ, giận dữ.
>
> Văn Thù Bồ Tát nói:
>
> “Chuyển thế thân của Phật Tổ đã tìm tới, vẫn là để Phật Tổ trở về đi! Để tránh bị người ngồi sinh thêm sự cố.”
>
> Di Lặc Vị Lai Phật đảo mắt một vòng, nghĩa chính ngôn từ kêu lên:
>
> “Các ngươi có phải là đang nghĩ bản tọa vì chiếm lấy vị trí Vạn Phật chi tổ mới ngăn cản Phật Tổ trở về hay không?”
>
> Ánh mắt của tất cả Phật Đà, Bồ Tát lóe lên.
>
> Di Lặc Vị Lai Phật tức giận quát:
>
> “Quả thực hoang đường! Bản tọa ở Linh Sơn đảm nhiệm Vị Lai Phật vô số năm, chưa từng có ý muốn tranh quyền cùng Như Lai Phật Tổ?”
>
> Ở phía dưới, có mấy Phật Đà, Bồ Tát vô ý thức gật nhẹ đầu, Di Lặc Phật Tổ đã ngồi ở vị trí Vị Lai Phật vô số năm, từ đó đến nay, đúng là cùng người cùng thiện, chưa từng tranh quyền đoạt lợi. Chẳng lẽ Di Lặc Vị Lai Phật không cho Như Lai Phật Tổ trở về là do có nguyên nhân khác? Chẳng lẽ lại là chúng ta hiểu lầm hắn rồi? !
>
> Di Lặc Vị Lai Phật tiếp tục nói:
>
> “Như Lai Phật Tổ trí sâu như hải, bản tọa tự cảm thấy không bằng.”
>
> “Ngài đã nói ba mươi ba năm sau mới trở về, trong đó tất có nguyên do, chỉ là chúng ta nhìn không rõ, nếu như để Phật Tổ sớm trở về làm hỏng kế hoạch của Phật Tổ, chúng ta đều không chịu nổi trách nhiệm này đâu.”
>
> Trong lòng Chúng Phật cảm thấy nặng nề, khả năng này đúng thật là cũng có, hơn nữa tỉ lệ rất lớn, con số 3 ở bên trong Hồng Hoang có ý nghĩa đặc biệt, ba ngàn Đại Đạo, ba ngàn Ma Thần, 33 trọng thiên,...
>
> Phật Tổ nói sẽ chuyển thế ba mươi ba năm cũng hẳn là có nguyên nhân đặc biệt, xác thực không nên sớm để Phật Tổ quy vị.
>
> Quan Âm Bồ Tát chậm rãi nói:
>
> “Di Lặc Vị Lai Phật nói rất đúng, ba mươi năm đảo mắt liền đi, chúng ta chờ thêm một thời gian cũng không sao.”
>
> “Tán dương Di Lặc tôn Phật! Chúng ta không có dị nghị!”
>
> Trên mặt Di Lặc Vị Lai Phật cười thành một đóa hoa, lại tranh thủ ngồi thêm được một đoạn thời gian.
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật chậm rãi nói:
>
> “Không cần chờ, để Như Lai trở về đi!”
>
> Nghe thấy câu nói này của Nhiên Đăng Cổ Phật, nụ cười trên mặt Di Lặc Vị Lai Phật ngưng kết, hắn nhìn về phía Nhiên Đăng Cổ Phật bất mãn nói:
>
> “Nhiên Đăng Phật Tổ, nếu như làm hỏng kế hoạch của Phật Tổ, ngài đảm đương nổi sao?”
>
> Nhiên Đăng Cổ Phật ngẩng đầu nhìn lên trời, chậm rãi nói:
>
> “Ba mươi năm, chúng ta chưa hẳn còn có ba mươi năm! Để Phật Tổ trở về đi! Chung Cực mạt kiếp sắp tới, Phật giáo cũng nên sớm chuẩn bị.”
>
> Đại Lôi Âm Tự lập tức lạnh lẽo, sắc mặt của tất cả Phật Đà, Bồ Tát đều trở nên nghiêm túc.
>
> Tôn Ngộ Không cười hì hì nói:
>
> “Sớm nói như vậy không được sao!”
>
> Rồi hắn chỉ tay xuống dưới, nhấn một cái, kêu lên:
>
> “Như Lai lão nhi trở về đi!”
>
> Mười bảy viên Xá Lợi tử hợp thành một chuỗi vòng, dung nhập vào trong cơ thể của linh đồng chuyển thế, một quầng sáng màu vàng chói mắt nở rộ, một chữ ‘Vạn’hiện ra ở bên trong quầng sáng màu vàng.
>
> Tôn Ngộ Không bỗng nhiên bay ngược trở về, đáp xuống một bên.
>
> Bên trong quầng sáng màu vàng, linh đồng chuyển thế chậm rãi biến lớn, cuối cùng biến thành một vị Phật Đà mập mạp ngồi xếp bằng phía trên đài sen, chữ Vạn khắc ở trước ngực vị Phật Đà này.
>
> Ngay sau đó, tất cả Phật Đà, Bồ Tát cùng nhau bái nói:
>
> “Tán dương Đa Bảo Phật Như Lai!”
>
> Như Lai ngồi xếp bằng bên trên Kim Liên, nhìn chằm chằm vào Di Lặc Vị Lai Phật đang ngồi trên chủ vị, hơi sững sờ, đây là tình huống như thế nào? Sau đó, hắn cười nói:
>
> “Ma tộc chiếm lĩnh Linh Sơn ba mươi ba năm, Chúng Phật đồng tâm hiệp lực, khu trừ Ma đầu, nghênh bản tọa trở về, mọi người vất vả!”
>
> Bên trong Đại Lôi Âm Tự hoàn toàn yên tĩnh.
>
> Trong lúc nhất thời, Như Lai cũng có chút mờ mịt, chuyện gì đã xảy ra? Ai nói gì đó đi chứ!
>
> Quan Âm Bồ Tát đứng ra nói:
>
> “Khởi bẩm Phật Tổ, sau khi ngài chuyển thế, Di Lặc Vị Lai Phật xuất quan, đánh bại Ma đầu Vô Thiên, khu trục Ma tộc, tính từ khi ngài chuyển thế đến nay thì vẻn vẹn chỉ có ba năm.”
>
> Nghe Quan Âm Bồ Tát nói xong, con mắt của Như Lai trừng lớn, hắn ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:
>
> “Cái gì?”
>
> Rồi hắn quay đầu nhìn về phía Di Lặc Vị Lai Phật đang ngồi trên chủ vị, thằng này đã đánh bại Vô Thiên sao? !
>
> Di Lặc Vị Lai Phật cười ha hả nói:
>
> “Mặc dù tu vi của bản tọa không cao, nhưng có quyết tâm thề sống chết bảo vệ Linh Sơn, Ma đầu hung mãnh, bản tọa hoàn toàn không phải là đối thủ, nhưng Phật pháp vô biên không gì không thể độ, bản tọa ở Linh Sơn này dẫn Phật tâm độ hóa Ma đầu Vô Thiên, khiến cho hắn hoàn toàn tỉnh ngộ, tự rời khỏi Linh Sơn.
>
> Mấy Phật Đà La Hán kinh ngạc nhìn Di Lặc Vị Lai Phật, lúc trước tại Địa Phủ ngài cũng không phải nói như vậy mà!
>
> Như Lai cũng không còn gì để nói, ý của ngươi là nói ta tham sống sợ chết đi? Vẫn là nói phật pháp của ta không cao không độ hóa được Ma đầu?
>
>
>
>