Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1130: Mục 1131

TRANG 566# 1

> Chương 1130: Chiến Cuộc Thất Bại

>

>

>

>

>

>

> Khi mọi người tưởng rằng tất cả đều đã kết thúc thì hư ảnh một lão đạo đi ra từ bên trong lỗ đen.

>

> Trương Minh Hiên vô ý thức kinh hãi kêu lên:

>

> “Đạo Tổ!”

>

> Mấy người Lý Thanh Nhã cũng đều ngưng trọng nhìn chằm chằm vào lão đạo này, hắn chính là Đạo Tổ sao?

>

> Hồng Quân khẽ vẫy tay, một tòa tế đàn phá không bay đến, hiện lên ở trước lỗ đen, bên trong tế đàn từng vị anh hùng đi ra, Thái Nhất, Đế Tuấn, Đế Giang, Chúc Dung, Cộng Công, Hậu Nghệ, Dao Cơ, Ðát Kỷ,...

>

> Thấy thế, cChúng sinh trong Tam Giới đều trợn tròn mắt, đây là .... đây chẳng là những nhân vật trong trò chơi hay sao? Làm sao bọn họ lại tồn tại?

>

> Tất cả anh hùng cùng nhau cúi đầu nói:

>

> “Bái kiến Đạo Tổ!”

>

> Hồng Quân chậm rãi nói:

>

> “Tín niệm, tín ngưỡng có được sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, khi tín niệm của mọi người có thể hợp nhất thì có thể hư không tạo thần, thậm chí ngược dòng thời không.”

>

> “Chúng sinh trong Tam Giới, nếu như các ngươi không muốn thế giới này bị hủy diệt, nếu như các ngươi nguyện ý chiến đấu vì Hồng Hoang thì hãy ký thác hi vọng của các ngươi vào trên người các anh hùng này đi! Để bọn họ thay các ngươi xuất chiến.”

>

> Nói xong, hư ảnh của Hồng Quân Đạo Tổ lạnh nhạt đứng chắp tay ở trước lỗ đen nhưng tất cả chúng sinh đều cảm giác ánh mắt của ông vẫn đang nhìn chính mình.

>

> Đại Đường, thành Trường An, một đại hán đột nhiên hét lớn:

>

> “Ta nguyện ý, đây là thế giới của ta, ta tuyệt đối không cho phép nó bị hủy diệt. Ðát Kỷ nữ thần xin chiến đấu thay ta!”

>

> Tình cảm cực hạn hóa thành một vệt sáng màu trắng bay ra từ đỉnh đầu đại hán.

>

> Ở bên cạnh, một lão giả run rẩy, kêu lên:

>

> “Ta, ta cũng nguyện ý, Dao Trì nữ thần, ta nguyện ý cùng nàng kề vai chiến đấu.”

>

> Một vệt sáng màu trắng bay ra từ đỉnh đầu lão giả.

>

> Bắc Câu Lô Châu, một đứa bé ngẩng đầu hét lớn:

>

> “Ta nguyện ý! Thời không lưu chuyển trong tay ta! Đế Giang, ngài chính là tín ngưỡng của ta, chiến thần ở trong lòng ta.”

>

> “Ta nguyện ý, Cửu cửu quy nhất, tiêu hồn tán phách! Hồng Vân.”

>

> “Ta nguyện ý!”

>

> “Ta nguyện ý!”

>

> “Ta nguyện ý!”

>

> . ..

>

> Từng tiếng rống chấn động Hồng Hoang, giờ khắc này toàn bộ Hồng Hoang đều vang lên cùng một câu nói.

>

> Hội tụ sức mạnh tín ngưỡng của người trong toàn Tam Giới, bầu trời Hồng Hoang cũng biến thành màu trắng, như từng vệt sáng giống như dòng sông màu trắng rót vào trong cơ thể các anh hùng, khí tức của tất cả anh hùng cũng theo đó mà tăng trưởng.

>

> Hồng Quân vung tay lên, thân hình của Dao Cơ, Ðát Kỷ, Hậu Nghệ cùng đông đảo anh hùng liên tiếp vỡ vụn.

>

> Ở phía dưới chúng sinh đều là chấn động, cái gì? ! Tại sao Đạo Tổ lại làm như vậy?

>

> Hồng Quân mở miệng thì thầm:

>

> “Đốt tín ngưỡng của vô tận chúng sinh, ngược dòng thời không, trở về tái chiến.”

>

> Ở chỗ các anh hùng vỡ vụn, một ngọn lửa màu trắng bốc cháy lên, mấy người Thái Nhất, Đế Tuấn, Hồng Vân, Tổ Long, Phượng Mẫu lại xuất hiện, ngọn lửa màu trắng vẫn cháy lên trên người bọn họ, tất cả đều kêu lên một tiếng đau đớn, toàn thân run rẩy, Pháp Tắc huyền ảo lưu chuyển ở trên người bọn họ.

>

> Một lát sau, tín ngưỡng trên bầu trời tiêu hao hầu như không còn, thân hình mấy anh hùng xuất hiện ở trên không trung, mỗi một người đều tản ra khí tức của chí cường giả.

>

> Thái Nhất nở nụ cười tự tin, chậm rãi nói:

>

> “Thái Nhất ta đã trở về!”

>

> Hồng Vân mở miệng nói:

>

> “Trở về đi!”

>

> Hồng Vẫn vừa dứt lời, phía trên mặt đất Hồng Hoang, một tiếng nổ ầm vang lên một dãy núi vỡ vụn, một cái hồ lô màu hồng lao ra từ bên trong dãy núi, bay quanh Hồng Vân.

>

> Cộng Công cười ha ha kêu lên:

>

> “Không nghĩ tới Vu tộc chúng ta lại muốn sóng vai tác chiến cùng hai người các ngươi.”

>

> Tổ Long nhìn về phía lỗ đen, trầm giọng nói:

>

> “Trận chiến này không có quan hệ gì với phe phái, không có quan hệ gì với chủng tộc!”

>

> Hổ Tổ mở miệng nói:

>

> “Đa tạ Đạo Tổ để chúng ta có thể thỏa thích chiến đấu một trận cuối cùng! Ta đi trước nhé!”

>

> Một tiếng hổ gầm vang lên, Hổ Tổ dẫn đầu xông vào bên trong lỗ đen.

>

> Phượng Mẫu mở miệng nói:

>

> “Đa tạ Đạo Tổ! Con hổ ngốc kia chờ ta chút!”

>

> “Lệ”

>

> Một tiếng phượng hót thanh minh vang lên, Phượng Mẫu hóa thành một con Phượng Hoàng to lớn xông vào bên trong lỗ đen.

>

> “Đa tạ Đạo Tổ!”

>

> “Đa tạ Đạo Tổ!”

>

> “Đa tạ Đạo Tổ!”

>

> . ..

>

> Từng vị anh hùng thản nhiên đi vào bên trong lỗ đen, tiến hành một trận chiến rực rỡ nhất huy hoàng nhất, tất cả anh hào trong lịch sử Hồng Hoang đã tề tụ cùng đây.

>

> Đạo Tổ cúi đầu nhìn về phía Huyền Không Đảo, mỉm cười, thân hình tiêu tán.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn lỗ đen, thất thần nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ nói chúng ta có thể thắng hay không?”

>

> Lý Thanh Nhã kiên định gật đầu nói:

>

> “Có thể thắng, nhất định có thể!”

>

> Mỗi ngày, chúng sinh của Hồng Hoang đều kinh hồn táng đảm sống qua ngày.

>

> Mỗi ngày, chuyện đầu tiên khi rời giường chính là ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn lỗ đen kia phải chăng đã biến mất.

>

> Trong mỗi ngày, Trương Minh Hiên đều đứng trên đỉnh núi phía sau tiệm sách trên Huyền Không Đảo, hết sức chăm chú nhìn chằm chằm vào lỗ đen.

>

> Sau một tháng, một tiếng nổ ầm vang lên, một con cánh tay màu vàng khổng lồ bay ra từ bên trong lỗ đen, đập ầm ầm trên mặt đất ở phía dưới khiến cho mặt đất chấn động.

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, trong lòng của Trương Minh Hiên cảm thấy nặng nề, là người đúc bằng vàng của Địa Phủ!

>

> Lại qua mấy ngày, một bộ thi thể tàn tạ rơi ra từ bên trong lỗ đen, cái trán của thi thể bị một kiện pháp khí hình trăng khuyết xuyên qua.

>

> Lý Thanh Nhã xuất hiện ở bên người Trương Minh Hiên, nói:

>

> “Là Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn, ông ấy đã vẫn lạc.”

>

> Trong lòng của Trương Minh Hiên lại càng thêm trĩu nặng. Nếu là trước kia, Thái Ất Cứu Khổ Thiên Tôn vẫn lạc, Trương Minh Hiên khẳng định sẽ vỗ tay ăn mừng, nhưng mà hiện tại, Trương Minh Hiên chưa bao giờ giống bây giờ hi vọng hắn có thể sống sót.

>

> Tiếp xuống mỗi ngày đều có đồ vật bay ra từ bên trong lỗ đen, có thi thể của cường giả, có mảnh vỡ của pháp bảo, thậm chí có một góc của Thiên Đình bay ra từ bên trong lỗ đen, nện ở trong núi rừng.

>

> Không cần người giải thích, tất cả chúng sinh đều biết tình hình chiến đấu không ổn.

>

> Ngày này Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đứng ở phía sau núi, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một bộ xác rồng màu vàng bay ra từ bên trong lỗ đen, tiếp đó lại là xác một con Thanh Loan tàn tạ.

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên khẽ run lên, Thanh Loan tiên tử, trong đầu hiển hiện dáng vẻ của Thanh Loan khi vui cười.

>

> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, nhỏ giọng nói:

>

> “Ba ba, ta sợ!”

>

> Trương Minh Hiên vỗ vỗ lưng Nha Nha, cười lớn nói:

>

> “Không sợ! Ba ba sẽ bảo vệ con.”

>

> “Ừm!”

>

> Nha Nha gật nhẹ đầu.

>

> Trương Minh Hiên yên lặng lấy ra một ngọc giản từ bên trong túi Động Thiên, giữ ở trong tay, một luồng thần lực đưa vào trong đó, trong đầu lập tức hiển hiện hình ảnh Hồng Quân Đạo Tổ.

>

> Hồng Quân Đạo Tổ ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, cười nói:

>

> “Chỉ có phe Hồng Hoang chúng ta thất bại thì cậu mới có thể mở ngọc giản này ra. Lúc này, cậu đã mở ngọc giản ra tức là Hồng Hoang đã đến khoảng khắc sinh tử tồn vong.”

>

> “Không biết cậu có còn nhớ kỹ cảnh tượng hóa đạo lúc trước hay không, phân thân Phương Vận của cậu cùng Khổng phu tử hóa đạo, ở bên trong ba ngàn Đại Đạo mới tăng tài hoa chi đạo, Khổng Tử thành Chí Thánh tiên sư mà phân thân của cậu thì dung nhập vào bên trong Thiên Đạo, chưởng khống một bộ phận Thiên Đạo Pháp Tắc.”

>

> “Hiện tại cần cậu đánh thức hắn, giúp chúng ta kiềm chế Thiên Đạo. Phương pháp đánh thức hắn chính là ... tiếp tục hóa đạo!”

>

> Xem hết nội dung trong ngọc giản, con ngươi của Trương Minh Hiên bỗng nhiên co rụt lại, hóa đạo đánh thức Phương Vận, nếu như không thể đánh thức thì sẽ như thế nào? Đạo Tổ không nói, Trương Minh Hiên cũng có thể đoán được, không đánh thức thì chính bản thân mình cũng sẽ dung nhập vào bên trong Thiên Đạo.

>

> Nha Nha ôm cổ Trương Minh Hiên, khổ sở nói:

>

> “Ba ba, chúng ta làm sao không ra được? Con muốn đi ra ngoài chơi!”

>

> Trương Minh Hiên vỗ vỗ lưng Nha Nha, cười nói:

>

> “Qua một thời gian ngắn là được rồi. Nha Nha, chúng ta cứ về trước đi đã nhé.”

>

> Rồi hắn ôm Nha Nha quay người đi về sau, thẳng tiếp về đến bên trong tiệm sách.

>

> Trong tiệm sách, A Tu đang ngồi ở trên ghế, đần độn ngây ngốc ngẩng đầu nhìn lên lỗ đen trên bầu trời. Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày, nàng đều ngồi ở chỗ này chờ đợi, chờ đợi người kia trở lại đón nàng.

>

> Lý Thanh Nhã thì xếp bằng ở trong phòng đả tọa, hiện tại ngay cả tâm tư đọc sách cũng không có.

>

> Trương Minh Hiên đi đến trước mặt Lý Thanh Nhã, nở nụ cười tươi kêu lên:

>

> “Thanh Nhã tỷ.”

>

> Lý Thanh Nhã mở to mắt, cười khẽ nói:

>

> “Minh Hiên, thế nào?

>

> Trương Minh Hiên thả Nha Nha xuống, cười nói:

>

> “Tỷ chiếu cố Nha Nha cho tốt, ta có chuyện muốn đi làm.”

>

> Lý Thanh Nhã nghi hoặc nói:

>

> “Chuyện gì?”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Chuyện rất trọng yếu!

>

> Rồi hắn quay người đi ra ngoài.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!