Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 1131: Mục 1132

TRANG 566# 2

> Chương 1131: Phân Thân Hóa Đạo

>

>

>

>

>

>

> Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực

>

> Dịch: Khiêm

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày, kéo tay Nha Nha cũng đi theo đi ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên đi qua bên người A Tu, dừng chân lại, do dự một chút, ngồi xổm người xuống, nhìn chằm chằm vào A Tu, cười nói:

>

> “Người cô chờ rất nhanh sẽ trở về.”

>

> A Tu cũng không thèm nhìn Trương Minh Hiên một chút, nàng vẫn ngẩng đầu nhìn lên trời như cũ.

>

> Trương Minh Hiên cười cười, đứng lên kiên định đi ra ngoài, nam nhân có thời điểm cần phải có chỗ đảm đương.

>

> Trương Minh Hiên đi vào trong sân quay đầu nhìn về phía Lý Thanh Nhã nói:

>

> “Thanh Nhã tỷ, tỷ có thể thu Thái Cực Đồ này lại hay không?”

>

> Lý Thanh Nhã dắt Nha Nha đi đến bên người Trương Minh Hiên, lắc đầu nói:

>

> “Thái Cực Đồ này chính là Huyền Đô bày ra, ta không phá nổi.”

>

> Trương Minh Hiên lấy ngọc giản ra, để nó lơ lửng trên không trung rồi khom người, thở dài nói với ngọc giản:

>

> “Đạo Tổ, ta đã biết nên làm như thế nào, cầu Đạo Tổ tương trợ!”

>

> Ngọc giản chậm rãi bay lên, hóa thành những điểm sáng bay tán loạn. Chỉ trong chốc lát, Thái Cực Đồ đang bao phủ Huyền Không Đảo phát ra một tiếng răng rắc rồi vỡ vụn, hóa thành vô số điểm sáng rồi tiêu tán.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt của Lý Thanh Nhã lập tức trở nên ngưng trọng. Minh Hiên vậy mà cầu được Đạo Tổ tương trợ, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

>

> Trương Minh Hiên đưa tay đẩy một cái. Từ trong tay hắn, một vệt sáng bắn ra rồi nhanh chóng biến lớn ở trên trời.

>

> Uỳnh.

>

> Một tòa tế đàn khổng lồ cao đến tận ba vạn mét đứng ở trên không trung, toàn bộ tế đàn trong suốt giống như do Lưu Ly đúc thành, có ba ngàn lẻ một tầng, mỗi một tầng đều có một phù văn Đại Đạo, đại biểu cho Đại Đạo của chư thiên.

>

> Lý Thanh Nhã ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> “Đây ... đây là tế đàn hóa đạo của Khổng phu tử. Minh Hiên, cậu muốn làm gì?”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc mở miệng nói:

>

> “Ta muốn đánh thức Phương Vận, trợ giúp mấy người Đạo Tổ một tay!”

>

> Lý Thanh Nhã bất an nói:

>

> “Cậu ... cậu muốn hóa đạo hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu cười.

>

> Lý Thanh Nhã lắc đầu nói:

>

> “Không! Chuyện này không có khả năng thành công! Hóa đạo là việc mà chỉ Chuẩn Thánh mới có thể làm được.”

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nhìn tế đàn nói:

>

> “Có nó là có thể làm được. Phương Vận là một trong số các phân thân của ta, chúng ta vốn là một thể, Phương Vận hóa đạo ở trên cái tế đàn này, ta tự nhiên cũng có thể.”

>

> Động tĩnh ở trên bầu trời lập tức kinh động đến toàn bộ Thiên Môn Sơn, tiểu yêu lưu thủ đều ngẩng đầu lên trời, nhìn chăm chú vào cái tế đàn to lớn kia.

>

> Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương cũng bay ra từ bên trong phòng của mình, đáp xuống bên người Lý Thanh Nhã, kinh hãi và nghi hoặc nhìn lên tế đàn trên bầu trời.

>

> Thân hình của Trương Minh Hiên hơi mơ hồ. Từ trong cơ thể Trương Minh Hiên, Long Thiên Ngạo đi ra, cười nói:

>

> “Vẫn là để ta đi!”

>

> Trương Minh Hiên gật nhẹ đầu.

>

> Long Thiên Ngạo tung người bay đến tế đàn, nhấc chân đi trên tế đàn.

>

> Ong Ong

>

> Từng tiếng động lạ vang lên, tầng dưới cùng của tế đàn sáng rực lên, giống như đang sống.

>

> Long Thiên Ngạo tiếp tục đi lên trên, tầng thứ hai, tầng thứ ba, tầng thứ tư... Tầng thứ ba ngàn, tầng thứ ba ngàn lẻ một.

>

> Long Thiên Ngạo đứng ở trên đỉnh cao nhất của tế đàn, quay đầu nhìn Trương Minh Hiên một cái rồi ngẩng đầu nhìn lên trời quát:

>

> “Hóa đạo!”

>

> Trên bầu trời lập tức mây đen cuồn cuộn kéo đến, một con mắt khổng lồ do Pháp Tắc tạo thành hiển hiện. Ở dưới cái nhìn chăm chú của con mắt này, Long Thiên Ngạo biến thành một luồng sáng năm màu phóng lên tận trời rồi biến mất không còn tăm tích.

>

> Sau đó, con mắt khổng lồ do Pháp Tắc tạo thành lập tức tiêu tán.

>

> Lý Thanh Nhã trừng to mắt, vậy mà thật thành công, sau đó giống như nghĩ đến điều gì, nàng bất an sợ hãi nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Lý Thanh Tuyền cũng ngạc nhiên, kinh hãi kêu lên:

>

> “Hóa đạo, vậy mà ngươi lại có thể hóa đạo!”

>

> Trương Minh Hiên nhắm mắt lại, suy nghĩ, sau một lát lắc đầu nói:

>

> “Thất bại!”

>

> Từ trong cơ thể Trương Minh Hiên, Phong Vân Vô Kỵ đi ra, bình thản nói:

>

> “Ta đến!”

>

> Rồi hắn hóa thành một luồng kiếm quang bay đến dưới tế đàn, một bước đạp lên, tế đàn vốn khôi phục lại bình tĩnh lại lần nữa sáng rực lên.

>

> Phong Vân Vô Kỵ ngẩng đầu nhìn lên trời, quát:

>

> “Hóa đạo!”

>

> Trên bầu trời, mây đen lại lần nữa cuồn cuộn kéo đến, con mắt khổng lồ do Pháp Tắc tạo thành tiếp tục ngưng hiện, Phong Vân Vô Kỵ hóa thành một vệt sáng phóng lên tận trời, tiêu tán không còn tung tích.

>

> Bên trong lỗ đen, Thông Thiên giáo chủ khống chế sát trận đệ nhất của Hồng Hoang đánh tới một sinh vật to lớn có màu đen kịt, tóc dài tùy ý bay lên, phẫn nộ quát:

>

> “Tru Tiên kiếm trận! Tru Lục Hãm Tuyệt”

>

> Bốn chuôi sát kiếm to lớn hình thành một vòng kiếm, phóng tới con sinh vật kia, khí hung sát ngập trời phun trào.

>

> Uỳnh.

>

> Vòng kiếm đâm vào trước ngực sinh vật kia khiến cho nó bay ngược trở về nhưng vòng kiếm cũng lập tức tứ tán, hóa thành bốn chuôi sát kiếm quay lại, xoay tròn quanh người Thông Thiên giáo chủ.

>

> “Rống”

>

> Sinh vật kia gào thét một tiếng, vung tay lên, một cái lưỡi dao to lớn vung ra.

>

> Keng.

>

> Một tiếng nổ vang lên, Thông Thiên giáo chủ lập tức bay ngược trở về.

>

> “Ngang”

>

> Từ một bên, Tổ Long to lớn đánh tới Sinh vật ma đạo, Sinh vật ma đạo vung tay, đánh ra một trảo.

>

> Hắc ám ma trảo to lớn trực tiếp xuyên thủng đầu lâu của Tổ Long.

>

> Tổ Long không cam lòng gầm lên một tiếng, ánh mắt ảm đạm, thân hình sụp đổ và tiêu tán.

>

> Sinh vật ma đạo nhấc chân bước ra, lập tức xuất hiện ở phía trên Thiên La Địa Võng Đại Trận.

>

> Bùm.

>

> Đã sớm rách nát không chịu nổi cho nên chịu một cước này, Thiên La Địa Võng Đại Trận lập tức vỡ nát, tất cả thần linh lập tức nổ tung, cường giả còn có lưu thi thể, kẻ yếu trực tiếp hóa thành hư vô.

>

> Một con chim màu đen to lớn ôm ấp một lão giả chỉ còn một nửa thân thể tung bay ra ngoài.

>

> Phong Thần bảng trong tay Hồng Quân phát ra lực hút cường đại, thời thời khắc khắc đều có vô số chân linh chen chúc lao đến, đương nhiên càng nhiều thì là thần hồn câu diệt.

>

> Sắc mặt của Nguyên Thủy Thiên Tôn biến thành màu xanh xám, hắn giận dữ hét lên:

>

> “Ma đầu, chết đi!”

>

> Bàn Cổ Phiên ra sức vung vẩy, Hỗn Độn khí hóa thành một cây búa chém tới Sinh vật ma đạo, ở những nơi mà cây búa đi qua thanh trọc rõ ràng, giống như một đòn khai thiên khủng bố kia.

>

> Sinh vật ma đạo to lớn nổi giận gầm lên một tiếng, trăm triệu cánh tay chui ra ở sau lưng, tất cả cánh tay vừa muốn vung ra, đột nhiên dừng lại một vệt sáng màu trắng hiện lên ở giữa trán Sinh vật ma đạo.

>

> Uỳnh.

>

> Cây búa Hỗn Độn trảm ở phía trên hơn vạn cánh tay của Sinh vật ma đạo, tất cả cánh tay lập tức bị một búa này chặt đứt, hóa thành hư vô.

>

> Nhìn thấy cảnh tượng này, trên mặt của Hồng Quân hiện lên vẻ vui mừng, có hi vọng.

>

> Ngọc Đế khống chế Thiên Đình đánh tới Sinh vật ma đạo, Thiên Đế pháp tướng đội trời đạp đất quát:

>

> “Trấn áp!”

>

> Thiên Đình tản ra uy thế của hoàng đạo, trấn áp tới Sinh vật ma đạo.

>

> Sinh vật ma đạo mở cái miệng lớn của mình ra, một vệt sáng màu đen phun ra đâm vào phía trên Thiên Đình.

>

> Bùm.

>

> Thiên Đình triệt để vỡ nát, Ngọc Đế cũng phun ra một búng máu tươi, bay ngược ra ngoài.

>

> “Giết”

>

> Minh Hà giáo chủ, Trấn Nguyên Tử đại tiên, Côn Bằng lão tổ, Thái Nhất, Đế Tuấn, Hồng Vân, mười hai Tổ Vu, Như Lai, Huyền Đô, Vô Đương Thánh Mẫu đồng thời đánh tới Sinh vật ma đạo.

>

> Uỳnh.

>

> Một quầng sáng màu đen bộc phát, tất cả chí cường giả đều bay ngược ra ngoài.

>

> . ..

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên thất lạc mở to mắt, vẫn không có cảm giác được Phương Vận, thất bại!

>

> Từ trong cơ thể của hắn, Tiêu Viêm đi ra, nói:

>

> “Ta đến!”

>

> Tần Vũ cũng đồng thời đi ra nói:

>

> “Ta đến!”

>

> Lâm Lôi cũng không chậm chân, đi ra nói:

>

> “Ta đến!”

>

> “Ta đến!”

>

> “Ta đến!”

>

> “Ta đến!”

>

> . ..

>

> Chạng vạng tối, dưới trời chiều.

>

> Trương Tiểu Phàm đứng ở bên người Trương Minh Hiên, nói:

>

> “Cũng chỉ còn thừa mỗi mình ta thôi! Nếu như ta cũng thất bại, vậy...”

>

> Trương Minh Hiên kiên quyết nói:

>

> “Vậy ta sẽ đi!”

>

> Trương Tiểu Phàm gật nhẹ đầu, cất bước đi đến tế đàn. Sau đó, một vệt sáng 3 màu phóng lên tận trời.

>

> Sau một lát, Trương Minh Hiên cười khổ nói:

>

> “Quả nhiên là vẫn thất bại!”

>

> Lý Thanh Nhã bất an kêu lên:

>

> “Minh Hiên!”

>

> Trương Minh Hiên quay đầu, cười cười nói với Lý Thanh Nhã:

>

> “Không có chuyện gì!”

>

> Lý Thanh Nhã đưa tay giữ chặt cánh tay của Trương Minh Hiên, trong mắt hiện ra nước mẳt, nàng lắc đầu nói:

>

> “Minh Hiên, đừng đi!”

>

> Trương Minh Hiên tiến lên ôm lấy Lý Thanh Nhã, an ủi:

>

> “Yên tâm, không có chuyện gì!”

>

> Lần này Lý Thanh Nhã không có đẩy Trương Minh Hiên ra.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!