Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 335: Mục 336

TRANG 168# 2

> Chương 335: Ngũ Trang Quan

>

>

>

>

>

>

> Khương Tử Nha cả giận nói: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

>

> Khương Chí Hoa bị dọa run lên một cái, rồi vội vàng nói ra đầu đuôi sự việc.

>

> Khương Tử Nha chắp hai tay ra sau lưng đi đi lại lại trong phòng, đột nhiên dừng bước nói: “Sự tình của Phong Thần đài hệ trọng, nhất định phải tìm trở về.”

>

> Khương Chí Hoa đau khổ nói: “Hiện giờ Bạch Mi làm ổ ở Linh Sơn nhất định không chịu ra, thật sự là không có cách nào.”

>

> Khương Tử Nha ung dung nhìn về phía tây nói: “Chuyện này ta sẽ đến xử lý.”

>

> Khương Chí Hoa lo lắng nói: “Phụ thân, thực lực của người.”

>

> Khương Tử Nha mỉm cười nói: “Kể từ lúc tự phong thần, chuyển thế hóa kiếp vì cha ta đến nay đã 1300 kiếp rồi, thực lực của kiếp này đã lên đến đỉnh cao, không cần phải sợ Bạch Mi chút nào hết. Đợi ta xử lý xong chuyện này, ta sẽ tiếp tục chuyển kiếp.”

>

> Khương Chí Hoa hỏi: “Phụ thân người định chuyển kiếp ở đâu, những năm gần đây chưa từng nghe được chút tin tức nào của người.”

>

> Khương Tử Nha nói: “Bắc Câu Lô Châu!”

>

> Khương Chí Hoa biến sắc, Bắc Câu Lô Châu đó cũng không phải vùng đất lành, vội vàng nói: “Phụ thân, tại sao người không chuyển kiếp ở Đông Thắng Thần Châu, con cũng có thể chăm sóc tốt cho người.”

>

> Khương Tử Nha khoát khoát tay áo nói: “Không cần!” Sau đó ngẩng đầu lên nhìn trời nói: “Bọn họ cũng không thể để ta chuyển kiếp hóa nguy, xóa bỏ nhân quả.”

>

> Khương Tử Nha núi Côn Luân trở về, tất nhiên sẽ dấy lên một trận phong ba.

>

> Đương nhiên những thứ này không liên quan gì đến Trương Minh Hiên, mỗi ngày hắn đều phải kiêm thêm chức vú em vô cùng bận bịu, hết lần này đến lần khác Nha Nha đều tinh lực vô cùng tràn trề, khiến Trương Minh Hiên mệt mỏi rất nhiều.

>

> Cuộc sống trôi qua từng ngày, cây già mọc nhánh mới, cỏ khô mọc chồi non, cá nghịch hoa trong nước, chim bay đậu bùn xuân.

>

> Xuân đến đông qua, cây cỏ um tùm, dưới ánh mặt trời, mọi người lười biếng buồn ngủ.

>

> Đoàn người Đường Tam Tạng đi trong núi rừng, đi qua chỗ rẽ trước mắt đột nhiên cảm thấy thoáng đãng, chỉ thấy phía trước cách đó không xa có một đình viện, ngoài cửa trồng một bụi cây tùng và trúc, thanh u yên tĩnh.

>

> Đường Tam Tạng mở miệng nói: “Ngộ Không, con xem đó là nơi nào?”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói: “Hòa thượng người đến đạo quan cũng không biết sao?”

>

> Trư Bát Giới hừ mũi nói: “Đây cũng không phải đạo quan bình thường, nhìn vào trông giống như một đạo quan tư nhân, không giao thiệp với người ngoài. Có lẽ là nơi ở của cao nhân đắc đạo!”

>

> Hòa thượng Sa Tăng cười ha ha nói: “Nhị sư huynh nói không sai, nhìn xem đạo quan này thanh khí bao phủ, khói mờ vờn quanh, chắc hẳn nơi đây là động phủ của tiên nhân.”

>

> Đoàn người đi bộ bước lên phía trước, liền thấy phía bên trái cửa có một tấm bia, trên tấm bia khắc to mười chữ, chính là “Phúc địa Vạn Thọ Sơn, động thiên Ngũ Trang Quan.” Lại nhìn thấy bên trên hai cánh cửa có một cặp câu đối xuân: Trường sinh bất lão thần tiên phủ, sống thọ cùng đất trời.

>

> Tôn Ngộ Không cười nói: “Đạo sĩ này khoác lác đến sợ. Lão Tôn ta năm trăm năm trước đại náo thiên cung, lúc đó tại cửa của Thái Thượng Lão Quân cũng chưa từng thấy lời này.”

>

> Trư Bát Giới nói: “Hầu ca, mọi việc cũng đừng nói quá sớm, cũng có thể người ta thực sự có đạo hạnh đến bậc này!”

>

> Đường Tam Tạng tiến lên gõ cửa, chỉ chốc lát cửa lớn mở ra, hai tiểu đạo đồng đứng bên trong cửa, thân mặc đạo bào, đầu vấn búi tóc, một người mi thanh mục tú, một người thanh nhã diễm lệ, quả thật giống như kim đồng ngọc nữ trên thiên đình, đây đúng là hai đạo đồng Thanh Phong và Minh Nguyệt.

>

> Thanh Phong đánh giá bọn họ hỏi: “Các ngươi là người phương nào?”

>

> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực thi lễ nói: “Bần tăng từ đông thổ Đại Đường đến, đi về phía tây thỉnh phật cầu kinh, đi ngang qua bảo địa đặc biệt xin tá túc một đêm, sau này sẽ tạ ơn.”

>

> Minh Nguyệt hơi cau mày, đánh giá Đường Tam Tạng, âm thanh giòn tan nói: “Thì ra ngươi chính là hòa thượng mà sư phụ bảo chúng ta chiêu đãi! Vào đi! Tạ ơn thì không cần.”

>

> Hai tiểu đạo đồng dẫn mọi người đi vào bên trong, đi ngang qua chính điện, chỉ thấy bên trong điện thờ phụng hai chữ Thiên Địa trang trí bằng năm màu, phía trước có một hương án màu đỏ thắm.

>

> Đường Tam Tạng kinh ngạc nói: “Đồng tử, nếu nơi này của các ngươi là đạo quan, tại sao không thờ phụng Tam Thanh Tứ Ngự, chủ tế La Thiên, lại thờ phụng hai chữ Thiên Địa ở trên.”

>

> Minh Nguyệt kiêu ngạo nói: “Bởi vì bọn họ không xứng!”

>

> Thanh Phong giải thích nói: “Tam Thanh là bạn của gia sư, Tứ Đế là cố nhân của gia sư, Cửu Diệu là vãn bối của gia sư, Nguyên Thần là hạ khách của gia sư. Hết thảy thần tiên phật đà trong thiên địa, không có ai xứng để lão gia nhà ta cung phụng.”

>

> Tôn Ngộ Không hì hì nói: “Khẩu khí thật lớn.”

>

> Thanh Phong lườm Tôn Ngộ Không một cái nói: “Ta đưa các ngươi đến chỗ nghỉ ngơi.”

>

> Sau khi Thanh Phong Minh Nguyệt an bài cho bọn họ xong liền liếc nhìn nhau đi ra ngoài.

>

> Một lát sau, Thanh Phong và Minh Nguyệt bưng lên một món ăn lặng lẽ đi vào trong phòng Đường Tam Tạng, Đường Tam Tạng đang nhắm mắt niệm kinh.

>

> Thanh Phong chọc vào người Đường Tam Tạng nói: “Thánh tăng, mau xem ta mang cho ngươi thứ tốt gì?”

>

> Đường Tam Tạng mở to mắt, Thanh Phong xốc vải đỏ trên mâm nói: “Đây là lễ vật gia sư chuẩn bị cho ngươi.”

>

> Đường Tam Tạng liếc nhìn một cái, đột nhiên biến sắc, bị dọa vội vàng đứng lên, lắp bắp nói: “Đây là, đây là vật gì?”

>

> Thanh Phong tức giận nói: “Đặc sản của đất nhà ta, ngươi có ăn không?”

>

> Đường Tam Tạng hít sâu một hơi, chợt cảm thấy một mùi thơm xông vào mũi, nhìn kỹ lại tuy rất giống một đứa bé sơ sinh, nhưng nhất định không có em bé như vậy, chưa kể trên đầu còn có một cái cuống.

>

> Đường Tam Tạng chần chờ một chút nói: “Đây là trái cây sao?”

>

> Thanh Phong nói: “Đây là trái cây đặc biệt của nhà ta, nơi khác không có, vô cùng quý báu.”

>

> Trong lòng Đường Tam Tạng thầm nhủ: “Quý báu? Không phải là muốn lừa bạc của ta chứ! Chờ ta ăn xong các ngươi dùng công phu sư tử ngoạm, ta phải làm sao?”

>

> Đường Tam Tạng lập tức sử dụng ngôn từ chính nghĩa nói: “Nói hươu nói vượn, đây rõ ràng là em bé chưa đầy ba ngày, vậy mà các ngươi lấy chúng nó làm trái cây, đây là bạo lực tàn nhẫn!” Nói xong nước mắt cũng dâng lên.

>

> Thanh Phong đánh giá Đường Tam Tạng, hòa thượng này có phải bị mù không vậy! Là người đều có thể nhìn ra đây không phải là trẻ sơ sinh.

>

> Minh Nguyệt thu đồ ăn lại nói: “Không muốn ăn thì dẹp đi! Bản cô nương cũng không muốn cho ngươi đâu!” Sau đó liền bưng đồ ăn đi ra ngoài.

>

> Thanh Phong vội vàng đuổi theo gọi: “Minh Nguyệt, chờ ta một chút! Ngươi cũng không thể ăn một mình.”

>

> Đợi sau khi hai người đi, Đường Tam Tạng đóng lại cửa lớn, lau mồ hôi lạnh thầm nói: “Nguy hiểm thật, chút nữa liền bị đe dọa rồi.” Cảm thán nói: “Thế đạo hiểm ác!”

>

> Trư Bát Giới ở phòng cách vách nhìn mà nước bọt chảy ròng! Đại danh của quả Nhân Sâm, chính mình đã sớm nghe qua, nhưng vẫn chưa từng được nhìn qua, hiện tại vậy mà có cơ hội bày ra trước mặt.

>

> Trư Bát Giới lẩm bẩm: “Gan lớn chết no gan nhỏ chết đói!” Cắn răng một cái nói: “Làm đi! Nhưng cần tìm một người mang tiếng oan thay.”

>

> Trư Bát Giới cười đi ra ngoài cửa.

>

> Sau đó thì chính là Tôn Ngộ Không trộm quả Nhân Sâm, lật tung gốc cây, Trấn Nguyên Tử trở về liền một chiêu bắt bốn người, trói vào trên cột trụ.

>

> Đường Tam Tạng lệ rơi không ngừng, nhìn Tôn Ngộ Không nói: “Con cái đồ khỉ hoang, vi sư một miếng trái cây cũng không dám ăn, ngươi lại đi trộm trái cây, hủy cả cây, ngươi biết phải bồi thường như thế nào không? Vi sư đen đủi bao nhiêu đời mới nhận ngươi làm đồ đệ chứ!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!