TRANG 169# 1
> Chương 336: Trương Minh Hiên thăm Ngũ Trang Quan
>
>
>
>
>
>
> Nghe Đường Tam Tạng không ngừng ầm ĩ, Tôn Ngộ Không buồn bực kêu lên: “Im miệng, người cho rằng con muốn làm đồ đệ của người sao!”
>
> Trấn Nguyên Tử đại tiên nói: “Nào! Trùm kím bọn chúng, đưa lên trên chảo dầu.”
>
> Lập tức có một đại tiên tiến lên, vung tay một chút bột mỳ bay ra, lại chỉ ngón tay rót nước vào, dường như có gió lốc xoay tròn, một lát sau bột mỳ liền biến thành bột nhão. Bột nhão xoay tròn như lốc xoáy chia ra làm bốn phần, bao bọc bốn sư đồ Đường Tam Tạng ở bên trong, tốc độ xoay tròn tăng nhanh. Chỉ chốc lát, bột nhão biến mất, bốn người Đường Tam Tạng đều bị bọc thành một hình trụ.
>
> Một chiếc chảo lớn từ trên trời bay xuống, cạch một tiếng rơi trên mặt đất, ngọn lửa dưới đáy chảo từng chút dâng lên, lửa cháy ngày càng mạnh, dầu trong chảo sôi cuồn cuộn.
>
> Trư Bát Giới kinh hồn bạt vía nói: “Sư phụ, con có một dự cảm không lành.”
>
> Đường Tam Tạng gật đầu nói: “Vi sư cũng vậy!”
>
> Hòa thượng Sa Tăng nói: “Đại tiên này cũng là một người lành nghề!”
>
> Trư Bát Giới nói: “Xin chỉ giáo?”
>
> Hòa thượng Sa Tăng nói: “Khi ta vẫn ở trên thiên đình có kết giao với Thực thần, hắn đã từng nói khi chiên đồ phải bọc một lớp bột ở bên ngoài, như vậy chiên lên mới thơm ngon ngào ngạt.”
>
> Giọng nói của Đường Tam Tạng vang lên: “Đừng nói nữa, bây giờ chúng ta đều bị chiên.”
>
> Lúc này Tôn Ngộ Không cũng không gấp, tuy không thích Đường Tam Tạng nhưng hắn không thể chết! Nếu như hắn chết rồi, những ngày an nhàn của mình cũng sẽ chấm dứt.
>
> Vội vàng nói: “Đại tiên khoan đã!”
>
> Trấn Nguyên Tử “Ừm!” một tiếng, nhìn Tôn Ngộ Không. Tôn Ngộ Không nói: “Đại tiên, quả Nhân Sâm kia là lão Tôn ăn vụng, cây cũng là do lão Tôn lật đổ, muốn chiên thì chiên ta thôi.”
>
> Đường Tam Tạng cảm động nói: “Ngộ Không, con thật tốt!”
>
> Trư Bát Giới cũng vội vàng nói: “Đại tiên, Hầu ca của ta nói không sai, tất cả đều là do huynh ấy làm.”
>
> Tôn Ngộ Không liếc mắt một cái, heo mập, chuyện này ta nhớ kỹ.
>
> Trấn Nguyên Tử nhẹ gật đầu nói: “Người đâu! Mang Tôn Ngộ Không lên chiên.”
>
> “Rõ!”
>
> Lập tức có hai tiên nhân tiến lên, nâng Tôn Ngộ Không ném vào trong chảo dầu, một tiếng ầm ầm vang lên, chỉ thấy một chiếc gậy sắt sừng sững dựng phía trên, chảo dầu đã không còn hình dáng.
>
> Trấn Nguyên Tử cả giận nói: “Tốt cho Tôn Ngộ Không nhà ngươi, cũng dám hủy hoại nồi và bếp của ta.”
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên đỉnh gậy Kim Cô, ha ha cười nói: “Là chảo này của ngươi không tốt, tại sao lại trách lão Tôn.”
>
> Trấn Nguyên Tử cười lạnh nói: “Ngươi cũng đừng ở đây khoe khoang thủ đoạn, chuyện này hôm nay liền đi đến trước mặt Như Lai phân giải. Ngươi phải bồi thường cây Nhân Sâm cho ta.”
>
> Ánh mắt Tôn Ngộ Không sáng lên nói: “Chuyện này có đáng là gì! Ngươi thả sư phụ ta ra, ta sẽ trả lại ngươi một cây Nhân Sâm sống sót.”
>
> Trấn Nguyên Tử nói: “Ta cũng không phải khinh thường ngươi, nếu ngươi thật sự có thể cứu được cây Nhân Sâm này, bần đạo liền cùng ngươi làm lễ tám bái, kết làm huynh đệ.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói: “Được được được!”.
>
> Trấn Nguyên Tử nói: “Vậy ta cho ngươi kỳ hạn ba ngày, ba ngày này, ngày đầu tiên bần đạo ăn heo, ngày thứ hai bần đạo ăn cá, ngày thứ ba bần đạo ăn hòa thượng.”
>
> Tôn Ngộ Không đếm đếm đầu ngón tay tính toán một hồi rồi nói: “Năm ngày, một lời đã định!” Sau đó xoay người một cái biến mất phía chân trời.
>
> Trư Bát Giới lập tức cuống quít hét lớn: “Ôn Hầu Tử, là ba ngày, không phải năm ngày!”
>
> Hòa thượng Sa Tăng cũng lớn tiếng kêu lên: “Đại sư huynh, là bốn ngày! Không phải năm ngày.”
>
> Trên Huyền Không đảo, Trương Minh Hiên đang cùng Nha Nha ngồi trên bãi cỏ, trong tay Nha Nha đang nắm chặt một tiểu hồ ly nhất nhất không buông, đó chính là Tiểu Tuyết.
>
> Trương Minh Hiên ngáp một cái nói: “Thật sự không có việc gì mà! Nha Nha, con nói xem chúng ta đi đâu chơi bây giờ?”
>
> Nha Nha nghe thấy Trương Minh Hiên gọi mình, ngẩng đầu lên kêu: “Mát... mát!”
>
> Trương Minh Hiên liếc mắt một cái nói: “Đừng kêu nữa, mẹ của con không cần con nữa.”
>
> Lúc này, một thanh âm lo lắng truyền đến: “Sư đệ! Sư đệ!”
>
> Một bóng người mặc áo màu xám chạy vào, ngã xuống phía trước Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nói: “Sư huynh, sao lại có thời gian đến chỗ này của đệ vậy?”
>
> Nha Nha tò mò nhìn Tôn Ngộ Không, nằm sấp đưa tay chộp về phía Tôn Ngộ Không kêu lên “Lông! Lông!” buông tiểu hồ ly trong tay ra.
>
> Tiểu Tuyết thấy vậy liền co cẳng chạy, vạch ra mấy tàng ảnh rồi biến mất trong hoa viên.
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha nói: “Đừng nghịch!”
>
> Tôn Ngộ Không sốt ruột hỏi: “Sư đệ, đệ có biết gì về phương pháp chữa trị cho cây không?”
>
> Chữa cây? Trong lòng Trương Minh Hiên hơi động, không phải là đến Ngũ Trang Quan rồi chứ?
>
> Trương Minh Hiên hỏi thăm: “Đã xảy ra chuyện gì?”
>
> Tôn Ngộ Không ngượng ngùng nói: “Lão Tôn ta lại gây ra tai họa, lật gốc cây Nhân Sâm tại Ngũ Trang Quan, chủ quan bắt giữ sư phụ sư đệ, nếu ta không chữa cho cây sống lại, đoán chừng bọn họ phải xuống vạc dầu rồi. Ta đi khắp mười châu ba đảo, tìm hỏi khắp các tiên ông thánh hiền, đều không có cách nào chữa. Sư đệ, đệ có biết thuật hồi sinh cho cây đã chết không?”
>
> Trương Minh Hiên nhìn Tôn Ngộ Không đau đầu nói: “Sư huynh, huynh đúng là lợi hại! Vậy mà dám làm càn ở Ngũ Trang Quan.”
>
> Ánh mắt Tôn Ngộ Không sáng lên, hỏi thăm: “Sư đệ, đạo sĩ kia đến tột cùng lợi hại như thế nào, vì sao những người khác nghe đến tên của hắn sắc mặt đều đại biến? Lão Tôn hỏi bọn họ, bọn họ đều ấp úng không đáp lời.”
>
> Trương Minh Hiên trầm ngâm một chút nói: “Là như vậy! Hắn và sư phụ chúng ta là cùng thế hệ.”
>
> Tôn Ngộ Không nói: “Hèn chi cao minh như vậy!”
>
> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đứng lên nói: “Vậy ta đi cùng huynh một chuyến! Giúp huynh cầu tình, thư thả mấy ngày.”
>
> Tôn Ngộ Không vô cùng vui vẻ nói: “Đa tạ sư đệ! Đa tạ sư đệ!”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Sư huynh chờ một lát!”
>
> Trương Minh Hiên quay người đi vào bên trong thư phòng, gỡ Thanh Bình kiếm xuống cài vào hông, cười nói với Nha Nha: “Đi! Đi ăn trái cây.”
>
> Khuôn mặt của Nha Nha lập tức trở lên rạng rỡ cười khanh khách.
>
> Trương Minh Hiên buồn cười nói: “Tiểu quỷ thích ăn. Các nàng chơi game không để ý đến chúng ta, chúng ta đi ăn ngon cũng không nói cho các nàng biết.”
>
> Qua một chung trà, Trương Minh Hiên dưới sự dẫn đường của Tôn Ngộ Không đi đến Ngũ Trang Quan, trực tiếp từ trên không trung hạ xuống sân.
>
> Trấn Nguyên Tử nghe thấy động tĩnh liền đi từ trong phòng ra. Nhìn thấy Trương Minh Hiên ánh mắt liền ngưng lại, nhìn chằm chằm vào Thanh Bình kiếm trong tay Trương Minh Hiên.
>
> Tay của Trương Minh Hiên cầm Thanh Bình kiếm ôm quyền nói: “Vãn bối Tiêu Dao bái kiến Trấn Nguyên sư thúc!”
>
> Trấn Nguyên Tử tay nhấc lên nói: “Mời đứng lên!”
>
> Trương Minh Hiên lập tức bị một lực lượng lớn nhấc lên, nửa điểm cũng không kháng cự được.
>
> Trấn Nguyên Tử mỉm cười hỏi: “Sư phụ của ngươi tốt chứ?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói: “Có lời này của tiền bối, Hồng Hoang xảy ra chuyện, lão nhân gia người cũng sẽ không xảy ra chuyện.”
>
> Trấn Nguyên Tử cảm thán một câu: “Đúng vậy!”
>
> Đánh giá Tôn Ngộ Không nói: “Cách chữa trị cho cây, ngươi đã tìm được chưa?”
>
> Tôn Ngộ Không hì hì nói: “Vẫn chưa!”
>
> Trấn Nguyên Tử cau mày nói: “Còn không mau đi tìm!”
>
> Tôn Ngộ Không cho Trương Minh Hiên một ánh mắt, Trương Minh Hiên nhẹ gật đầu.
>
> Tôn Ngộ Không nói: “Lão Tôn đi vậy!” Xoay người một cái liền biến mất phía chân trời.
>
> Trấn Nguyên Tử chìa tay ra cười nói: “Đạo hữu, mời!”
>
> Trương Minh Hiên cung kính nói: “Tiền bối, mời.”
>
> Trấn Nguyên Tử hài lòng cười cười dẫn đầu đi vào bên trong đại điện, Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đi theo phía sau.
>
> Bên trong đại điện, hai chữ Thiên Địa ở chính giữa, Trấn Nguyên Tử, Trương Minh Hiên ngồi xếp bằng bên trên giường mây.
>
>
>
>