TRANG 169# 2
> Chương 337: Nguyên do
>
>
>
>
>
>
> Trấn Nguyên Tử đánh giá Trương Minh Hiên, mỉm cười nói: “Con khỉ kia đến tìm ngươi xin cứu binh hả?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu, cười nói: “Bản thân ta tự biết lượng sức mình. Vả lại, tiền bối cũng không nhất thiết phải làm hại Đường Tam Tạng đâu.”
>
> Trấn Tử Nguyên gật đầu một cái nói: “Xem ra ngươi hiểu rất rõ.”
>
> Trương Hiên Minh cười nói: “Lần này vãn bối tới chính là để tham gia náo nhiệt. Tất nhiên, nếu như có thể ăn chực vài ba quả thì càng tốt hơn.”
>
> Trấn Tử Nguyên cười to ha hả nói: “Ngươi thực sự rất giống sư phụ ngươi ở điểm này, bản tính thẳng thắn.”
>
> Nha Nha hiếu động, ở trong lòng của Trương Minh Hiên mà giãy giụa. Hắn nới lỏng tay ra một chút, Nha Nha liền leo trèo qua Trấn Nguyên Tử, ôm cánh tay, tiện thể nắm luôn râu của ông, điểm này thật sự rất giống với Lý Thanh Tuyền.
>
> Trương Minh Hiên vội vã nói: “Nha Nha dừng tay lại!” Rồi đưa tay ra định bế Nha Nha về.
>
> Trấn Nguyên Tử ngăn Trương Minh Hiên lại, nói: “Không sao cả!”
>
> Ông ôm lấy Nha Nha đặt lên trên đùi, quan sát một chút rồi nói: “Khí chất của nó quá đơn thuần, đây đúng là hài tử của Thanh Nhã!”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu đồng ý: “Tiền bối quả có mắt nhìn người!”
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: “Thật sự giống Thanh Nhã hồi nhỏ đấy!”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi: “Tiền bối biết Thanh Nhã tỷ ư?”
>
> Trấn Nguyên Tử nói: “Vào thời Xuân Thu, nhiều thần thánh nương ở bất cứ ngóc ngách nào dưới hạ giới, lưu lại truyền thừa đạo chính thống, bần đạo cũng không ngoại lệ.”
>
> Hai mắt Trương Minh Hiên sáng rỡ, nói: “Huyết mạch mà tiền bối truyền xuống đâu?”
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: “Bần đạo truyền huyết mạch xuống Mặc gia.”
>
> Trương Minh Hiên nói: “Trân quý gấp bội mà không chiến tranh, tiền bối cao thượng nhỉ!”
>
> Trấn Nguyên Tử cười ha hả nói: “Không phải hoàn toàn không chiến tranh, đừng có lăng nhục nó là được!”
>
> Nha nha ở trong lòng Trấn Nguyên Tử không an phận cựa quậy, giương đôi mắt nhỏ nhắn nhìn vào râu của Trấn Nguyên Tử, bàn tay bé xíu ngọ nguậy muốn chạm vào nó.
>
> Trấn Nguyên Tử mỉm cười nói: "Hài tử này chẳng giống Thanh Nhã chút nào cả."
>
> Trương Minh Hiên gật đầu đồng ý, nói: "Không sai, không thể bớt lo tí nào."
>
> Trương Minh Hiên ngoảnh mặt nhìn ra ngoài một cái, nói: "Tiền bối, vãn bối có một chuyện không rõ.
>
> "Nói xem!"
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một lát mới nói ra: "Với thân phận và địa vị của ngài, việc tới Tây Du cũng không chỉ đơn thuần là thăm mấy đứa trẻ các nhà, làm sao biết nó thực sự xứng đáng với việc chính tay ngài tham gia vào trong đó?"
>
> "Ta cũng không muốn làm khó bọn họ, nhưng cây ăn quả của ta biết làm sao đây khi bị cái con khỉ kia phá hủy rồi hả!"
>
> Trương Minh Hiên đảo mắt nói: "Tiền bối, ngài đừng có nói đùa, chỉ với một chút công đức thiết bổng tầm thường sau này có thể phá hủy linh căn vốn có?"
>
> Trấn Nguyên Tử cười to đầy vui vẻ nói: "Vậy ngươi nói coi ta làm vì điều gì hả?"
>
> Trương Minh Hiên trầm tư nói: "Đại Tiên là đại thần từ trong xương tủy, có thể để cho ngài tự mình ra tay nhất định không phải chuyện nhỏ, hơn nữa lần này ngài lại là hạ địa vị cao quý của mình xuống, kết nghĩa cùng Tôn Ngộ Không."
>
> Sắc mặt Trương Minh Hiên biến đổi ngay lập tức, nói: "Đại Tiên, theo như ta biết ngài đã từng có một người huynh đệ kết nghĩa tên là Hồng Vân, không biết Tôn Ngộ Không có phải là đại thần Hồng Vân chuyển thế không?"
>
> Trấn Nguyên Tử sững sốt một chút, cười to nói: "Thường ngày trong đầu ngươi đều nhớ những thứ gì thế? Chuyện không hợp lẽ thường như vậy mà ngươi cũng nói được ư?"
>
> Ngay sau đó Trương Minh Hiên cũng cảm thấy ngược đời, quả thật không có khả năng nào.
>
> Trấn Nguyên Tử nhìn Trương Minh Hiên một cái, trầm ngâm chốc lát nói: "Nói cho ngươi cũng không sao. Muốn tìm hiểu chuyện này phải ngược dòng về thời kỳ cổ xưa khi Nữ Oa thánh nhân tạo con người trở thành thánh, khai thiên lập địa, xây dựng nên hoàng cung Oa ở ngoài bầu trời, sống bên trong hoàng cung Oa lĩnh hội đạo lý căn bản.
>
> Nhân tộc có ca ca Phục Hy của nàng thay mặt trông nom. Thời kỳ đầu, thầy pháp của hai tộc nể mặt mũi của Nữ Oa nương nương đều tôn kính, nhưng không cách nào gần gũi được với Nhân tộc. Tuy nhiên, về sau Nhân tộc sinh sôi phát triển, trong một lần không ngờ, một tiểu yêu phát hiện ra vũ khí nhiễm với máu của Nhân tộc, mà nó lại có thể làm hại tới cơ thể của vu tộc.
>
> Vì vậy, thảm kịch đã xảy ra, Yêu tộc nổi dậy, vung đao tàn sát Nhân tộc. Máu của hằng trăm triệu người trong Nhân tộc chảy thành sông, quỷ khí tung hoành ngang dọc toàn bộ hồng hoang suốt trăm ngày, âm u kinh khủng không khác gì lãnh địa của ma quỷ. Cũng chính khi đó Hậu Thổ nương nương hóa thân luân hồi tiếp nạp những vong hồn này.
>
> Mà bần đạo ở trong cuộc thảm sát đó, ghi chép phối hợp với giữ gìn củ nhân sâm cho bên phía Nhân tộc, đã gặp phải sự bao vây tấn công của côn bằng Thái Nhất Đế Tuấn, căn cơ bị thương."
>
> Trương Minh Hiên cúi sâu người hành lễ nói: "Đa tạ tiền bối!"
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Không việc gì phải cảm ơn cả, đây chính là chí hướng của ta. Đầy sự vật lòng dạ sâu nặng hướng đạo ở khắp nơi, nếu như bần đạo không trông coi, để ý tới, đạo tâm này cũng chỉ để lại vết nhơ, lại cũng hết hi vọng với con đường thênh thang này."
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói: "Đạo trưởng phù hộ Nhân tộc ta, xứng đáng được vãn bối dập đầu cảm ơn."
>
> Trấn Nguyên Tử nhìn Trương Minh Hiên đứng lên, chắp tay hành lễ thật sâu với hắn, cũng không ngăn cản nữa.
>
> Trương Minh Hiên ngồi xuống lần nữa nói: "Nhưng nước bên trong bình Ngọc Tịnh của Quan Âm có thể bồi bổ căn cơ của đạo trưởng?"
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Chút nước để chữa trị ấy thì có là gì chứ? Nếu như bần đạo muốn, tam quang thần thủy cũng có thể tới lấy chỗ Nguyên Thuỷ Thiên tôn."
>
> Trương Minh Hiên nghi ngờ hỏi: "Vậy thì tại sao?"
>
> Trấn Nguyên Tử nói: "Nguyên thân ta chính là củ nhân sâm, hôm nay nguyên thân bị thương, cần linh căn có cấp bậc cao hơn ta để bù vào, mà trong hồng hoang cấp bậc duy nhất có thực lực linh căn cao hơn ta chính là cây bồ đề."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc thốt lên: "Tây Phương thánh nhân!”
>
> Trấn Nguyên Tử mỉm cười gật đầu nói: "Không sai, sau chuyện này hắn sẽ cho ta một chạc cây ẩn chứa nguồn gốc năng lực, nói không chừng ta còn có thể tiến xa hơn một mức."
>
> Trương Minh Hiên chìa tay nói: "Chúc mừng đạo trưởng!"
>
> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Vị giáo chủ kia thật rộng lượng quá!"
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Hắn cũng không thiệt thòi, ta là ông tổ của địa tiên, nắm trong tay địa mạch khắp nơi giới địa tiên. Tôn Ngộ Không kết nghĩa cùng bần đạo, cũng chỉ phân chia phúc khí của bần đạo. Hắn vốn là khỉ đá, sau khi kết nghĩa cùng bần đạo ngày đêm được tinh hoa đất đá mặt đất hồng hoang tưới nhuần, chắc chắn căn cơ cao hơn một bậc."
>
> Trương Minh Hiên tấm tắc nói: "Người đối xử với Tôn Ngộ Không thật là không còn gì để nói, tính toán cho nhiều thứ tốt, bàn đào, tiên đan, bây giờ lại kết nghĩa cùng tiền bối, thật hâm mộ nha!"
>
> Trấn Nguyên Tử đảo mắt liếc một cái nói: "Ngươi nói những lời này, cũng không sợ sư phụ ngươi đánh người, kiếm Thanh Bình cũng cho ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa?"
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Dù cho ta không nói điều gì nghiêm trọng, sư phụ thánh tâm bao dung, sẽ không so đo với ta."
>
> Hai người cười cười nói nói, thời gian chầm chậm trôi qua.
>
> Không lâu sau, bên ngoài bầu trời vang lên một điệu hát của Phật, Phật quang màu vàng chiếu sáng toàn bộ quang cảnh năm thôn trang.
>
> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Tới rồi!"
>
> Trương Minh Hiên nhảy xuống giường mây, chìa tay ra nói: "Tiền bối, mời!"
>
> Trấn Nguyên Tử bồng Nha Nha đi ra ngoài.
>
> Tiểu nha đầu quấn lấy người thường vướng víu, giờ lại ngoan ngoãn ở trong lòng Trấn Nguyên Tử, mở đôi mắt to tò mò nhìn Quan Âm trên không trung.
>
> Quan Âm nhìn Trấn Nguyên Tử đi theo phía sau Trương Minh Hiên, trong lòng không khỏi giật mình. Dựa vào kinh nghiệm của trước kia, chung quy cứ gặp phải Trương Minh Hiên đều không phải chuyện tốt đẹp gì.
>
> Trương Minh Hiên cũng nhíu lông mày trêu chọc Quan Âm.
>
> Tôn Ngộ Không từ trên Đẩu Vân nhảy xuống kêu lên: "He he.. lão Quan! Chữa cây nhân sâm, lão Tôn ta đây cho mời người tới. Sư phụ ta đâu?"
>
> Trấn Nguyên Tử gật gật đầu với Quan Âm: "Đi cùng ta!" nói rồi quay đầu di chuyển tới hậu viên.
>
> Quan Âm cũng hạ Đẩu Vân xuống, theo sau.
>
> Đoàn người mới vừa vào hậu viên, Trương Minh Hiên đã hít hà một hơi, nhắm mắt lại, thốt lên: "Thơm quá đi mất! Tiền bối, ngài nấu món gì vậy?"
>
> Ánh mắt Nha Nha cũng sáng rực, giơ bàn tay nhỏ bé ra, kêu lên: "Ăn… ăn…"
>
> Tôn Ngộ Không chột dạ, rụt đầu lại một cái.
>
>
>
>