Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 338: Mục 339

TRANG 170# 1

> Chương 338: Kết thúc

>

>

>

>

>

>

> Quan Âm im lặng nhìn Trấn Nguyên Tử, ngài hù dọa bọn họ như vậy vui không?

>

> Đoàn người đi xuyên qua đường mòn xanh mát, trước mặt một vùng đất rộng rãi.

>

> Chỉ thấy một gốc cây đại thụ đổ ngang ở đằng trước, ba chảo dầu đang đang sôi trào cuồn cuộn, trong đó phía trên hai chảo dầu treo hai người, còn một cái là có Trư Bát Giới đang đau đớn lăn lộn trong chảo dầu, cho dù giãy giụa như thế nào cũng không leo ra khỏi chảo dầu, toàn thân đã bị chiên hoá thành màu vàng kim, mùi thơm xông vào mũi.

>

> Trư Bát Giới vừa nhìn khóc kêu lên: "Bồ tát cứu ta, đảo chủ cứu ta, con khỉ chết tiệt kia mau cứu ta thoát ra nhanh lên.thấy mọi người, lập tức

>

> Quan Âm Bồ tát nói: "Đại tiên, có thể để Ngộ Năng thoát khỏi đó trước được không."

>

> Trấn Nguyên Tử vung tay lên, một chùm sáng vàng thoáng qua phía trên chảo dầu.

>

> Trư Bát Giới lập tức bay lên trời, rùng mình một cái những bột kim vàng óng trên người hoá thành bột, bay lên nhào về phía Tôn Ngộ Không, tức giận nói: "Con khỉ, ngươi nhất định là cố ý, nhận lấy một bừa cào của lão Trư !"

>

> Quan Âm nói: "Ngộ Năng, không đươc hỗn xược!"

>

> Trư Bát Giới ngừng một lát trên mặt đất ngượng ngùng, tố cáo: "Bồ tát, con khỉ này nhất định là cố ý."

>

> Quan Âm mỉm cười nói: "Ngộ Không đã cố gắng hết sức, người thường sao có thể giải linh châu đại tiên này? Ngươi nhìn Trương đảo chủ cũng tới, không phải là không có cách nào ra tay sao?

>

> Trương Minh Hiên ôm bả vai, liếc Quan Âm một cái, cười nhạo một tiếng, nói rất hay giống như ngươi rất lợi hại.

>

> Đường Tam Tạng treo ở trên chảo dầu cũng vội vàng kêu: "Bồ tát, cứu mạng! Tiểu tăng cũng sắp bị nướng chín."

>

> Sa Tăng kêu lên: "Còn ta nữa!"

>

> Quan Âm vung tay lên, Đường Tam Tạng và Sa Tăng lập tức bay khỏi chảo dầu, rơi xuống mặt đất bên cạnh.

>

> Cơ thể hai người bắt đầu vùng vằng, tháo bỏ dây trói.

>

> Trấn Nguyên Tử nói: "Làm phiền Bồ tát!"

>

> Tay Quan Âm bưng bình ngọc, hơi khom người thi lễ nói: "Tiểu tăng làm phép này!"

>

> Dưới chân Quan Âm dâng lên một chòm mây trắng chậm rãi nâng lên, ngón tay ngọc giữa bầu trời nhẹ nhàng nắm lấy cành dương liễu, từ trong bình ngọc rút ra, tịnh thủy hóa thành mưa nhỏ bay xuống, nước mưa trong, quả cây nhân sâm chậm rãi đứng thẳng lên, cành khô lá gãy cũng đều bay bổng lên, mọc lại ở trên cây ăn quả, sau đó là từng quả nhân sâm từ dưới đất bay lên trời, gắn ở trên nhánh cây lấp lánh rực rỡ. Chỉ chốc lát sau một cây nhân sâm sống lại đứng ở trong sân.

>

> Tôn Ngộ Không khoát tay vô cùng vui vẻ kêu lên: "Sống rồi, cây sống rồi!"

>

> Sa Tăng cũng ha ha cười, chỉ cây quả nhân sâm nói: "Sư phụ, ngài nhìn đi! Cây nhân sâm sống rồi."

>

> Đường Tam Tạng cũng thở dài một cái, tảng đá lớn trong lòng rốt cuộc rơi xuống, hít hà nói: "Sống rồi! Thật tốt. Cây sống, bần tăng cũng sống."

>

> Tôn Ngộ Không nhảy đến trước mặt Trấn Nguyên Tử, hi ha nói: "Bây giờ lão Tôn ta đây cứu sống cây, đến phiên ngươi thực hiện lời hứa."

>

> Trấn Nguyên Tử vuốt râu nói: "Thanh Phong, Minh Nguyệt mang bàn thắp hương lên!"

>

> Hai tiểu đạo Thanh Phong, Minh Nguyệt cung kính kêu: "Dạ!" Lập tức đi ra ngoài.

>

> Chỉ chốc lát một đám tiên nhân xách bàn thắp hương, nhang khói lượn lờ, còn có một cái bàn ghế nhỏ, phía trên để hoa quả. Lư hương đặt ở chủ vị, bàn ghế đặt ở theo thứ tự xếp ở hai bên bàn hương.

>

> Trấn Nguyên Tử chìa tay ra nói: "Mời các vị làm chứng."

>

> Quan Âm đọc một câu phật hiệu, nói: "Nào dám không theo lệnh!" Đi tới ngồi ở bên trái vị trí chủ vị.

>

> Trương Minh Hiên cười ha hả đi tới bên phải chủ vị rồi ngồi xuống, Trư Bát Giới, Sa Tăng, Đường Tam Tạng cũng tự tách ra ngồi xuống.

>

> Nha Nha trong ngực Trấn Nguyên Tử bay lên bay xuống chui vào trong ngực Trương Minh Hiên, không ngồi yên, vặn vẹo kêu.

>

> Trương Minh Hiên đánh mông một cái nói: "Để ta yên chút!"

>

> Trấn Nguyên Tử cùng Tôn Ngộ Không đứng ở trước bàn thắp hương, mỗi người ba cây đàn hương, thề với thiên địa kết làm huynh đệ.

>

> Trấn Nguyên Tử ha ha cười to nói: "Chuyện tốt như thế này, lão đạo cũng tới hái mấy trái cây coi như chúc mừng." Vung tay lên trên cây ăn trái mấy quả nhân sâm bay xuống, chia ra rơi ở trong đĩa các vị phía dưới.

>

> Tôn Ngộ Không giơ tay bắt một cái nói: "Đại ca, ngươi cũng quá hẹp hòi, đếm trên cây còn có nhiều trái, sao không hái thêm mấy trái?"

>

> Trấn Nguyên Tử cười nói: "Hiền đệ có chỗ không biết, trái cây này có hạn, tam thanh tứ linh, tôn giả Phương tây, thổ thần Nữ Oa, Ngọc đế Vương mẫu… đều phải mang tặng."

>

> Tôn Ngộ Không cắn quả nhân sâm một cái nói: "Những người ngươi nói, lão Tôn không biết một ai. Chắc hẳn là hạng người vô danh hoặc là hữu danh vô thực, danh tiếng đặc biệt vô dụng! Tốt nhất chia luôn quả của họ đi! Đại ca nói năm nay có sâu hại, không có kết trái."

>

> Trấn Nguyên Tử im lặng nhìn Tôn Ngộ Không một cái, nói lời này ngươi không sợ sẽ bị đánh chết sao?

>

> Quan Âm lập tức nói: "Ngộ Không, đừng nói bừa."

>

> Trương Minh Hiên nhìn hai quả nhân sâm trong đĩa mình, nói với Trấn Nguyên Tử: "Tiền bối, trái cây này trẻ con có thể ăn không?"

>

> Trấn Nguyên Tử nói: "Ăn cũng không sao, quả nhân sinh có tên là thảo hoàn đan, tính ôn hòa, sẽ tích lũy ở trong cơ thể đứa trẻ này, ngày sau chậm rãi hấp thu."

>

> Trương Minh Hiên vui vẻ nói: "Đa tạ đạo trưởng!"

>

> Nghiêng đầu nhìn về phía Quan Âm cười nói: "Bồ tát, có thể mượn một ít tịnh thủy hay không?"

>

> Quan Âm cau mày nói: "Tịnh thủy rất là trân quý."

>

> Tôn Ngộ Không bất mãn kêu lên: "Quan Âm Bồ tát, Trương huynh đệ này của ta không chỉ một lần vất vả vì chuyện thỉnh kinh, tâm sự buồn vui tiểu bạch long , Hoàng Phong quái , yêu quái gấu ,sư phụ ta trêu đùa..."

>

> Ánh mắt Đường Tam Tạng giật mình, liền vội vàng kêu: "Ngộ Không im miệng!"

>

> Trấn Nguyên Tử kinh ngạc nhìn Đường Tam Tạng một cái, nếu như mình không nghe lầm, Tôn Ngộ Không mới vừa nói là trêu đùa? Trong lòng âm thầm thở dài nói: "Không ngờ ngươi là hòa thượng!"

>

> Đứng bên cạnh Thanh Phong, Minh Nguyệt cũng nhìn Đường Tam Tạng đầy khinh bỉ.

>

> Tôn Ngộ Không hì hì nói: "Bồ tát, Trương huynh đệ giúp chúng ta như vậy, xin người chút nước người còn từ chối ba lần bốn lượt, có phải có chút không trượng nghĩa hay không?"

>

> Quan Âm nghe lời của Tôn Ngộ Không, trong lòng nổi giận, thì ra hắn đoạt công đức của bần tăng vậy là bần tăng còn phải cảm kích hắn đúng không?

>

> Đường Tam Tạng cũng nhìn Quan Âm, chắp hai tay xá một cái nói: "Bồ tát, nếu không bần tăng dùng tiền mua một ít nhé? Ngài nói giá đi."

>

> Quan Âm bị chọc tức, có tiền là có thể mua tịnh thủy này của ta sao?

>

> Vung tay lên, một làn nước trong từ bình ngọc tịnh trong bay ra, rơi vào trước mặt Trương Minh Hiên nói: "Bần tăng vừa rồi chẳng qua là hiếu kỳ về việc dùng thôi, có hơi nhiều lời, đạo hữu chớ trách!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Không trách, không trách!"

>

> Tay duỗi một cái, bình sữa xuất hiện ở trong tay Trương Minh Hiên.

>

> Đường Tam Tạng tò mò nhìn bình sữa một cái, nói: "Đây là thứ gì?"

>

> Trư Bát Giới mặt mày hớn hở he he nói: "Đảo chủ tùy thân mang thứ đồ tốt này à! Người trong đồng đạo, người trong đồng đạo nha!"

>

> Mặt Quan Âm không cảm xúc.

>

> Minh Nguyệt đứng bên cạnh sắc mặt đỏ bừng, phun một cái nói: "Hắn cũng không phải người gì tốt." liếc Thanh Phong trợn to hai mắt tò mò nhìn quanh một cái, đưa tay lên nhéo một cái.

>

> Thanh Phong ai dô một tiếng, xoa cánh tay cau mày nói: "Ngươi làm gì vậy?"

>

> Minh Nguyệt trợn mắt nhìn hắn một cái nói: "Đừng xem!"

>

> Thanh Phong gãi da đầu một cái, không biết tại sao lại chọc tới nàng.

>

> Trương Minh Hiên rót tịnh thủy vào trong bình sữa, cầm một quả nhân sâm lên hơi lắc lắc một chút, quả nhân sâm lập tức biến thành một dòng chất lỏng sền sệch lơ lửng ở trên bàn tay.

>

> Trương Minh Hiên rót sữa trắng quả nhân sâm vào trong bình, nhẹ nhàng lắc, một bầu nước trái cây mới tinh vừa ra lò.

>

> Trấn Nguyên Tử ha ha cười to nói: "Đẹp thay! Cái đồ đựng này đúng là thần khí cho đứa bé sơ sinh ăn nha!"

>

> Trương Minh Hiên khiêm tốn nói: "Bình thường thôi !"

>

> Nha Nha đưa tay kêu lên: "Oà. . . oà. . ."

>

> Trương Minh Hiên bỏ bình sữa vào trong tay Nha Nha, Nha Nha lập tức ôm uống, trong lúc nhất thời chủ khách đều vui mừng.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!