Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 339: Mục 340

TRANG 170# 2

> Chương 339: Dự án

>

>

>

>

>

>

> Sau bữa tiệc, Trương Minh Hiên tạm biệt đoàn người Trấn Nguyên Tử, Đường Tam Tạng, mặt cười tươi rói bay trở về đảo Huyền Không.

>

> Trương Minh Hiên ôm Nha Nha bay trở về đảo Huyền Không, ngạc nhiên phát hiện chuyện hiếm thấy vô cùng, hoá ra còn người sống khác ở trên này à?

>

> Lý Thanh Tuyền nhìn thấy Trương Minh Hiên về, bèn chạy lại ngay, tò mò hỏi han: "Hai người đi đâu đó? Ta chạy đi tìm khắp nơi cũng không tìm được hai người."

>

> Trương Minh Hiên cười đắc ý: "Đi ăn ngon chứ đi đâu."

>

> Lý Thanh Tuyền nghe hắn bảo mình đi ăn ngon, hai mắt sáng rỡ, vội vàng hỏi kỹ lại: "Ăn cái gì ngon vậy?"

>

> Nha Nha đang nằm trong lòng Trương Minh Hiên mở to miệng, nhìn Lý Thanh Tuyền rồi nói bằng cái giọng ngọng nga ngọng ngịu của mình: "Tường ~ tường ~ "

>

> Trương Minh Hiên chẳng hiểu ra sao, hỏi lại: "Con bé mới vừa nói gì vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền khinh bỉ đáp: "Cả thơm thơm cũng nghe không hiểu? Đúng là ngu ngốc!" Rồi nàng quay sang nhìn Nha Nha nói: "Nha Nha ngoan nói cho cô cô nghe đi, cái gì thơm thơm vậy?"

>

> Nha Nha ôm chặt bình sữa, chui vào lòng Trương Minh Hiên né tránh, bĩu môi nhìn Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền cau cái mũi lại, hai mắt sáng trưng hỏi: "Đây là thứ gì vậy? Thơm quá đi!"

>

> Trương Minh Hiên lắc lắc đầu đáp: "Trễ rồi, ai bảo các người cứ lo chúi đầu vào chơi game không biết trời trăng mây gió làm gì." Nói rồi hắn nghênh ngang bước đi về trước.

>

> Lý Thanh Tuyền chống nạnh ngang hông hét to: "Tỷ, Trương Minh Hiên lén ăn vụng thứ gì mà không cho chúng ta ăn kìa!"

>

> Trương Minh Hiên đứng khựng lại, quay đầu lại hết biết nói gì nhìn Lý Thanh Tuyền, sao mà cô nàng này lại nghịch ngợm như vậy nhỉ?

>

> Cả đám người nghe tiếng kêu thì bước ra từ trong phòng, trong đó có Lý Thanh Nhã và mẹ con hoàng hậu, còn có cả hai sư tỷ muội Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân.

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười nhìn Lý Thanh Tuyền đang tỏ vẻ mình rất bực tức, bèn lên tiếng hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền liếc xéo Trương Minh Hiên một cái, chạy lại chỗ Lý Thanh Nhã, ôm cánh tay Lý Thanh Nhã làm nũng: "Tỷ, hắn lén ăn vụng đồ ngon, không chịu chia cho muội kìa."

>

> Trương Minh Hiên thấy vậy, nói ngay: "Còn một ít bỏ trong bình sữa của Nha Nha kìa, tỷ lấy ăn đi!"

>

> Lý Thanh Tuyền không cam lòng đáp trả ngay: "Ta mới không tranh đồ ăn với con nít. Bộ hết thật rồi à?"

>

> Trương Minh Hiên lắc đầu nói: "Hết thật rồi."

>

> Lý Thanh Nhã bước lại, ôm Nha Nha từ trong lòng Trương Minh Hiên tra, cười hỏi: "Đệ cho con bé ăn cái gì vậy?"

>

> Trương Minh Hiên đắc ý khoe khoang: "Một trong mười loại Tiên Thiên thập đại linh căn, quả nhân sâm!"

>

> Lý Thanh Nhã kinh ngạc hô to: "Đệ đi Ngũ Trang Quan?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu khiêm tốn đáp: "Trấn Nguyên đại tiên thịnh tình mời đệ đi, đệ đâu tiện từ chối đâu chứ!"

>

> Đôi mắt xinh đẹp của Lý Thanh Nhã hiện rõ vẻ khinh thường, tỷ đây mà tin lời ngươi nói mới có quỷ nhé.

>

> Lý Thanh Tuyền cũng lên tiếng: "Sao không mang về cho bọn tỷ một ít, sau này tỷ có đồ ngon gì cũng sẽ không chia cho đệ đâu."

>

> Trương Minh Hiên lại trả lời: "Tỷ có biết quả nhân sâm quý báu thế nào không vậy? Ba ngàn năm một nở hoa, ba ngàn năm kết quả, thêm ba ngàn năm nữa quả mới chín, từ đầu đến cuối mất trọn một vạn năm mới có thể ăn, đệ và Nha Nha đi tới đó ăn hai trái đã phải cảm ơn sự khẳng khái của Trấn Nguyên đại tiên rồi, làm sao còn dám đòi thêm của người ta nữa chứ?"

>

> Hoàng hậu cười nói: "Một vạn năm lận à? Đúng là quá lâu đấy."

>

> Lý Thanh Tuyền nghe vậy khoát tay, tuỳ ý đáp: "Một vạn năm nhanh lắm đó tỷ! Hết rồi vậy ta đi chơi trước đây." Nói rồi nàng bèn chạy thẳng ra ngoài đi chơi.

>

> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha vừa nói nói cười cười với Hoàng Hậu vừa đi vào trong phòng.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Tề Linh Vân, chợt nghĩ tới một chuyện bèn nói: "Linh Vân, ngươi đi theo ta ra đây chút đi."

>

> Tề Linh Vân ừm một tiếng, đi theo Trương Minh Hiên vào trong đình nghỉ mát đằng xa.

>

> Tấn Dương bước lại gần chỗ Chu Khinh Vân, tò mò hỏi nàng: "Hai người họ nói chuyện gì thế ạ?"

>

> Chu Khinh Vân cười đáp: "Mặc kệ họ đi, tỷ tỷ dẫn muội đi chơi nhé."

>

> Tấn Dương cười tươi rói đáp ngay: "Được đó!" Rồi kéo Chu Khinh Vân chạy ra đằng xa.

>

> Trong đình nghỉ mát, Trương Minh Hiên và Tề Linh Vân ngồi xuống đối diện nhau.

>

> Trương Minh Hiên lên tiếng hỏi: "Gần đây ngươi truyền bá tín ngưỡng thế nào rồi?"

>

> Tề Linh Vân gật đầu đáp: "Không tệ chút nào! Mỗi ngày chỉ cần đăng vài tấm hình là sẽ thu hoạch được vô số tín ngưỡng, rất dễ dàng! Ta có thể cảm nhận được sức mạnh của mình đang tăng theo từng ngày."

>

> Trương Minh Hiên cười nói tiếp: "Vậy là tốt rồi! Ngươi có muốn nhiều hơn không?"

>

> Tề Linh Vân trong nghe vậy giật mình, gật đầu nói: "Đương nhiên muốn chứ! Còn cần ca hát gì đó nữa không?"

>

> Trương Minh Hiên nói rằng: "Lần này không hát nữa?"

>

> Tề Linh Vân hai mắt sáng rỡ, hỏi lại: "Thế là quay phim à?"

>

> Trương Minh Hiên đứng lên, quay mặt nhìn mặt nước gợn sóng trong hồ, duỗi người cái, mới đáp: "Từ sau khi bộ phim điện ảnh đầu tiên là Thiến Nữ U Hồn được công chiếu, ta đã quay liên tiếp mấy bộ phim truyền hình nào là Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện, Hoa Thiên Cốt rồi Bạch Xà Truyện."

>

> Tề Linh Vân mỏi mắt trông mong nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên xoay người lại cười nói: "Đã tới lúc ta nên quay bộ phim điện ảnh thứ hai rồi."

>

> Tề Linh Vân giật mình, nói: "Ý của ngươi là?"

>

> Trương Minh Hiên đáp: "Ngươi có muốn làm nữ nhân vật chính trong phim điện ảnh mới của ta không?"

>

> Tề Linh Vân chần chừ hỏi lại: "Chắc ta làm không được đâu?"

>

> Trương Minh Hiên không hiểu lý do, bèn hỏi lại: "Có lý do gì không?"

>

> Tề Linh Vân nhăn nhó ngượng ngùng kể ra: "Ngươi bảo ta bắt chước Nhiếp Tiểu Thiến lộ đùi lộ chân, ta làm không được. Mấy cảnh tắm rửa như Linh Nhi hay Hoa Thiên Cốt ta càng không làm được, thế nên cứ tuỳ ý cho ta một vai diễn nhỏ thôi là được rồi."

>

> Trương Minh Hiên hết biết nói gì luôn, hắn nhìn chằm chằm Tề Linh Vân, trong lòng thầm nghĩ có phải nữ nhân vật chính nào cũng cần lộ đùi, lộ da thịt đâu chứ! Ta có phải loại đạo diễn như quốc vương nước Ngạo Lai đâu chứ.

>

> Trương Minh Hiên bèn giải thích: "Lần này không có mấy cảnh quay cần lộ da thịt vậy đâu."

>

> Tề Linh Vân vẫn không dám tin, hỏi lại lần nữa: "Thật không vậy?"

>

> Trương Minh Hiên khẳng định: "Đương nhiên rồi! Ta hứa với ngươi đó, không lừa ngươi đâu! Hai hôm nữa ta đưa kịch bản qua cho ngươi tự mình xem, ngươi sẽ biết ngay thôi."

>

> Tề Linh Vân nhoẻn miệng cười đáp "Vậy được rồi, ta nhận vai này, cảm ơn ngươi đã giúp nâng đỡ ta."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Vậy được rồi, ngươi và Khinh Vân đi xuống phố phường tìm thêm diễn viên đi nhé, chú ý phần diễn xuất của họ một tí."

>

> Tề Linh Vân gật đầu, đáp: "Thế ta đi đây!" Dứt lời, người nàng như đám mây trôi bay thẳng về phía đảo nhỏ.

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: "Kỳ thật quay phim là đỡ mệt nhất, không có ai hối đăng chương mới cả!" Nói rồi, hắn xoay người bước vào phòng mình

>

> Trở lại phòng ở thư điếm, Trương Minh Hiên mở a di động ra nhập vào đó: Đại Thoại Tây Du.

>

> Trong vùng rừng núi trên toà đảo nhỏ phía dưới, Lý Thanh Tuyền chu môi, vừa đi vừa oán trách: "Trương Minh Hiên chết tiệt, Trương Minh Hiên thối tha, tỷ đây có gì ăn ngon đều chia cho đệ đấy nhé!" Nàng bực dọc thở phì phò, đá bay cục đá dưới chân.

>

> Cục đá bay một vòng đụng vào vách núi đằng trước, ầm, một tiếng vang lớn vang lên, vách núi bị đục ra một cái lỗ to, khói bụi đất đá tung bay mù mịt.

>

> Lý Thanh Tuyền ngạc nhiên hô lên: "Ta đâu có dùng sức bao nhiêu đâu chứ!" Nàng vung tay lên, từng cơn gió nhẹ khẽ thổi qua, bụi mù tan sạch.

>

> Lý Thanh Tuyền tò mò bước lại gần vách đá, xuyên qua lỗ thủng đi vào trong một mật thất được kiến tạo giữa núi, chỉ thấy bên trên bày một cái bàn đá, trên bàn có đặt một giỏ đan, trong giỏ đan có đặt mấy thứ trái cây màu trắng, trông như một đứa trẻ sơ sinh vừa ra đời được hai ba ngày, nó toả ra mùi thơm ngào ngạt. Trên bàn đá còn khắc mấy chữ, quả nhân sâm!

>

> "Ồ ồ ~" Lý Thanh Tuyền ngạc nhiên reo lên, nàng bước lại gần cái bàn đá, cẩn thận quan sát quả nhân sâm đặt trông giỏ đan một lúc, mới tự nói với mình: "Đây là quả nhân sâm à! Trông nó đáng yêu quá đi!"

>

> Lý Thanh Tuyền thử đếm một lượt: "Một, hai, ba. . . Có bảy quả lận này."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!