Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 340: Mục 341

TRANG 171# 1

> Chương 340: Gọi Ngưu Ma Vương tới

>

>

>

>

>

>

> Lý Thanh Tuyền cầm lấy một quả nhân sâm lẩm bẩm tự nhủ: "Cái này là cho tỷ tỷ!"

>

> Lại cầm thêm một quả nhân sâm khác, lẩm bẩm tiếp: "Cái này là cho mẫu thân!" Nói rồi tuỳ tay cất vào không gian tuỳ thân.

>

> Nàng cầm tiếp một quả nhân sâm nữa, nói : "Cái này là cho hoàng hậu tỷ tỷ!" Cũng phải cất vào không gian.

>

> Cầm thêm một quả nhân sâm nữa, nàng nói: "Cái này là cho Tấn Dương!" rồi cất vào không gian.

>

> Cầm thêm một quả nhân sâm, nàng nói: "Cái này là cho Nha Nha!" cất vào không gian luôn.

>

> Thấy số quả nhân sâm còn dư lại không ít, Lý Thanh Tuyền do dự một lúc, mới hừ một tiếng nói: "Tỷ đây không thèm so đo với đệ đấy nhé!" Nàng lại tuỳ tay cất thêm một quả nhân sâm nữa.

>

> Nhìn thấy còn hai quả dư ra, Lý Thanh Tuyền lẩm bẩm: "Hình như có một quả bị dư rồi!"

>

> Chợt hai mắt nàng sáng rỡ, cầm lấy một quả bỏ vào trong miệng, vài ba ngụm đã ăn sạch, ăn xong còn không quên lau miệng, nhìn thử chung quanh, rồi đắc ý nhìn những quả nhân sâm còn sót lại: "Vầy là vừa đủ, quả còn dư đương nhiên là của ta." Nói rồi nàng phất tay, cất hết số quả nhân sâm còn lại vào không gian tuỳ thân, vỗ tay một cái, vui vẻ chạy ra ngoài.

>

> Chạng vạng, hoàng hậu bưng đồ ăn lên bàn, vừa cười vừa giương giọng kêu to: "Mau ra đây ăn cơm nào!"

>

> Trương Minh Hiên mở cửa phòng ra, vừa ngáp vừa bước ra khỏi phòng, mọi người trong nhà ra ngồi xuống bàn hết. Trương Minh Hiên cũng bước lại ngồi xuống vị trí của mình, xoa tay cảm động nói: "Cuối cùng cũng ăn được cơm do Thanh Nhã tỷ nấu, đúng là quá hạnh phúc rồi!"

>

> Lý Thanh Tuyền gắp một miếng sườn, bỏ vào trong chén của mình, còn không quên khinh bỉ Trương Minh Hiên: "Ta thấy đệ càng ngày càng béo ra thì có."

>

> Trương Minh Hiên cảm thán nói: "Tỷ không hiểu đâu, ta là bị đói nên mới béo ra."

>

> Đôi mắt nhỏ của Tấn Dương nhìn chằm chằm Lý Thanh Tuyền lại quay sang nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Được rồi, mau ăn cơm đi!"

>

> Cả đám người cười nói rôm rả cùng nhau ăn một bữa cơm, chỉ lát sau bữa cơm chiều đã chấm dứt.

>

> Lý Thanh Nhã nhìn Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền cười hì hì nói: "Chờ lát nữa rồi dọn dẹp, chúng ta ăn hoa quả tráng miệng trước đã."

>

> Lý Thanh Tuyền duỗi tay ra, một quả nhân sâm xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, nàng đưa cho hoàng hậu nói rằng: "Cái này cho tỷ!"

>

> Trương Minh Hiên nhìn thấy quả nhân sâm thì hai mắt sáng rỡ, lưng cũng vươn thẳng lên, kinh ngạc hỏi: "Quả nhân sâm? Tỷ lấy ở đâu ra vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền đắc ý hếch mặt lên nói: "Lượm đó!" Nói rồi nàng lấy cả đống quả nhân sâm ra, chia đều cho những người đang có mặt.

>

> Trương Minh Hiên nhìn Lý Thanh Tuyền lấy ra cả đống quả nhân sâm, hết cả hồn. Sao tỷ ấy lại có nhiều vậy? Không khoa học chút nào!

>

> Lý Thanh Tuyền cầm quả nhân sâm quơ quơ trước mặt Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Có muốn ăn không?"

>

> Trương Minh Hiên liên tục gật đầu, chờ mong nhìn Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền cất quả nhân sâm lại, nói: "Có muốn cũng đừng mơ nhé, ai bảo đệ có đồ ăn ngon cũng không chịu chia cho ta chứ."

>

> Trương Minh Hiên vẫn cố nói: "Không cho thì thôi. Bộ tưởng đệ thèm à? Dù gì đệ cũng đã ăn trước rồi."

>

> Lý Thanh Nhã nhìn hai người nọ lại cạnh khoé nhau, buồn cười lên tiếng khuyên can: "Thanh Tuyền, đừng làm rộn nữa."

>

> Bấy giờ Lý Thanh Tuyền mới vừa lòng ném quả nhân sâm trong tay mình qua cho Trương Minh Hiên, nói: "Cái này bản cô nãi nãi còn nhiều lắm, thưởng cho đệ một quả đấy."

>

> Trương Minh Hiên vội vàng cầm lấy quả nhân sâm, ngước mặt cười cảm ơn: "Cám ơn nhé, cô nãi nãi."

>

> Hoàng hậu phụt một tiếng bật cười ha hả: "Minh Hiên, đệ là người có da mặt dày nhất ta từng thấy đó."

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: "Cảm ơn tỷ đã khen nhé!"

>

> Cả đám người ngồi ăn dưới bầu trời hoàng hôn, vừa ăn vừa cười đùa vui vẻ!

>

> Ban đêm, Trương Minh Hiên để tay trần ngồi trên giường, hai mắt nhìn chằm chằm màn hình, ngón tay không ngừng gõ lên màn hình ảo, tốc độ nhanh tới mức tạo ra những tàn ảnh, theo những ngón tay của hắn bay múa, các dòng chữ cũng liên tiếp xuất hiện trên màn hình .

>

> Trương Minh Hiên đứng lại vươn tay lau mồ hôi thấm ra trên trán, lẩm bẩm tự hỏi: "Sao mình thấy càng ngày càng càng nóng nhỉ?"

>

> Rồi hắn lại cười hì hì: "Để một Tôn Ngộ Không lạ kì như vậy xuất hiện cũng khiến ta thấy nhiệt huyết trong người mình sôi trào à? Ha ha ha ha... vậy ta phải càng cố gắng mới được!"

>

> Vừa dứt lời, Trương Minh Hiên đã ngã bịch một tiếng nằm sấp trên giường, người hắn bốc lên những cột khói trắng.

>

> Trong thế giới nhỏ, Long Thiên Ngạo, Trương Tiểu Phàm, Phong Vân Vô Kỵ đang ngồi xếp bằng bên trong thế giới nhỏ Thái Cổ, từng luồng năng lượng khổng lồ bị họ rút ra, luyện hoá để tăng cường tu vi cho bản thân mình, năng lượng trong cơ thể Trương Minh Hiên cũng thuận theo, không ngừng tuôn trào ra ngoài!

>

> Sau một lúc lâu, ba người đồng thời mở mắt ra. Mặt Long Thiên Ngạo hiện rõ vẻ mất mát: "Thất bại rồi!"

>

> Phong Vân Vô Kỵ không buồn không vui, chỉ lạnh lùng nói: "Muốn tăng lên tu vi đâu phải chuyện dễ dàng gì? Mượn dùng sức mạnh của quả nhân sâm chỉ có thể củng cố tu vi thôi, để tu vi của bản thể tăng lên quá nhanh chưa chắc là chuyện tốt đâu."

>

> Trương Tiểu Phàm cười nói: "Không ngoài dự kiến, ta đi về trước đây." Nói rồi, bóng người hắn biến mất ngay.

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên từ từ tỉnh lại, hắn nhìn ánh mặt trời rực rỡ ngoài cửa sổ, tay đè lên trán, chau mày nói: "Hôm qua mình bị sao thế nhỉ?"

>

> Trương Minh Hiên chợt nhớ ra chuyện gì đó, nói thầm trong đầu mình: "Ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì?"

>

> Long Thiên Ngạo lên tiếng đáp: "Hôm qua ngươi ăn hai quả nhân sâm, chúng ta sợ ngươi không chịu nổi, dốc hết sức giúp ngươi hoá giải năng lượng ẩn chứa trong đó!"

>

> Trương Minh Hiên cười lạnh vặn lại: "Quả nhân sâm còn có tên khác là Thảo Hoàn Đan, linh khí ẩn chứa trong nó cực kì dịu nhẹ, cho dù là phàm nhân cũng có thể ăn được. Vậy mà ngươi còn sợ ta chịu không nổi linh khí chứa trong đó? Ngươi đang xem ta là đồ ngốc để lừa dối à? Rốt cục xảy ra chuyện gì? Đừng ép ta tra xét ký ức của các ngươi."

>

> Lúc này, cái giọng lạnh lùng của Phong Vân Vô Kỵ vang lên: "Chúng ta đang phá chướng!"

>

> Phá chướng? Trương Minh Hiên nghe vậy, vội vàng hỏi lại"Vậy có thành công không?"

>

> Phong Vân Vô Kỵ tiếp tục nói "Thất bại!"

>

> Trương Minh Hiên mất mát tiếc hận: "Thất bại à! Lần sau nếu còn gặp phải tình trạng này, phải báo cho ta biết trước, biết chưa."

>

> Phong Vân Vô Kỵ chỉ lạnh lùng đáp lại một tiếng: "Biết rồi!"

>

> Hiểu rõ đầu đuôi mọi chuyện rồi, Trương Minh Hiên tiếp tục ngồi gõ kịch bản.

>

> Gõ chữ được một lúc lâu, Trương Minh Hiên dừng tay lại, lẩm bẩm: "Phải gọi phu thê Ngưu Ma Vương tới đây mới được!"

>

> Nghĩ vậy hắn nói thầm trong đầu mình: "Trương Tiểu Phàm, ngươi gửi tin nhắn cho Ngưu Ma Vương bảo họ chạy tới đây một chuyến đi."

>

> "Được!"

>

> Trong núi Núi Tích Lôi, Ngưu Ma Vương đang bịt mắt, chơi trò bịt mắt bắt dê với một đám nữ yêu, tiếng cười vui vẻ vang vọng khắp động phủ. Trong phòng, trên một cái giường lớn, Ngọc Diện hồ ly lười biếng nằm nghiêng trên giường, đôi mắt hạnh chứa đầy ý cười nhìn Lão Ngưu nhà mình đang chơi đùa vui vẻ với đám nữ yêu.

>

> Lúc này, một tiếng chuông dễ nghe vang lên, Ngọc Diện hồ ly cầm lấy di động của Ngưu Ma Vương đặt gần đó, nhìn thoáng qua cái, cất giọng gọi phu quân mình: "Lão Ngưu, chàng có tin nhắn này."

>

> Ngưu Ma Vương không để tâm lắm, chỉ thuận miệng hỏi lại: "Là ai thế?"

>

> Hắn nhào mạnh về trước, ôm lấy một nữ yêu vào trong lòng, cười sang sảng nói: "Ta bắt được nàng rồi đây."

>

> Nữ yêu đang nằm trong lòng hắn, liếc mắt đưa tình, cất cái chất ngọt ngào của mình lên, nói: "Đại vương đúng là lợi hại quá đi!"

>

> Ngọc Diện hồ ly nhìn màn hình di động, nhíu mày lên tiếng đáp: "Chàng ghi chú là Tiểu Lão Gia! Tiểu Lão Gia là ai thế?"

>

> Ngưu Ma Vương hết hồn bật thốt: "Cái gì?" Hắn vươn tay kéo mạnh cái khăn bịt mắt xuống, phất tay ra lệnh: "Các nàng đi ra ngoài hết đi!"

>

> Cả đám nữ yêu biết nghe lời khom người hành lễ: "Vâng!" Rồi lần lượt đi ra ngoài.

>

> Ngưu Ma Vương bước lại cạnh giường, cầm lấy di động Ngọc Diện hồ ly đưa qua, mở ra nhìn thử, đọc xong hắn cất di động vào túi. Sắc mặt thay đổi liên tục, cuối cùng nhìn Ngọc Diện hồ ly nói: "Ta phải ra ngoài mấy ngày."

>

> Ngọc Diện hồ ly ngồi dậy, lo lắng hỏi: "Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

>

> Ngưu Ma Vương cười ha ha đáp: "Không có gì, không có gì đâu! Có người trong sư môn gọi ta đi thôi."

>

> Ngọc Diện hồ ly đứng dậy, dịu dàng giúp Ngưu Ma Vương sửa sang lại giáp và y phục trên người: "Nhớ chú ý an toàn nhé, đi sớm về sớm."

>

> Ngưu Ma Vương nghe vậy, bèn đáp: "Yên tâm đi!" Rồi xoay người, xoải bước ra khỏi động phủ.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!