Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 341: Mục 342

TRANG 171# 2

> Chương 341: Ngưu ma vương đã đến

>

>

>

>

>

>

> Động Ba Tiêu núi Thúy Bình, Ngưu ma vương đi tới trước cửa động, do dự một chút hỏi một nữ yêu bên cạnh: “Phu nhân có ở nhà không?”

>

> Nữ yêu cung kính nói: “Phu nhân ở nhà!”

>

> “Tâm tình như thế nào?”

>

> “Vừa mới nói chuyện cùng tiểu thiếu gia, tâm tình vẫn tốt.”

>

> Ngưu ma vương lẩm bẩm: “Vậy là được rồi!”

>

> Hắng giọng một cái, cười rạng rỡ đi vào trong động phủ.

>

> Trong động phủ, Thiết Phiến công chúa đang ngồi ở trước bàn, tự rót tự uống một mình.

>

> Ngưu ma vương tiến lên, cầm bầu rượu từ trên bàn lên, cúi đầu khom lưng rót rượu cho Thiết Phiến công chúa, nói: “Phu nhân, gần đây có chuyện gì không?”

>

> Thiết Phiến công chúa cau mày nói: “Tránh xa ta ra, cả người toàn mùi của hồ ly lẳng lơ.”

>

> Ngưu ma vương lui về phía sau hai bước, cúi đầu hít hít cái mũi nói: “Không có mùi gì mà!”

>

> Thiết Phiến công chúa nói: “Nói đi! Chuyện gì?”

>

> Ngưu ma vương lập tức tiến lên, nịnh hót nói: “Định dẫn nàng đi gặp con trai của chúng ta một chút.”

>

> Thiết Phiến công chúa ngẩng đầu nói: “Ngươi còn nhớ tới hai mẹ con chúng ta à?”

>

> Ngưu ma vương nói: “Phu nhân, nàng đang nói gì vậy, hai người là vợ con của ta, ta tất nhiên luôn nhớ kỹ rồi.”

>

> Thiết Phiến công chúa khinh bỉ nói: “Ngươi vẫn nên nhớ thương tiểu hồ ly của ngươi đi! Nói đi, rốt cuộc có chuyện gì? Không nói thì cút ra ngoài cho ta.”

>

> Ngưu ma vương trầm ngâm một chút, nói: “Không phải là nàng muốn biết lai lịch sư môn của ta sao? Ta dẫn nàng đi gặp đồng môn.”

>

> Biểu cảm Thiết Phiến công chúa khẽ động, nhẹ gật đầu nói: “Được!”

>

> Ngưu ma vương lập tức tươi cười nói: “Đến lúc đó có thể sẽ cần nàng giúp chuyện nhỏ.”

>

> Khóe miệng Thiết Phiến công chúa nhếch lên, nói: “Ta biết ngay sẽ là như vậy mà, nếu không sao tự dưng ngươi lại tới động Ba Tiêu của ta chứ.”

>

> Ngưu ma vương lúng túng nói: “Sau này sẽ hay tới! Sau này sẽ hay tới!”

>

> “Khi nào?”

>

> Ngưu ma vương sững sờ, nói: “Cái gì?”

>

> “Khi nào xuất phát?”

>

> “Cành nhanh càng tốt!”

>

> “Vậy thì đi thôi!”

>

> Thiết Phiến công chúa đứng lên, cứ thế đi ra ngoài, Ngưu ma vương vội vàng ra cùng.

>

> Hai bóng người bay lên trời, thoáng qua rồi biến mất.

>

> Trên đảo Huyền Không, Tấn Dương đang nằm ở trên bàn dưới bóng cây, thỉnh thoảng nhìn về phía căn phòng của Trương Minh Hiên, Lý Thanh Tuyền bên cạnh đang cười he he chơi điện thoại.

>

> Tấn Dương nói: “Cô cô, tại sao Hoàng thúc không ra ngoài vậy?”

>

> Lý Thanh Tuyền không thèm để ý chút nào nói: “Không sao, không chết được.”

>

> Tấn Dương thầm nói: “Hoàng thúc trong phòng làm cái gì vậy? Một ngày rồi không ra ngoài.”

>

> Lý Thanh Tuyền sững sờ, sờ lên cằm nhỏ béo múp míp nói: “Tình huống này giống như đã từng gặp!”

>

> Tấn Dương ngẩng đầu nghi hoặc nhìn Lý Thanh Tuyền.

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kêu lên: “Lại có chuyện thú vị rồi.”

>

> Tấn Dương hiếu kỳ hỏi: “Có gì vui sao ạ?”

>

> Lý Thanh Tuyền cao hứng nói: “Cái loại người lười như Trương Minh Hiên đó, chắc chắn sẽ không bế quan tu luyện đâu. Loại tình huống này không phải đang làm trò chơi thì cũng quay video, đã xảy ra rất nhiều lần, chỉ cần hắn bế quan sẽ có thứ chơi vui.”

>

> Ánh mắt Tấn Dương cũng sáng lên, nói: “Oa! Có video để xem, thật mong đợi nha!”

>

> Hai người nói chuyện, phía chân trời xẹt qua hai tia sáng lấp lánh, treo trên bầu trời đứng ở trên phố phường.

>

> Phía dưới trong sơn động của gấu ngựa đột nhiên mở to mắt, chăm chú của nhìn lên bầu trời, hóa thành một làn gió đen cuốn ra ngoài.

>

> Gió đen thổi qua, gấu ngựa cầm xiên thép trong tay đứng ở trước mặt vợ chồng Ngưu ma vương, chăm chú nói: “Các ngươi là ai?”

>

> Ngưu ma vương đánh giá gấu kinh ngạc nói: “Thực lực không tệ nha!”

>

> Trong phố phường yêu quái đạo sĩ lui tới cũng đều ngẩng đầu nhìn ba người trên trời.

>

> Một hùng yêu kích động nói: “Là Hắc Hùng Đại Vương!”

>

> Một người trên sườn núi, Hồng Hài Nhi nằm trên bãi cỏ ngậm rễ cỏ híp mắt phơi nắng, nhảy lên một cái nhìn lên trời thấy Ngưu ma vương cùng Thiết Phiến công chúa kinh ngạc nói: “Sao bọn họ lại tới đây?” Chớp mắt, lén lút hấp tấp chạy vào trong núi rừng.

>

> Tề Linh Vân, Chu Khinh Ngữ cũng cùng chăm chú nhìn lên ba người trên trời, thở dài thật sâu, trước kia lúc ở Thục Sơn cho là mình xem như có thể một mình đảm đương một phía của cao thủ, bây giờ đi tới núi Thiên Môn, phát hiện gặp phải chuyện chỉ có thể đứng nhìn, căn bản không thể nhúng tay.

>

> Một người đạo sĩ nặng nề nói: “Người ở phía đối diện là ai? Lại có thể khiến Hắc Hùng Đại Vương thận trọng như vậy.”

>

> Một con cóc yêu vỗ vỗ bả vai đạo sĩ nói: “An tâm đi, sợ cái gì! Nơi này chính là núi Thiên Môn, địa bàn của Thần Quân ai dám làm càn.”

>

> Đạo sĩ mỉm cười nói: “Không sai!”

>

> Quay đầu lại liếc nhìn, nhất thời bị cái đầu đầy mụn nhọt làm càng hoảng sợ, vội vàng nhảy ra kêu lên: “Ngươi là ai vậy?”

>

> Con cóc yêu sờ cái đầu đảo mắt liếc một cái nói: “Là ai cũng không liên quan đến ngươi!” Tiếp tục ngẩng đầu nhìn trời.

>

> Sự khác thường trên trời, cũng kinh động đến trên đảo của đám người Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Nhã, Lý Thanh Tuyền trong nháy mắt bay ra.

>

> Lý Thanh Nhã dịu dàng hỏi: “Xin hỏi có chuyện gì không?”

>

> Thiết Phiến công chúa nhìn về phía Ngưu ma vương, Ngưu ma vương ôm quyền nói: “Lão Ngưu tới tìm Trương Minh Hiên.”

>

> Lý Thanh Tuyền cao hứng nói: “Thì ra là ngươi à!”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Các ngươi quen nhau hả?”

>

> Lý Thanh Tuyền hì hì nói: “Lúc ở nhà Hồng Hài Nhi, có duyên gặp qua một lần, có vẻ rất tôn trọng Trương Minh Hiên.”

>

> Lý Thanh Nhã nhẹ gật đầu, nói với hắc hùng quái: “Làm phiền đạo hữu.”

>

> Hắc Hùng gãi da đầu một cái cười hì hì nói: “Việc là bổn phận! Ta đi về trước.” Xoay người bay xuống phía dưới.

>

> Lý Thanh Nhã mỉm cười nói với vợ chồng Ngưu ma vương: “Hai vị, mời đi cùng ta.” rồi xoay người bay về trên đảo.

>

> Vợ chồng Ngưu ma vương theo ở phía sau, trên đường đánh giá cảnh sắc.

>

> Ngưu ma vương cảm thán nói: “Tiên thảo khắp nơi, linh cành tùy ý, thật đúng là không tầm thường!”

>

> Thiết Phiến công chúa cũng nhìn đến mức ánh mắt của tỏa sáng, cười nói: “Những thứ hoa này cũng không phải vật phàm.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Nếu như thích, có thể cầm một ít trở về.”

>

> Thiết Phiến công chúa khiêm tốn nói: “Cầm đi thì không cần, chắc chắn thu thập những hoa tiên thảo thần này cũng không phải chuyện dễ, ta vốn không lấy cái người khác yêu thích.”

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: “Cũng không phí sức thu thập, đều là nhặt được ở vài chỗ trong đống rác đấy.”

>

> Nét mặt của Thiết Phiến công chúa như nói ngươi hù dọa ta, trong đống rác có thể nhặt được những thứ này à? Sao ngươi không nói là trên trời rơi xuống tới đây luôn đi?

>

> Lúc đang nói chuyện, một đám người đi tới trong tiệm sách trong sân nhỏ.

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Thanh Tuyền, đi gọi Trương Minh Hiên ra đây.”

>

> Lý Thanh Tuyền nói: “Đã biết!” Đi tới căn phòng của Trương Minh Hiên.

>

> Lý Thanh Nhã hai người nói với Ngưu ma vương: “Xin mời ngồi!” Ba người vây quanh cái bàn bên trong viện mà ngồi.

>

> Không lâu sau, Trương Minh Hiên đã bị Lý Thanh Tuyền kéo ra ngoài, đi tới trong sân, cười ha hả ôm quyền nói: “Sư huynh, tới rồi đây!”

>

> Ngưu ma vương vội vàng đứng lên, khoát tay nói: “Đừng gọi ta là sư huynh, ngài chính là lão gia của đệ tử nhập thất, ta thật là không gánh nổi một tiếng sư huynh của ngài.”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Ngươi đi theo sư phụ nhiều năm, ta gọi ngươi một tiếng sư huynh cũng là đúng.”

>

> Ngưu ma vương vội vàng nói: “Tiểu lão gia, đừng có hại ta!”

>

> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói: “Ngươi gọi ta là tiểu lão gia?”

>

> Ngưu ma vương nói: “Ngài cầm Kiếm Thanh Bình trong tay, thay mặt lão gia đi lại nhân gian, chính là tiểu lão gia.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!