Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 342: Mục 343

TRANG 172# 1

> Chương 342: Thân phận Ngưu Ma Vương

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên không lên tiếng, im lặng một lúc mới cất lời: “Như thế này đi! Huynh cũng đừng gọi ta là tiểu lão gia gì nữa, kêu thẳng ta là Trương công tử được rồi, ta kêu huynh là Ngưu đại ca.”

>

> Ngưu Ma Vương liên tục lắc đầu, kiên quyết nói: “Không được!”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Vậy bây giờ làm sao, huynh nói coi? Chắc chắn không được gọi ta là tiểu lão gia!”

>

> Ngưu Ma Vương bối rối nói: “Ta gọi ngài là sư huynh nhé, ngài kêu ta sư đệ!”

>

> Trương Minh Hiên buồn cười nói: “Ngài nhập môn trước, ở đâu ra đạo lý ta làm huynh chứ. Huynh làm sư huynh, ta là sư đệ, cứ quyết định như vậy đi.”

>

> Ngưu Ma Vương há hốc miệng, nói một cách bất đắc dĩ: “Được rồi!”

>

> Đầu óc Thiết Phiến công chúa mơ hồ hỏi: “Các người, đây là tình huống gì vậy?”

>

> Lý Thanh Nhã như có điều suy nghĩ nhìn vào Ngưu Ma Vương. Thân phận của Trương Minh Hiên thì nàng biết, tên Ngưu Yêu này phải gọi vị này là lão gia sống, chắc hẳn hắn chính là một con trâu rồi!

>

> Ngưu Ma Vương nói với Thiết Phiên công chúa: “Không phải nàng rất tò mò về lai lịch, thân phận của ta sao? Bây giờ ta nói cho nàng ngay.”

>

> Thiết Phiến công chúa nhìn vào Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương kể: “Tên ta lúc đầu là Khuê Ngưu.”

>

> Thần sắc Thiết Phiến công chúa hoang mang, sợ hãi nói: “Khuê Ngưu? Thánh nhân thông thiên - vật để cưỡi ư?”

>

> Ngưu Ma Vương gật đầu.

>

> Thiết Phiến công chúa nhìn về phía Trương Minh Hiên nói: “Ngươi cũng là đệ tử của giáo chủ ư?”

>

> Trương Minh Hiên mỉm cười khiêm tốn nói: “Là tiểu đệ tử mới nhập môn mà thôi.”

>

> Ngưu Ma Vương nhìn về nơi xa xăm, thong dong tiếp lời: “Đánh một trận Phong Thần, ta cũng bị trọng thương, lưu lạc từ giới địa tiên đến đây.”

>

> Thiết Phiến công chúa nói: “Chính là thời điểm chúng ta gặp gỡ lần đầu ư?”

>

> Ngưu Ma Vương khẽ mỉm cười nói: “Đúng vậy, lúc trước ta tính tình trạng vết thương ổn hơn một chút thì quay về ngay, không ngờ lại được gặp nàng.”

>

> Thiết Phiến công chúa cười nói: “Thật tốt!”

>

> Ngưu Ma Vương gật đầu, ừ một tiếng, nói: “Không sai, gặp được nàng thật tốt!”

>

> “Ta nói là biết được lai lịch của chàng thật tốt, về sau ta đã biết tìm đến nơi nào để mách rồi.”

>

> Ngưu Ma Vương tức thì vỡ mộng, quay đầu nhìn Thiết Phiến công chúa với vẻ ngây ngẩn nói: “Phu nhân, nàng sẽ không đi tìm lão gia thật chứ?”

>

> Nét mặt Thiết Phiến công chúa tươi cười như hoa nói: “Tại sao không cơ chứ? Nhất định lão gia sẽ làm chủ thay ta!”

>

> Ngưu Ma Vương vội cúi đầu khom lưng xin thứ lỗi: “Phu nhân, ta biết lỗi rồi, sau này cũng không dám nữa. Đừng đi tìm lão gia mà!”

>

> Thiết Phiến công chúa cười tủm tỉm nhìn Ngưu Ma Vương.

>

> Ngưu Ma Vương chớp mắt một cái, đứng dậy cười khà khà nói: “Lại còn hù dọa ta, lão gia ở bên trong hỗn độn ba mươi ba thiên ngoại, là nơi mà nàng có thể đi đến sao?”

>

> Thiết Phiến công chúa gật đầu một cái, tán thành nói: “Chàng nói đúng là không sai. Ta không tới được nhưng mà cha ta có thể!”

>

> Ngưu Ma Vương quỳ sụp xuống trong nháy mắt, nằm bò trên đùi Thiết Phiến công chúa, khổ sở van nài: “Phu nhân, ta biết sai thật rồi mà.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn cảnh tượng này, lúng túng nói: “Vậy cái ngươi cứ trò chuyện trước, ta phải gấp rút đi về để hoàn thành kịch bản.”

>

> Lý Thanh Nhã vui vẻ nói: “Lại phải làm truyện mới nữa à?”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu đáp: “Lần này ta làm cốt truyện một bộ phim.”

>

> Lý Thanh Nhã tò mò hỏi: “Bộ phim gì cơ?”

>

> Trương Minh Hiên cười hì hì nói: “Tình tiết về Huyền Trang Tây du.”

>

> Lý Thanh Nhã đảo mắt nói: “Bọn họ và ngươi gây khó dễ nhau hoài. Thật sự ta không hiểu nổi, rốt cuộc tại sao Tôn Ngộ Không với Đường Tam Tạng lại chọc vào ngươi.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Ta đang thức tỉnh Chân - Thiện - Mỹ trong Tôn Ngộ Không, tỷ không hiểu đâu!”

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: “Được, ta không hiểu! Ngươi mau đi đi! Ta rất kỳ vọng bộ phim mới của ngươi đấy.”

>

> Trương Minh Hiên quay qua chắp tay với phu thê Ngưu Ma Vương, nói: “Vậy sư… sư đệ, còn có đệ tức phụ, tạm thời các ngươi ở lại, ta có việc đi trước!”

>

> Thiết Phiến công chúa gật đầu, cười một tiếng nói: “Bọn ta biết rồi.”

>

> Trương Minh Hiên bước được hai bước, không yên tâm ngoảnh đầu lại dặn dò một câu: “Đừng đánh nhau đó! Đánh hư nơi này rồi lại khiến ta phải bồi thường.”

>

> Lý Thanh Nhã tức giận nói: “Nhanh đi làm việc của ngươi đi!”

>

> Trương Minh Hiên bật cười khanh khách, chạy về phòng của mình.

>

> Trải qua mấy ngày an ổn, chí ít Trương Minh Hiên không còn nghe thấy âm thanh đánh nhau và tiếng kêu thảm thiết, cho nên tạm tính yên tâm hơn!

>

> Ba ngày sau, Trương Minh Hiên đi ra khỏi phòng. Hắn tò mò hỏi Lý Thanh Nhã bên kia sân: “Thanh Nhã tỷ,

>

> “Mấy người họ đâu?”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Ngưu Ma Vương đi tìm Hùng Bì so tài, Thiết Phiến công chúa và Thanh Tuyền mang theo Tấn Dương đến phường thị bên dưới chơi rồi.”

>

> Sau đó nàng mỉm cười, nhìn Trương Minh Hiên nói: “Kịch bản của ngươi viết xong rồi hả?”

>

> Trương Minh Hiên cười nói: “Đúng vậy!”

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Lần này vẫn là bi kịch ư?”

>

> Trương Minh Hiên hơi sững sốt, chột dạ nói: “Lần này là hài kịch, bảo đảm tỷ xem cười thoải mái hết cỡ đó.”

>

> Lý Thanh Nhã đảo mắt nói: “Tin ngươi mới lạ, nhìn vào biểu cảm của ngươi thôi cũng biết rồi.”

>

> Trương Minh Hiên cười gượng gạo một tiếng.

>

> Lý Thanh Nhã nói: “Ngươi mau đi làm việc đi! Ta chờ bộ phim của ngươi đó.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu một cái, chạy ra bên ngoài.

>

> Thần thức Trương Minh Hiên càn quét hết bên ngoài bên trong hoa viên.

>

> Bên trong phường thị, Lý Thanh Tuyền, Thiết Phiến công chúa và Tấn Dương đang túm tụm ồn ào vây quanh một hàng thịt nướng, bên cạnh còn đặt nước hoa quả, rượu, ăn đến nỗi miệng dính đầy dầu mỡ.

>

> Thiết Phiến công chúa lấy khăn tay lau lau miệng, quét mắt sang xung quanh một cái, cười nói: “Chơi vui thật đấy, ăn món này ở ven đường, có một mùi vị khác hẳn.”

>

> Lý Thanh Tuyền cười đắc ý nói: “Ta thích ăn món này ở ven đường nhất luôn.”

>

> Đang uống nước trái cây, Tấn Dương ngẩng đầu lên bày tỏ: “Con cũng thích!”

>

> Vẻ mặt Thiết Phiến công chúa khẽ đổi rồi nói: “Trương Minh Hiên bảo chúng ta trở về!”

>

> Lý Thanh Tuyền lau miệng rồi nói: “Chúng ta đi thôi!”

>

> Bên trong đại lý điện thoại, Vương Tình, Vương Bội, bốn mắt nhìn nhau.

>

> Vương Tình nói: “Các ngươi hãy trông nom đại lý một thời gian, bọn ta trở về đảo Huyền Không.”

>

> “Dạ!” Mấy nữ tử cung kính đáp lời, trên mặt bọn họ toát ra nét hâm mộ, đảo Huyền Không đấy! Thật muốn đến thăm quan một chút.

>

> Trên Ải Sơn, Tề Linh Vân và Chu Khinh Ngữ đang luyện kiếm, đối mặt nhìn nhau, cùng bay về hướng đảo Huyền Không.

>

> Một đám người bay lên đảo Huyền Không, đôi bên gặp mặt gật đầu mỉm cười, chốc lát Trương Minh Hiên đã đi tới trước mặt.

>

> Trương Minh Hiên từ bên trong lương đình đi ra, cười nói: “Bây giờ lại phải làm phiền các người rồi!”

>

> Dung Mỗ cung kính nói: “Xin mời thiếu gia phân phó!”

>

> Tất cả những người còn lại cũng cũng kính nói: “Mời thiếu gia phân phó!”

>

> Ngươi Ma Vương hùa vào nói cùng: “Sư đệ, có chuyện gì cứ việc nói ra!”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu một cái rồi nói: “Ta vừa viết một kịch bản mới, các ngươi nhìn vào điện thoại di động của mình một chút.”

>

> Ánh mắt của tất cả mọi người đều sáng rỡ, nóng ruột mở điện thoại di động lên, nhìn vào tên [Đại Thoại Tây Du, nhất thời kinh ngạc một hồi, cái tên này có ý gì?

>

> Trương Minh Hiên thương lượng: “Ngưu Ma Vương trong truyện đóng vai Ngưu Ma Vương, Thiết Phiến công chúa trong truyện vào vai Thiết Phiến công chúa, phân đoạn trong bộ phim không quá nhiều, các người tự mình suy nghĩ một chút.”

>

> Ngưu Ma Vương cảm thấy hứng thú nói: “Diễn truyền hình à! Ta xem truyền hình suốt mà vẫn chưa từng được diễn, hẳn rất thú vị à nha!”

>

> Thiết Phiến công chúa cười nói: “Bọn ta tự diễn hả! Yên tâm đi! Không thành vấn đề.”

>

> Trương Minh Hiên nhìn sang, cười nói với Tề Linh Vân: “Ta để ngươi diễn vai Tử Vân tiên tử thì thế nào?”

>

> Tề Linh Vân cười nói: “Miễn sao nội dung vở kịch không có lộ đùi hay tắm rửa là được.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Yên tâm đi! Không có đâu.”

>

> Trương Minh Hiên lại nhìn về phía Chu Khinh Ngữ nói: “Ngươi diễn vai Bạch Tinh Tinh nhé!”

>

> Chu Khinh Ngữ kinh ngạc nói: “Ta á? Ta chưa từng diễn bao giờ, không biết có được hay không nữa.”

>

> Trương Minh Hiên đánh giá nàng nói: “Ngươi chắc chắn được mà.”

>

> Trương Minh Hiên bắt đầu tiếp tục đi phân công các vai phụ tương đối quan trọng cho từng người một, dặn dò: “Quay về xem thật kỹ! Đợi hoàn thành bối cảnh xong chính là lúc khai máy.”

>

> Mọi người đồng thanh đáp lời: “Được!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!