TRANG 173# 1
> Chương 344: Đăng Đại Thoại Tây Du lên mạng
>
>
>
>
>
>
> Một tháng cứ thế trôi qua, Trương Minh Hiên đứng trên một sa mạc rộng lớn, nhấc tay tuyên bố: "Ta tuyên bố, Đại Thoại Tây Du đóng máy!"
>
> Đám người vây xem chung quanh lập tức vỗ tay rần rần, cười nói chúc mừng.
>
> Trương Minh Hiên phất tay tuỳ ý nói: "Được rồi, mọi người dọn dẹp đồ đạc trở về đi!" Cả đám người nghe vậy đều hoan hô, bắt đầu thu dọn mọi thứ.
>
> Ngưu Ma Vương đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, cười khổ nói: "Sư đệ, đệ làm thế này sẽ hại chết ta đó!"
>
> Trương Minh Hiên vội ho khan một tiếng, ngại ngùng nói: "Chắc là không có chuyện gì đâu!"
>
> Hai cái mắt trâu của Ngưu Ma Vương liếc nhìn chung quanh, hỏi thử: "Sư đệ, chẳng lẽ đệ đã quên chuyện Thục Sơn và Thiếu Lâm rồi à? Sợ rằng tới lúc chiếu phim Lão Ngưu ta sẽ không được bình yên đâu."
>
> Trương Minh Hiên chỉ đành trấn an: "Nếu huynh lo lắng, vậy tạm thời ở lại đây đi."
>
> Ngưu Ma Vương cười ngạo nghễ, nói: "Ta mà cần sợ à? Đúng là chê cười mà. Lão Ngưu này tung hoành khắp Hồng Hoang, cả lúc đi theo lão gia đánh nhau với bốn vị Thánh Nhân, Lão Ngưu này cũng chưa từng sợ hãi, sao lại phải sợ một đám tiểu lâu la chứ."
>
> Chợt công chúa Thiết Phiến từ đằng xa nói vọng sang: "Con trâu già chết tiệt, mau đi tìm con về cho lão nương."
>
> Ngưu Ma Vương lập tức biến sắc, cúi đầu khom lưng cười đầy nịnh nọt: "Có ta đây, ta chạy đi tìm con ngay đây." Nói rồi ông đã chạy biến về đằng ra, nhanh còn hơn tia chớp.
>
> Trương Minh Hiên buồn cười nhìn Ngưu Ma Vương lập tức xìu xuống, không sợ Thánh Nhân lại sợ phu nhân nhà mình, Lão Ngưu huynh đúng là không có tiền đồ gì hết mà.
>
> Trương Minh Hiên cất hết lưu ảnh thạch lại, nhấc chân bước ra khỏi thế giới nhỏ, Trương Minh Hiên mới phát hiện, chung quanh lối vào thế giới nhỏ tụ tập cả một đống yêu quái và tu sĩ, nào đứng nào ngồi, tò mò nhìn quanh lối vào thế giới nhỏ, chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: "Được rồi, mọi người giải tán hết đi!"
>
> Một tiểu yêu to gan lên tiếng hỏi: "Thần quân, ngài đang quay cái gì thế ạ?"
>
> "Đúng đó! Đúng đó!"
>
> "Thần quân có thể nói cho chúng ta biết được không?"Đám yêu quái còn lại cũng hồ hởi phụ hoạ theo, mỏi mắt trông mong nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhìn ai nấy đều vô cùng chờ mong, mỉm cười, nói từng chữ một: "Không -- thể -- nói!"
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, lối vào của thế giới nhỏ lập tức biến thành một quả cầu ánh sáng bay vào lòng bàn tay hắn, tiếp đó, hắn xoay người bay về đảo Huyền Không.
>
> Đám yêu quái đang vây chung quanh khóc không ra nước mắt luôn, không thể nói vậy ngài còn cười làm gì? Đũa giỡn bọn ta à? Lòng đầy tò mò lại không tìm được lời giải đáp, ai nấy đều thấy rất khó chịu đó!
>
> Than vãn thì than vãn nhưng Trương Minh Hiên đi rồi, đám người tụ tập cũng nhanh chóng tản ra, quay trở về phố phường tiếp tục làm việc của mình.
>
> Trương Minh Hiên bay lên đảo Huyền Không, đi vào trong nhà, cả đường đi chẳng thấy ai cả. Vào thư điếm, mới thấy Lý Thanh Nhã, hoàng hậu đang ngồi trong sân đánh cờ.
>
> Trương Minh Hiên nhìn thử chung quanh, tò mò hỏi: "Thanh Nhã tỷ, Nha Nha đâu rồi? Bị Thanh Tuyền ôm ra ngoài chơi rồi à?"
>
> Lý Thanh Nhã nghe vậy chỉ đáp: "Nha Nha ở trong phòng kìa, con bé đang ngủ."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi lại: "Đi ngủ? Sao lại thế được chứ? Lúc đệ chăm Nha Nha, nguyên một ngày cũng không thấy nó nghỉ ngơi gì cả, có khi còn chơi suốt mấy ngày mấy ngày mấy đêm cơ mà."
>
> Nhớ tới những ngày cực khổ đó, trong lòng Trương Minh Hiên lại thấy sợ run, nuôi con đúng là không phải chuyện dành cho người làm mà.
>
> Lý Thanh Nhã tùy ý nói rằng: "Ta muốn nó ngủ, thì nó ngủ thôi!"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, trong lòng như có một đám lạc đà chạy qua thật nhanh, sao mình lại quên có thể làm như thế này nhỉ.
>
> Trương Minh Hiên chỉ có thể cứng ngắc nói: "Hai tỷ chơi tiếp đi! Đệ trở về phòng của mình đây."
>
> Hoàng hậu nhìn theo bóng Trương Minh Hiên, cười nói: "Sao muội lại thấy đệ ấy không được vui cho lắm?"
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: "Có lẽ đệ ấy đang lo lắng cho cái chỉ số thông minh của mình!"
>
> Hoàng hậu cười nói: "Ha ha ha...Thanh Nhã tỷ bây giờ cũng học hư rồi này."
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt khinh thường nói: "Tiếp tục chơi cờ của chúng ta đi!" Thế nhưng khoé miệng nàng lại nhếch lên một nụ cười xinh đẹp.
>
> Trương Minh Hiên trở về phòng mình ngã người lên giường, tự mình lầu bầu: "Mình đúng là ngu ngốc mà! Chuyện đơn giản vậy cũng không nhớ, lần sau còn chăm con nít, nhất định phải xài chiêu này, chỉ cho nó ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn thôi."
>
> Hắn vung tay lên, một đống lưu ảnh thạch bay ra ngoài, trôi nổi khắp nơi trong phòng, những đoạn phim ngắn không ngừng bắn ra khỏi lưu ảnh thạch, xuất hiện giữa không trung.
>
> Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua, tất cả người dùng di động đều nhón chân chờ đợi, mỗi ngày đều phải lấy di động ra, không ngừng tải lại khu video.
>
> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, quốc vương nước Ngạo Lai đang ngồi trên long ỷ, chơi di động.
>
> Một tiểu thái giám chạy tới nói rằng: "Bệ hạ, Vũ Lâm Quần Phương Phổ ngài chỉ đạo đã được quay xong rồi đó ạ, ngài có muốn đăng lên mạng ngay không?"
>
> Hai mắt quốc vương nước Ngạo Lai sáng lên, ông ta ngồi thẳng dậy, nói: "Cuối cùng thì cũng quay xong, mau lấy tới đây cho trẫm xem thử nào."
>
> Tiểu thái giám cung kính đáp: "Tuân lệnh!" Lập tức dâng lên một cái di động.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai cầm lấy di động, do dự một chút lại nói: "Cái này chưa thể đăng được, chờ tác phẩm của thần quân kết thúc rồi chúng ta mới có thể đăng Võ Lâm Quần Phương Phổ lên mạng được."
>
> Ông ta khoát tay áo tay nói: "Ngươi lui xuống đi!"
>
> Tiểu thái giám khom người hành lễ, cung kính lui xuống.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai ngồi trên long ỷ than thở lẩm bẩm: "Thần quân ơi là thần quân, khi nào thì ngài mới đang tác phẩm của mình lên đây? Trẫm có chút đợi không kịp rồi này."
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Tuyền ngồi trên bàn đu dây, ngáp dài ngáp ngắn.
>
> Tấn Dương ôm Tiểu Tuyết chạy tới, hỏi Lý Thanh Tuyền: "Khi nào hoàng thúc mới đi ra vậy ạ?"
>
> Lý Thanh Tuyền vừa đẩy du dây vừa nói: "Mấy chuyện này chỉ có quỷ mới biết!"
>
> Tấn Dương gật đầu, vui vẻ reo lên: "Hoá ra Vương Bội tỷ tỷ biết à! Con đi hỏi tỷ ấy đây." Nói rồi con bé ôm Tiểu Tuyết, xoay người chạy tới đảo Huyền Không, làn váy thêu đầy những cánh hoa bay phấp phới trong gió, như cánh bướm lượn giữa vườn hoa.
>
> Lý Thanh Tuyền kêu lên: "Nè! Con chờ ta với chứ ~ "
>
> Nhìn thấy bóng Tấn Dương biến mất sau lối ra, Lý Thanh Tuyền chỉ biết cảm khái: "Tiểu hài tử đúng là quá phiền phức!" Nàng cũng nhảy xuống khỏi bàn du đây, chậm rãi đi theo sau con bé.
>
> Trong thư điếm, Trương Minh Hiên đứng trong phòng, một viên lưu ảnh thạch xuất hiện trong tay hắn. Hắn lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng làm xong!"
>
> Sắc mặt hắn còn hiện rõ vẻ đắc ý, môi mỉm cười tự hào, nhấc chân bước ra ngoài.
>
> Cửa lớn mở ra, ánh mặt trời soi rọi, Trương Minh Hiên nheo mắt lại theo bản năng, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn lên thái dương, lầu bầu: "Vầng thái dương này hoá ra lại là thi thể của một con Kim Ô, thần lực ẩn chứa trong đó, đúng là quá vĩ đại."
>
> Trong viện, Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi thì thầm to nhỏ cái gì đó? Mau qua đây xem nào."
>
> Trương Minh Hiên lập tức vứt hết mấy câu cảm khái của mình đi, cười hì hì chạy tới, ôm chầm lấy Lý Thanh Nhã: "Thanh Nhã tỷ, ta rất nhớ tỷ đó."
>
> Lý Thanh Nhã lấy đầu ngón tay chọc ngực Trương Minh Hiên, oán trách nói: "Đi ra chỗ khác chơi!"
>
> Trương Minh Hiên tức giận buông thõng hai tay, ngồi lên cái ghế bên cạnh.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: "Bộ phim điện ảnh mới của đệ đã làm xong chưa?"
>
> Trương Minh Hiên vỗ ngực nói: "Thanh Nhã tỷ đã lên tiếng, ta có phải tăng ca làm thêm giờ cũng sẽ gấp rút hoàn thành!"
>
> Hai mắt Lý Thanh Nhã sáng lên nói: "Tức là đã xong rồi?"
>
> Trương Minh Hiên đắc ý gật đầu.
>
> Lý Thanh Nhã lại nói: "Mau đăng lên mạng đi!"
>
> Trương Minh Hiên lập tức đáp: "Có ngay!"
>
> Hắn nói thầm trong đầu: "Tiểu Phàm, đăng lên đi!"
>
> "Được!"
>
> Trong không gian di động, một tin tức lập tức được đăng tải: Tác phẩm mới của Trương Minh Hiên - Đại Thoại Tây Du chính thức được đang tải, những vị Thần Ma không giống như trong sách vở, một câu chuyện tình yêu khác lạ, một hành trình Tây Du khác lạ. Kính mời các vị xem thử.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng lúc nào cũng chú ý tin tức trên mạng, thấy tin báo thì sửng sốt, lập tức ghìm ngựa nghỉ chân.ương 344: Đăng Đại Thoại Tây Du lên mạng
>
> Một tháng cứ thế trôi qua, Trương Minh Hiên đứng trên một sa mạc rộng lớn, nhấc tay tuyên bố: "Ta tuyên bố, Đại Thoại Tây Du đóng máy!"
>
> Đám người vây xem chung quanh lập tức vỗ tay rần rần, cười nói chúc mừng.
>
> Trương Minh Hiên phất tay tuỳ ý nói: "Được rồi, mọi người dọn dẹp đồ đạc trở về đi!" Cả đám người nghe vậy đều hoan hô, bắt đầu thu dọn mọi thứ.
>
> Ngưu Ma Vương đi tới bên cạnh Trương Minh Hiên, cười khổ nói: "Sư đệ, đệ làm thế này sẽ hại chết ta đó!"
>
> Trương Minh Hiên vội ho khan một tiếng, ngại ngùng nói: "Chắc là không có chuyện gì đâu!"
>
> Hai cái mắt trâu của Ngưu Ma Vương liếc nhìn chung quanh, hỏi thử: "Sư đệ, chẳng lẽ đệ đã quên chuyện Thục Sơn và Thiếu Lâm rồi à? Sợ rằng tới lúc chiếu phim Lão Ngưu ta sẽ không được bình yên đâu."
>
> Trương Minh Hiên chỉ đành trấn an: "Nếu huynh lo lắng, vậy tạm thời ở lại đây đi."
>
> Ngưu Ma Vương cười ngạo nghễ, nói: "Ta mà cần sợ à? Đúng là chê cười mà. Lão Ngưu này tung hoành khắp Hồng Hoang, cả lúc đi theo lão gia đánh nhau với bốn vị Thánh Nhân, Lão Ngưu này cũng chưa từng sợ hãi, sao lại phải sợ một đám tiểu lâu la chứ."
>
> Chợt công chúa Thiết Phiến từ đằng xa nói vọng sang: "Con trâu già chết tiệt, mau đi tìm con về cho lão nương."
>
> Ngưu Ma Vương lập tức biến sắc, cúi đầu khom lưng cười đầy nịnh nọt: "Có ta đây, ta chạy đi tìm con ngay đây." Nói rồi ông đã chạy biến về đằng ra, nhanh còn hơn tia chớp.
>
> Trương Minh Hiên buồn cười nhìn Ngưu Ma Vương lập tức xìu xuống, không sợ Thánh Nhân lại sợ phu nhân nhà mình, Lão Ngưu huynh đúng là không có tiền đồ gì hết mà.
>
> Trương Minh Hiên cất hết lưu ảnh thạch lại, nhấc chân bước ra khỏi thế giới nhỏ, Trương Minh Hiên mới phát hiện, chung quanh lối vào thế giới nhỏ tụ tập cả một đống yêu quái và tu sĩ, nào đứng nào ngồi, tò mò nhìn quanh lối vào thế giới nhỏ, chỉ trỏ bàn tán xôn xao.
>
> Trương Minh Hiên phất tay nói: "Được rồi, mọi người giải tán hết đi!"
>
> Một tiểu yêu to gan lên tiếng hỏi: "Thần quân, ngài đang quay cái gì thế ạ?"
>
> "Đúng đó! Đúng đó!"
>
> "Thần quân có thể nói cho chúng ta biết được không?"Đám yêu quái còn lại cũng hồ hởi phụ hoạ theo, mỏi mắt trông mong nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nhìn ai nấy đều vô cùng chờ mong, mỉm cười, nói từng chữ một: "Không -- thể -- nói!"
>
> Trương Minh Hiên duỗi tay ra, lối vào của thế giới nhỏ lập tức biến thành một quả cầu ánh sáng bay vào lòng bàn tay hắn, tiếp đó, hắn xoay người bay về đảo Huyền Không.
>
> Đám yêu quái đang vây chung quanh khóc không ra nước mắt luôn, không thể nói vậy ngài còn cười làm gì? Đũa giỡn bọn ta à? Lòng đầy tò mò lại không tìm được lời giải đáp, ai nấy đều thấy rất khó chịu đó!
>
> Than vãn thì than vãn nhưng Trương Minh Hiên đi rồi, đám người tụ tập cũng nhanh chóng tản ra, quay trở về phố phường tiếp tục làm việc của mình.
>
> Trương Minh Hiên bay lên đảo Huyền Không, đi vào trong nhà, cả đường đi chẳng thấy ai cả. Vào thư điếm, mới thấy Lý Thanh Nhã, hoàng hậu đang ngồi trong sân đánh cờ.
>
> Trương Minh Hiên nhìn thử chung quanh, tò mò hỏi: "Thanh Nhã tỷ, Nha Nha đâu rồi? Bị Thanh Tuyền ôm ra ngoài chơi rồi à?"
>
> Lý Thanh Nhã nghe vậy chỉ đáp: "Nha Nha ở trong phòng kìa, con bé đang ngủ."
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc hỏi lại: "Đi ngủ? Sao lại thế được chứ? Lúc đệ chăm Nha Nha, nguyên một ngày cũng không thấy nó nghỉ ngơi gì cả, có khi còn chơi suốt mấy ngày mấy ngày mấy đêm cơ mà."
>
> Nhớ tới những ngày cực khổ đó, trong lòng Trương Minh Hiên lại thấy sợ run, nuôi con đúng là không phải chuyện dành cho người làm mà.
>
> Lý Thanh Nhã tùy ý nói rằng: "Ta muốn nó ngủ, thì nó ngủ thôi!"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, trong lòng như có một đám lạc đà chạy qua thật nhanh, sao mình lại quên có thể làm như thế này nhỉ.
>
> Trương Minh Hiên chỉ có thể cứng ngắc nói: "Hai tỷ chơi tiếp đi! Đệ trở về phòng của mình đây."
>
> Hoàng hậu nhìn theo bóng Trương Minh Hiên, cười nói: "Sao muội lại thấy đệ ấy không được vui cho lắm?"
>
> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: "Có lẽ đệ ấy đang lo lắng cho cái chỉ số thông minh của mình!"
>
> Hoàng hậu cười nói: "Ha ha ha...Thanh Nhã tỷ bây giờ cũng học hư rồi này."
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt khinh thường nói: "Tiếp tục chơi cờ của chúng ta đi!" Thế nhưng khoé miệng nàng lại nhếch lên một nụ cười xinh đẹp.
>
> Trương Minh Hiên trở về phòng mình ngã người lên giường, tự mình lầu bầu: "Mình đúng là ngu ngốc mà! Chuyện đơn giản vậy cũng không nhớ, lần sau còn chăm con nít, nhất định phải xài chiêu này, chỉ cho nó ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn thôi."
>
> Hắn vung tay lên, một đống lưu ảnh thạch bay ra ngoài, trôi nổi khắp nơi trong phòng, những đoạn phim ngắn không ngừng bắn ra khỏi lưu ảnh thạch, xuất hiện giữa không trung.
>
> Một ngày trôi qua, hai ngày trôi qua, ba ngày trôi qua, tất cả người dùng di động đều nhón chân chờ đợi, mỗi ngày đều phải lấy di động ra, không ngừng tải lại khu video.
>
> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, quốc vương nước Ngạo Lai đang ngồi trên long ỷ, chơi di động.
>
> Một tiểu thái giám chạy tới nói rằng: "Bệ hạ, Vũ Lâm Quần Phương Phổ ngài chỉ đạo đã được quay xong rồi đó ạ, ngài có muốn đăng lên mạng ngay không?"
>
> Hai mắt quốc vương nước Ngạo Lai sáng lên, ông ta ngồi thẳng dậy, nói: "Cuối cùng thì cũng quay xong, mau lấy tới đây cho trẫm xem thử nào."
>
> Tiểu thái giám cung kính đáp: "Tuân lệnh!" Lập tức dâng lên một cái di động.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai cầm lấy di động, do dự một chút lại nói: "Cái này chưa thể đăng được, chờ tác phẩm của thần quân kết thúc rồi chúng ta mới có thể đăng Võ Lâm Quần Phương Phổ lên mạng được."
>
> Ông ta khoát tay áo tay nói: "Ngươi lui xuống đi!"
>
> Tiểu thái giám khom người hành lễ, cung kính lui xuống.
>
> Quốc vương nước Ngạo Lai ngồi trên long ỷ than thở lẩm bẩm: "Thần quân ơi là thần quân, khi nào thì ngài mới đang tác phẩm của mình lên đây? Trẫm có chút đợi không kịp rồi này."
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Tuyền ngồi trên bàn đu dây, ngáp dài ngáp ngắn.
>
> Tấn Dương ôm Tiểu Tuyết chạy tới, hỏi Lý Thanh Tuyền: "Khi nào hoàng thúc mới đi ra vậy ạ?"
>
> Lý Thanh Tuyền vừa đẩy du dây vừa nói: "Mấy chuyện này chỉ có quỷ mới biết!"
>
> Tấn Dương gật đầu, vui vẻ reo lên: "Hoá ra Vương Bội tỷ tỷ biết à! Con đi hỏi tỷ ấy đây." Nói rồi con bé ôm Tiểu Tuyết, xoay người chạy tới đảo Huyền Không, làn váy thêu đầy những cánh hoa bay phấp phới trong gió, như cánh bướm lượn giữa vườn hoa.
>
> Lý Thanh Tuyền kêu lên: "Nè! Con chờ ta với chứ ~ "
>
> Nhìn thấy bóng Tấn Dương biến mất sau lối ra, Lý Thanh Tuyền chỉ biết cảm khái: "Tiểu hài tử đúng là quá phiền phức!" Nàng cũng nhảy xuống khỏi bàn du đây, chậm rãi đi theo sau con bé.
>
> Trong thư điếm, Trương Minh Hiên đứng trong phòng, một viên lưu ảnh thạch xuất hiện trong tay hắn. Hắn lẩm bẩm: "Cuối cùng cũng làm xong!"
>
> Sắc mặt hắn còn hiện rõ vẻ đắc ý, môi mỉm cười tự hào, nhấc chân bước ra ngoài.
>
> Cửa lớn mở ra, ánh mặt trời soi rọi, Trương Minh Hiên nheo mắt lại theo bản năng, một lúc sau mới ngẩng đầu nhìn lên thái dương, lầu bầu: "Vầng thái dương này hoá ra lại là thi thể của một con Kim Ô, thần lực ẩn chứa trong đó, đúng là quá vĩ đại."
>
> Trong viện, Lý Thanh Nhã nhìn Trương Minh Hiên nói: "Ngươi thì thầm to nhỏ cái gì đó? Mau qua đây xem nào."
>
> Trương Minh Hiên lập tức vứt hết mấy câu cảm khái của mình đi, cười hì hì chạy tới, ôm chầm lấy Lý Thanh Nhã: "Thanh Nhã tỷ, ta rất nhớ tỷ đó."
>
> Lý Thanh Nhã lấy đầu ngón tay chọc ngực Trương Minh Hiên, oán trách nói: "Đi ra chỗ khác chơi!"
>
> Trương Minh Hiên tức giận buông thõng hai tay, ngồi lên cái ghế bên cạnh.
>
> Lý Thanh Nhã hỏi: "Bộ phim điện ảnh mới của đệ đã làm xong chưa?"
>
> Trương Minh Hiên vỗ ngực nói: "Thanh Nhã tỷ đã lên tiếng, ta có phải tăng ca làm thêm giờ cũng sẽ gấp rút hoàn thành!"
>
> Hai mắt Lý Thanh Nhã sáng lên nói: "Tức là đã xong rồi?"
>
> Trương Minh Hiên đắc ý gật đầu.
>
> Lý Thanh Nhã lại nói: "Mau đăng lên mạng đi!"
>
> Trương Minh Hiên lập tức đáp: "Có ngay!"
>
> Hắn nói thầm trong đầu: "Tiểu Phàm, đăng lên đi!"
>
> "Được!"
>
> Trong không gian di động, một tin tức lập tức được đăng tải: Tác phẩm mới của Trương Minh Hiên - Đại Thoại Tây Du chính thức được đang tải, những vị Thần Ma không giống như trong sách vở, một câu chuyện tình yêu khác lạ, một hành trình Tây Du khác lạ. Kính mời các vị xem thử.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng lúc nào cũng chú ý tin tức trên mạng, thấy tin báo thì sửng sốt, lập tức ghìm ngựa nghỉ chân.
>
>
>
>