Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 345: Mục 346

TRANG 173# 2

> Chương 345: Nguyệt Quang Bảo Hạp

>

>

>

>

>

>

> Đường Tam Tạng nhìn quảng cáo trên di động, chần chờ một chút nhìn sang ba đồ đệ của mình hỏi: "Đại Thoại Tây Du? Tức là kể chuyện về chúng ta à? Vậy đại thoại là có ý gì?"

>

> Sa Hòa Thượng nói: "Chắc là vậy rồi! Nghe nói có Đại sư huynh, vậy thì chắc cũng sẽ có chúng ta."

>

> Đường Tam Tạng rối rắm nói: "Nhưng chúng ta đi lấy kinh thì làm gì có dính tới chuyện tình yêu?"

>

> Trư Bát Giới vuốt đầu đắc ý nói: "Nhìn thế này thì đây chắc là câu chuyện của ta rồi, chỉ có ta là từng có tình yêu thôi."

>

> Tôn Ngộ Không khì khì cãi lại: "Đồ đầu heo, đệ muốn bị đánh nữa à? Rõ ràng đây là câu chuyện của ta mà."

>

> Trư Bát Giới nuốt ngụm nước miếng, vẫn cãi ngang: "Con khỉ chết tiệt, chưa đủ rõ ràng à? Chẳng lẽ huynh nghĩ đảo chủ sẽ tìm một con khỉ cái tới nói chuyện yêu đương với huynh à? Chắc chắn sẽ là câu chuyện của ta, huynh chỉ xuất hiện một chút thôi, là nhân vật không có gì quan trọng ấy."

>

> Đường Tam Tạng xoay người xuống ngựa, lên tiếng: "Đừng có cãi nhau nữa, cứ xem rồi sẽ biết ngay thôi."

>

> Trư Bát Giới thì thà thì thầm nói: "Chắc chắn đây là câu chuyện có liên quan tới ta." Nói rồi hắn tìm một gốc đại thụ ngồi xuống, gác cây đinh ba Cửu Xỉ sang một bên.

>

> Lý Thế Dân nhìn tên lẩm bẩm: "Đại Thoại Tây Du? Chắc không dính gì tới Huyền Trang đâu nhỉ?"

>

> Ngọc Đế cười sang sảng nói: "Tên tiểu tử đó lại cố ý làm chuyện đối nghịch với Tây Du!"

>

> Vương Mẫu ngồi bên cạnh cười nói: "Chẳng lẽ như vậy không tốt à?"

>

> Ngọc Đế cười ha ha nói: "Tốt chứ, sao lại không tốt cho được!"

>

> Cung Oa Hoàng ngoài thiên ngoại, Nữ Oa cười nói: "Lại là câu chuyện tình yêu về Thần Ma, cái gã Trương Minh Hiên này khát vọng tình yêu tới mức nào lận thế?"

>

> Thanh Loan ngồi bên mép giường mây, lên tiếng: "Nương nương, ta dám cá bộ phim này chắc chắn lại là bi kịch."

>

> Thải Phượng cũng liên tục gật đầu nói: "Ta đồng ý!"

>

> Nữ Oa nương nương mở di động lên, nói: "Nếu không thể khiến ta vừa lòng, hai người các ngươi giúp hắn làm bộ y phục đi!"

>

> Thanh Loan cười hì hì nói: "Dạ vâng, thưa nương nương."

>

> Thải Phượng cũng che miệng cười khẽ.

>

> Vô số người xem trước màn hình di động đều mở ra video mình đã chờ mong từ lâu này lên, không ngừng đập tiền để xem phim, ngay sau đó trên màn hình xuất hiện mấy chữ thật to Đại Thoại Tây Du Chi Nguyệt Quang Bảo Hạp.

>

> Ngay cảnh mở đầu đã vô cùng rung động, trên một sa mạc hoang tàn vắng vẻ, Quan Âm bồ tát tay cầm bình Ngọc Tịnh đứng trên đài sen, Phật quang từ người bà toả ra chung quanh. Đứng đối diện với Quan Âm là một con khỉ mặt đầy lông lá tướng mạo trông như Thiên Lôi, tay cầm gậy Kim Cô.

>

> Quan Âm mở miệng nói: Tôn Ngộ Không, con súc sinh này, ngươi vốn đã hứa với Như Lai Phật Tổ sẽ bảo vệ Đường Tam Tạng đi Tây Thiên lấy kinh. Vậy mà bây giờ ngươi dám bắt tay với Ngưu Ma Vương định ăn thịt sư phụ mình, ngươi có biết mình đã phạm phải tội tày trời rồi không hả!

>

> Con khỉ cầm cây gậy sắt trên tay quay lưng về phía người xem, nhe răng nhếch miệng quát lại Quan Âm: Đừng có nhiều lời nữa! Ngươi đã đuổi theo Lão Tôn ta suốt ba ngày ba đêm, vì ngươi là nữ nhân ta mới không giết ngươi, ngươi đừng tưởng rằng ra sợ ngươi đấy nhé!

>

> Đường Tăng đang ngồi dưới đất nghe vậy ngẩng đầu nói: Ngộ Không sao con có thể nói chuyện với Quan Âm tỷ tỷ như vậy chứ?

>

> Tôn Ngộ Không tức giận trừng Đường Tam Tạng: Mẹ, im đi, đừng có càm ràm nữa!

>

> Đường Tăng uất ức nói: Con làm ta sợ đấy!

>

> Trên đường Tây Du, ba sư đồ Đường Tam Tạng đều trừng to mắt, kiểu mở đầu này đúng là ngoài dự kiến!

>

> Trư Bát Giới cười hì hì nói: "Sư phụ thầy luôn gọi bồ tát là tỷ tỷ à? Gọi Quan Âm tỷ tỷ đúng là dễ nghe nhỉ."

>

> Đường Tam Tạng quay đầu hỏi Tôn Ngộ Không: "Vi sư chỉ muốn biết Ngưu Ma Vương là ai?"

>

> Tôn Ngộ Không quay đầu sang nhìn Đường Tam Tạng, nhếch miệng mỉm cười: "Đó là đại ca kết bái của Lão Tôn con!"

>

> Sắc mặt Đường Tam Tạng thay đổi ngay, hắn nuốt ngụm nướt bọt nói: "Ngộ Không, người xuất gia chúng ta đừng nên quá thân cận với yêu ma quỷ quái, có câu không cùng một đạo, khó mà chung lòng."

>

> Trên núi Lạc Già ở Nam Hải, Quan Âm bồ tát nhìn màn hình di động, khóc không ra nước mắt luôn! Sao người không chịu kéo người khác vào chứ, cứ nhằm vào một nữ tử như bần tăng, thì tính là có bản lĩnh gì chứ?

>

> Tình tiết trong phim tiếp tục phát triển, một Đường Tam Tạng miệng nói liến thoắn không ngừng xuất hiện trước mặt mọi người, lúc thì nói Ngộ Không con không được ném đồ lung tung, sẽ làm hại tới cây cỏ chung quanh, lúc thì nói con muốn gì thì phải nói ra, không thì vi sư làm sao biết được! Làm Tôn Ngộ Không tức tới mức đấm một cái, làm hắn té xỉu tại chỗ luôn.

>

> Trên đường Tây Du, Trư Bát Giới rùng mình, than thở: "May mà sư phụ của chúng ta không như thế, không thì quá đáng sợ rồi."

>

> Tôn Ngộ Không liếc xéo Đường Tam Tạng một cái, mới nói: "Hòa thượng, nếu thầy biến thành thế này, vậy Lão Tôn con đây sẽ đập một gậy giết người ngay đấy."

>

> Hai mắt Đường Tam Tạng nhìn chằm chằm màn hình, trong lòng nói thầm: "Bần tăng sao có thể giống thế này, người gì mà nói nhiều thế không biết!"

>

> Trong một gian phòng tao nhã thanh lịch trên Đảo Huyền Không.

>

> Tấn Dương không ngừng cười to, nói: "Vị hoà thượng này thú vị quá đi mất!"

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi nói: "Chờ khi con gặp được người như thế thật, con sẽ không thấy thú vị nữa đâu. Chỉ có một chuyện nhỏ xíu mà đã không ngừng luyên thuyên, rất là phiền luôn đó!"

>

> Tấn Dương lắc đầu cười nói: "Không đâu ạ! Người nọ thú vị tới như vậy mà!"

>

> Trong màn hình, sau một trận chiến kịch liệt, Tôn Ngộ Không bị Quan Âm thu vào trong bình Ngọc Tịnh.

>

> Quan Âm cầm bình Ngọc Tịnh trong tay nói: Hôm nay ta phải thay trời hành đạo.

>

> Đường Tăng đứng bật dậy, la to: Nè nè nè! Đồ đệ có làm sai gì thì người làm sư phụ như ta cũng phải chịu trách nhiệm, xin tỷ tỷ hãy tha cho nó một con đường sống đi!

>

> Quan Âm nhìn Đường Tăng đứng dưới đất, nói rằng: Nếu ta không giết hắn, thì không cách nào trả lời Như Lai Phật Tổ được.

>

> Đường Tăng khoanh chân ngồi đó, mở miệng nói: Xin tỷ tỷ nhắn giúp một câu với Như Lai Phật Tổ, bần tăng cam nguyện lấy một mạng đổi một mạng.

>

> Dứt lời hắn niệm một tiếng A di đà phật, quăng thiền trượng trong tay đi, nhảy từ trên đỉnh núi xuống dưới.

>

> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng ngẩn người nhìn cảnh tượng quá rung động này, hắn đặt tay lên ngực tự hỏi, liệu bản thân hắn có làm được tới nước này không?

>

> Tôn Ngộ Không cũng ngây người nhìn màn hình di động, nhỏ giọng nói: "Tuy rằng gã hoà thượng này miệng lười có hơi dong dài, nhưng tính cách không tệ chút nào. "

>

> Đường Tam Tạng nhìn sang Tôn Ngộ Không nói: "Kỳ thật vi sư cũng có thể làm như vậy."

>

> Tôn Ngộ Không khì khì nói: "Sớm muộn gì cũng có cơ hội này thôi."

>

> Đường Tam Tạng bị doạ cho ho khan liên tục, một lúc sau mới nói: "Chuyện gì cũng phải hoà bình, hài hoà, không cần hi sinh thì đừng để hi sinh, con biết vi sư có lòng này là được rồi."

>

> Trư Bát Giới xem được một lúc, bất mãn kêu lên: "Lão Trư ta đây đâu? Tại sao không có Lão Trư ta chứ?"

>

> Sa Hòa Thượng cũng lên tiếng: "Không có cả đệ luôn kìa."

>

> Đường Tam Tạng thấy vậy ngắt lời cả hai: "Bình tĩnh! Bình tĩnh đi đã! Xem tiếp rồi mới biết được chứ."

>

> Hình ảnh trong phim nhoáng cái thay đổi, đã là năm trăm năm sau. Một nữ nhân người mặc bộ váy màu đen bằng vải sa cưỡi trên lưng con ngựa màu đen, đầy mệt mỏi chạy tới núi Ngũ Nhạc, Chí Tôn Bảo và các sơn tặc trong sơn trại lại làm mấy trò khiến người xem cười ngả nghiên ngã ngửa, người canh gác bị câm, Chí Tôn Bảo bị đạp tới mức la oai oái, người mù nhìn lén nữ nhân tắm rửa, đúng là buồn cười tới không thể buồn cười hơn!

>

> Tấn Dương ôm chặt tay Lý Thanh Tuyền, cười ha hả, nói: "Buồn cười chết đi mất. Hoàng thúc đúng là quá thê thẳm rồi, thúc ấy bị quá trời người đạp trúng luôn kìa."

>

> Lý Thanh Tuyền mặt đầy ảo nảo tiếc hận: "Sớm biết thế này ta cũng sẽ chạy qua đó diễn sơn tặc, cơ hội thế này đâu có nhiều đâu chứ."

>

> Tấn Dương cười hì hì nói: "Chắc hoàng thúc đau lắm nhỉ!"

>

> Trên đường Tây Du, bốn sư đồ Đường Tăng cũng cười to sảng khoái, quá thú vị rồi! Cả Bạch Long Mã cũng nhịn không được nhếch miệng gọi bậy.

>

> Cung Oa Hoàng ngoài ba mươi ba tầng trời, tiếng cười như tiếng chuông bạc ngân vang khắp cả cung điện, Nữ Oa nằm trên giường mây, vứt sạch hình tượng cười ngã nghiên ngã ngửa, Thanh Loan và Thải Phượng thì cười tới rớt cả nước mắt

>

> Nữ Oa cười nói: "Hai người các ngươi đều đã đoán sai hết rồi! Đây không phải một bộ phim bi kịch."

>

> Thanh Loan kê đầu lên mép giường mây, mắt vì cười quá to mà thấm ra cả nước mắt, nàng vừa cười vừa nói: "Ta. . . Ta chịu thua, đúng là quá buồn cười."

>

> Thải Phượng cố nhịn cười nói chen vào: "Có lẽ lần trước hắn bị Thanh Loan tỷ cảnh cáo, nên sợ rồi không dám quay bi kịch nữa ấy mà."

>

> Nữ Oa nghe vậy chỉ bảo: "Cứ xem tiếp đi đã!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!