TRANG 174# 1
> Chương 346: Vẫn là Nguyệt Quang Bảo Hạp
>
>
>
>
>
>
> Theo sự phát triển của tình tiết, Xuân Thập Tam Nương hiện ra chân thân của mình, Bạch Tinh Tinh tìm tới, Chí Tôn Bảo vừa thấy Bạch Tinh Tinh đã đem lòng yêu nàng, hắn cố ý ăn diện chăm chút vẻ ngoài, chỉ mong sẽ thu hút được sự chú ý của Bạch Tinh Tinh.
>
> Ban đêm dưới bầu trời đầy sao, Bạch Tinh Tinh ngồi ở trong sân, hai mắt dại ra, vẻ mặt hoảng hốt, như về lại ngàn năm trước.
>
> Trước cửa động Thuỷ Liêm, Bạch Tinh Tinh cả giận quát to: "Tôn Ngộ Không huynh mau cút ra đây cho ta, đồ con khỉ thối tha, năm ta ba trăm tuổi huynh nói huynh sẽ tới cưới ta, hại ta mòn mỏi đợi chờ hơn trăm năm."
>
> Bên ngoài động Thủy Liêm, một đám khỉ líu ríu xì xào chỉ trỏ nhìn Bạch Tinh Tinh, một con khỉ ngồi xổm trên tảng đá to, nói: "Đại vương nhà ta ra ngoài rồi, hắn nói nếu Bạch cô nương tới tìm hắn vậy nhờ ta chuyển lời cho cô nương, cảm ơn ý tốt của Bạch cô nương, nhưng hắn không có phúc phần để hưởng thụ đâu."
>
> Bạch Tinh Tinh vươn tay chụp lấy thứ con khỉ nọ ném qua, nàng mở tay ra nhìn, nó là một miếng ngọc bội hình cá vàng.
>
> Hồi ức chấm dứt, quay trở về hiện thực.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không một lời khó nói hết: "Đồ đệ à! Không ngờ con cũng có quá khứ như vậy đấy."
>
> Trư Bát Giới khịt mũi nói thêm: "Hầu ca, không phải Lão Trư ta đây muốn nhiều chuyện, nhưng huynh làm tổn thương trái tim một nữ hài như vậy đúng là có hơi tàn nhẫn rồi đó."
>
> Sa Hòa Thượng cũng gật đầu nói hùa theo: "Đại sư huynh, chuyện này đệ cũng không bênh vực cho huynh được đâu." Tôn Ngộ Không căm tức la to: "Mọi người nói cái quỷ gì vậy, Lão Tôn ta đây hoàn toàn không biết cái cô Bạch Tinh Tinh đó."
>
> Trư Bát Giới cảm khái nói tiếp: "Hầu ca, huynh thế này làm ta thật sự không hiểu nổi đó. Huynh phụ lại tấm chân tình của một cô gái, thậm chí còn muốn xoá đoạn quá khứ này đi luôn, Lão Trư ta lấy thân phận một người từng trải nói cho huynh biết, cách này vô dụng. Phải bình thản đối diện với nó mới là cách đúng đắn nhất."
>
> Đường Tam Tạng niệm một tiếng A di đà phật, mỉm cười nói rằng: "Ngộ Năng, câu này của con nói rất hay."
>
> Tôn Ngộ Không căm tức quát: "Câm miệng hết cho ta!"
>
> Trong một sơn động muôn hoa đua nở, một nữ tử mặc bộ váy trắng ngồi bên suối nước, đôi chân ngọc ngà của nàng buông thỏng dưới suối, lắc lư theo dòng nước chảy, làm bọt nước văng tung toé.
>
> Nữ tử nhìn màn hình căm tức đạo: "Bạch Tinh Tinh ta thích cái gã Tôn Ngộ Không đó hồi nào chứ?"
>
> lu
>
> Nói rồi nàng lại càng thêm xấu hổ: "Cả cái giới tu luyện này đều biết chuyện ta bị Tôn Ngộ Không cự tuyệt vứt bỏ rồi, có chừa đường cho ta sống nữa không đây!" Nàng siết chặt nắm tay, nói: "Tôn Ngộ Không, Bạch Tinh Tinh ta sẽ không để yên cho ngươi đâu."
>
> Cung Oa Hoàng ngoài thiên ngoại, Thanh Loan vui cười nói: "Nương nương, thiếu chút nữa ngài đã có một đứa con dâu rồi kìa!"
>
> Nữ Oa nương nương trừng mắt nhìn Thanh Loan, chỉ nói một câu: "Câm miệng!"
>
> Thanh Loan che miệng cười khẽ.
>
> Chí Tôn Bảo phụng mệnh đi kiểm tra bàn chân của những người qua đường, sau đó nhặt được một chùm nho mang về nhà, lúc cầm về nhà, chỉ xoay người một cái, chùm nho hắn mang về đã hoá thành một nam nhân trung niên, như tăng nhân lại như đạo sĩ.
>
> Chí Tôn Bảo hỏi: "Ông là ai!"
>
> Nam nhân trung niên vừa xoa mắt vừa nói: "Ta chính là chùm nho vừa rồi ngươi mang về!"
>
> Chí Tôn Bảo bước lại hỏi: "Chùm nho?"
>
> Nam nhân trung niên: "Không phải! Ta là Bồ Đề Lão Tổ."
>
> Chí Tôn Bảo nói rằng: "Phổ Nhĩ Lão Mẫu cái gì chứ!"
>
> Tiếp sau, Chí Tôn Bảo cướp lấy kính chiếu yêu, một cước đạp Bồ Đề Lão Tổ ngã xuống đất, liên tục đấm đá ông, còn vừa đấm đá vừa tức giận nói: "Nói, có phải ông đã trộm chụm nho của ta rồi không?"
>
> "Ta không có trộm!"
>
> "Không trộm? Vậy chùm nho của ta đâu rồi?" ...
>
> Thế Giới Cực Lạc ngoài thiên ngoại, Chuẩn Đề ngẩn người nhìn Chí Tôn Bảo đang đấm đá Bồ Đề Lão Tổ, khoé mắt không ngừng run rẩy.
>
> Trên gương mặt như khổ qua của Tiếp Dẫn lại lộ ra nụ cười, ông nói: "Sư đệ, đệ tính làm gì vậy?"
>
> Chuẩn Đề cười to nói: "Thú vị, thú vị lắm. Đệ không định làm gì cả, chúng ta xem tiếp thôi."
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không nhìn cảnh này khoé mắt cũng co giật liên hồi, mắt hơi hiện lên vẻ khó chịu.
>
> Biết thân phận của Bồ Đề Lão Tổ người xem đều cười to sảng khoái, đặc biệt là Thông Thiên giáo chủ, ông là người cười to nhất, tiếng cười của ông vang sang tận Thế Giới Cực Lạc luôn rồi.
>
> Theo tình tiết phát triển, Bồ Đề Lão Tổ giúp Chí Tôn Bảo đánh lại Xuân Thập Tam Nương và Bạch Tinh Tinh, nhưng vì Nhị đương gia trúng Di Hồn Đại Pháp nên họ lại thất bại ngay khi gần thành công .
>
> Bạch Tinh Tinh vì cứu Chí Tôn Bảo quay sang đánh Xuân Thập Tam Nương, nhưng nàng đánh bại Xuân Thập Tam Nương thì cũng bị trúng độc, đúng lúc này Ngưu Ma Vương giết tới, hai nữ tử đánh không lại hắn, ép Chí Tôn Bảo và Nhị đương gia rút lui về Động Bàn Tơ.
>
> Trong động Ba Tiêu, cả nhà Ngưu Ma Vương đang ngồi quanh bàn cùng nhau xem phim.
>
> Hồng Hài Nhi bĩu môi nói rằng: "Phụ thân à, phụ thân trong xấu xí quá đi."
>
> Ngưu Ma Vương trách mắng: "Con không thấy phụ thân con uy vũ hùng tráng, khí phách vô cùng à?"
>
> Hồng Hài Nhi đáp lại ngay: "Không thấy! Con chỉ thấy rất thiếu đòn thôi."
>
> Ngưu Ma Vương vỗ lên đầu Hồng Hài Nhi một cái, cả giận: "Con nói chuyện với phụ thân mình như vậy à?"
>
> Hồng Hài Nhi uất ức mếu mó: "Mẫu thân!"
>
> Công chúa Thiết Phiến ừ một tiếng, quẳng cho Ngưu Ma Vương một ánh mắt khó chịu.
>
> Ngưu Ma Vương xoa đầu Hồng Hài Nhi, xấu hổ nói: "Con ta nói rất có lý."
>
> Công chúa Thiết Phiến dịu dàng nói với Hồng Hài Nhi: "Mấy ngày nữa con về núi Thiên Môn đi, nghe chưa! Mẫu thân lo chỗ này của chúng ta sẽ không được yên bình lắm."
>
> Hai mắt Hồng Hài Nhi sáng rỡ, vội gật đầu đồng ý: "Con biết rồi à!"
>
> Phim vẫn tiếp tục chiếu, lúc này Xuân Thập Tam Nương ép Bạch Tinh Tinh giết Chí Tôn Bảo, bị hai người chơi xỏ nhốt vào trong cơ quan. Xuân Thập Tam Nương dùng Mê Tình Đại Pháp đối phó với Chí Tôn Bảo, nhưng lại dùng nhầm lên người Nhị đương gia, hai người xảy ra vô số chuyện nói không thành lời...
>
> Chí Tôn Bảo bị nhốt trong sơn động, quỳ rạp trên đất dùng tay đào đất, miệng còn không ngừng nói: "Cho dù phải đào đường hầm, ta cũng phải đào ra khỏi chỗ này."
>
> Đào một hồi, đột nhiên hắn phát hiện dưới lòng đất có chôn Nguyệt Quang Bảo Hạp, nhìn trên nắp hộp có một dòng chữ: mượn dùng ánh sáng toả ra từ mặt trăng, có thể xuyên qua thời không.
>
> Xuyên qua thời không, Chí Tôn Bảo đi tới một hang động nơi tu tập của các dòng nước, hắn tới điểm cuối cùng của hang động, nhìn thấy một cây gậy toả ra ánh sáng vàng rực đang cắm ở đó. Dưới cây gậy vàng, Chí Tôn Bảo tìm được một bức tranh cuộn vẽ hình Quan m bồ tát, bức tranh cuộn tự bay lên không trung rồi tự bốc cháy, giọng Quan m bồ tát vang vọng trong sơn động: Tôn Ngộ Không, năm xưa ngươi gây ra tội ác ngập trời, chỉ mong kiếp này ngươi có thể tự mình tỉnh ngộ, sửa lại những sai lầm đã gây ra ngày trước.
>
> Chí Tôn Bảo hoảng hốt kêu lên: Ai đang nói chuyện với ta vậy?
>
> Giọng Quan m bồ tát vẫn tiếp tục vang lên: năm trăm năm trước sư phụ của ngươi vì cứu chuộc ngươi, tự hy sinh bản thân mình... Bây giờ chỉ cần ngươi đồng ý tự mang lên vòng Kim Cô, đồng ý hối cải trở thành một con người mới, là có thể biến trở về thành Tề Thiên Đại Thánh pháp lực vô biên ... Nhưng ngươi còn chưa thể biến thành chuyển thế thật sự của Tôn Ngộ Không, là vì ngươi còn chưa gặp được người giúp ngươi điểm ba nốt ruồi, khi ngươi gặp được người nọ rồi, cả cuộc đời này của ngươi cũng sẽ thay đổi.
>
> Chí Tôn Bảo vội la lên: Là đang nói chuyện với ta à? Không phải đâu! Ngươi nhận lầm người rồi đó!
>
> Hắn hừ một tiếng, chạy vội ra ngoài.
>
> Xuân Thập Tam Nương cuối cùng cũng hạ sinh một nhi tử, Ngưu Ma Vương đang tìm kiếm trong Động Bàn Tơ, đột nhiên nhìn về phía Xuân Thập Tam Nương đang ở, thì thầm một câu: "Đường Tam Tạng ra đời rồi." Nói rồi hắn lập tức dẫn theo đám thuộc hạ của mình chạy qua đó.
>
> Bạch Tinh Tinh cho rằng đứa trẻ này là hài nhi của Xuân Thập Tam Nương và Chí Tôn Bảo, tức giận tự sát, bị Chí Tôn Bảo dùng Nguyệt Quang Bảo Hạp quay ngược lại thời gian mấy lần mới cứu được, sau đó giải thích rõ ràng mọi chuyện.
>
> Cuối cùng Bạch Tinh Tinh, Xuân Thập Tam Nương vì cứu Chí Tôn Bảo, Nhị đương gia và đứa trẻ hài tử, tự mình đóng cửa động Bàn Tơ nhốt bản thân mình và Ngưu Ma Vương lại bên trong động.
>
> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng ngây người nhìn sang Trư Bát Giới, tức giận thét to: "Nói xấu! Đây là nói xấu trắng trợn."
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai khì khì cười nói: "Theo Lão Tôn ta đây thấy, trông cũng giống lắm mà."
>
> Trư Bát Giới xoa tay cười hì hì nói: "Trương công tử đúng là quá trượng nghĩa! Vậy mà lại cho ta một thê tử xinh đẹp mỹ miều như vậy, lại còn có cả con nữa chứ."
>
> Sa Hòa Thượng than thở nói: "Chỉ có đệ không quen không biết gì với Thần Quân, nên bị Thần Quân thẳng thừng bỏ qua một bên, mong các vị sư huynh có thể giúp đệ nói vài câu lời hay trước mặt Thần Quân nhé."
>
> Trư Bát Giới đắc ý đồng ý ngay: "Chuyện dễ, chuyện dễ mà."
>
>
>
>