TRANG 174# 2
> Chương 347: Đại Thánh cưới vợ
>
>
>
>
>
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế thoải mái nằm trên ghế, thích ý nhìn màn hình di động trước mặt mình. Cười nói: "Tôn Ngộ Không và Bạch Tinh Tinh, Trư Bát Giới và Tri Chu Tinh, đúng là rất thú vị, điều thú vị nhất là Trư Bát Giới hoá ra lại là phụ thân của Đường Tăng. Ha ha ha... Tiêu Dao đúng là quá sáng tạo! Nhưng mà tình tiết tiếp theo hẳn là Tôn Ngộ Không đội lên vòng Kim Cô, lấy lại pháp lực, đánh bại Ngưu Ma Vương, vậy thì tầm thường quá, không còn gì thú vị nữa rồi."
>
> Vương Mẫu chống trên tay vịn ghế, đỡ cằm, không cách nào ngừng cười nổi, bà sảng khoái nói: "Rất thú vị mà, thiếp chưa từng thấy câu chuyện nào thú vị như thế này."
>
> Ngọc Đế cũng nói: "Đúng là rất thú vị, nhưng có phần hơi thấp kém."
>
> Vương Mẫu trợn mắt khinh thường nói lại: "Buồn cười có gì không ổn. Đặc biệt là cái cảnh Chí Tôn Bảo đè Bồ Đề Tổ Sư xuống đập một trận ấy, mắc cười chết đi được."
>
> Ngọc Đế cũng nhịn hết nổi bật cười ha hả: "Lá gan đúng là không nhỏ chút nào! Đây là kẻ ngốc thì thường to gan mà mọi người hay nói nhỉ? Ha ha ha ha!" Tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp cung điện.
>
> Trên đảo Huyền Không, Lý Thanh Nhã vươn tay gõ một hạt dẻ lên đầu Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên gãi gãi đầu, hỏi lại: "Tỷ, sao tỷ lại đánh ta?"
>
> Lý Thanh Nhã oán trách trừng hắn: "Đây là bộ phim điện ảnh mới của đệ à?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu đáp: "Đúng vậy!"
>
> Lý Thanh Nhã gõ đầu hắn thêm cái nữa, nói: "Quá tục tiễu, gì mà tiểu tiện, đại tiện chứ... toàn những thứ linh ta linh tinh." Nói rồi Lý Thanh Nhã cũng tự mình bật cười, cười xong nàng quay sang nhìn Trương Minh Hiên đầy oán trách.
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì trả lời: "Không phải rất thú vị à? Cứ xem tiếp đi, xem tiếp đi đã!"
>
> Lý Thanh Nhã trợn mắt xem thường, cố nhẫn nhịn để mình không ra tay đánh người.
>
> Màn hình tối sầm lại, mấy chữ to xuất hiện giữa màn hình: Đại Thoại Tây Du Chi Đại Thánh Cưới Vợ.
>
> Nhìn cái tựa đề phim này, Trư Bát Giới trừng to đôi mắt như hạt mè của mình, hỏi lại: "Hầu ca, huynh đám cưới à? Tẩu tử là ai vậy? Có phải Bạch Tinh Tinh không?"
>
> Đường Tam Tạng nhìn sang Tôn Ngộ Không nói: "Ngộ Không, chuyện lớn như vậy, sao con không nói một tiếng cho vi sư biết chứ."
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai tìm cách giải thích: "Không thể nào! Đó rõ ràng là đang nói xấu lão Tôn con."
>
> Trư Bát Giới đứng cạnh cười hì nói: "Xem tiếp là biết thật hay giả ngay ấy mà."
>
> Giữa sa mạc, một nữ tử mặc bộ váy trắng cưỡi một chú lừa nhỏ chậm rãi đi tới, nàng xinh đẹp trắng trong tựa như một vị tiên tử bước ra từ trong bức hoạ, chỉ liếc nhìn một cái đã khiến người ta sinh lòng ái mộ.
>
> Ở thành Trường An Đại Đường, một nam tử nhìn thấy nữ tử vừa xuất hiện trong phim, kinh ngạc kêu to: "Đó không phải là tiên tử Linh Vân à?" Sau đó lại vui vẻ nói tiếp: "Tiên tử đúng là quá xinh đẹp!"
>
> Trong hoàng cung, tiểu Lý Trị nhìn chằm chằm màn hình di động, vui vẻ reo lên: "Là Linh Vân tỷ tỷ kìa!"
>
> Càng ngày càng nhiều xem người phát hiện nữ tử này chính là Tề Linh Vân, mắt ai nấy đều sáng rỡ.
>
> Hình ảnh trong phim lại thay đổi, tiên tử Tử Hà chưa đi được bao lâu, đã bị một con cóc tinh và khổng tước tinh cản đường, thông qua đối thoại giữa hai bên, người xem dễ dàng hiểu được thân phận và mục tiêu của tiên tử Tử Hà, nàng muốn đi tìm cho mình một như ý lang quân, người có thể rút bảo kiếm Tử Thanh ra.
>
> Tiên tử Tử Hà dễ dàng giải quyết cóc tinh và khổng tước tinh, tiếp tục cưỡi con lừa nhỏ của mình đi vào một cái khách điếm rách nát, một ông già đang ngồi sau quầy, thổi lửa đốt một ngọn đèn dầu.
>
> Tiên tử Tử Hà nhìn ông lão nói: "Lão bá ông đốt đèn thế này, làm sao đèn cháy được chứ, cây đèn của ông chỉ có dầu không thôi, không có bấc đèn!"
>
> Lão bá tiếp tục cúi đầu đốt đèn nói: "Ta biết, nhưng bấc đèn mất rồi, ta cũng đâu còn cách nào khác chứ?"
>
> Tiên tử Tử Hà tuỳ ý nói: "Mua một cây mới đi!"
>
> Lão bá gật đầu nói: "Cũng có lý..." Sau đó lại trầm ngâm nói tiếp: "Cô nương ta hỏi cô một câu, nếu như bấc đèn trong thần đăng của Như Lai Phật Tổ bị mất đi, thì phải mua ở đâu đây?" Nói rồi ông ta đầu nhìn tiên tử Tử Hà.
>
> Tiên tử Tử Hà chỉ thẳng trường kiếm trong tay mình vào một lão già: "Ta đã sớm biết ông có vấn đề mà, mau hiện thân đi!"
>
> Hào quang màu vàng chiếu rọi, mười tám vị La Hán bày thành tạo hình của riêng mình đứng trên không trung.
>
> Tiên tử Tử Hà cười nói: "Hoá ra là mười tám vị La Hán."
>
> Một La Hán lại nói: "Tử Hà, ngươi và tỷ tỷ mình Thanh Hà vốn là hai sợi bấc đèn quấn lấy nhau trong Nhật Nguyệt Thần Đăng của Phật Tổ..."
>
> Hai bên nói chuyện không thành, một lời không hợp đã trực tiếp lao vào đánh nhau, mười tám vị La Hán bị tiên tử Tử Hà đánh cho tè ra quần, nàng rung cái chuông trong tay mình lên, tiếng chuông ngân vang, mười tám vị La Hán lập tức ôm nhau, nhảy những điệu múa khiêu gợi, vô cùng xinh đẹp.
>
> Tiên tử Tử Hà nhìn bọn họ ôm nhau nhảy múa, đắc ý xoay người cởi con lừa bỏ đi xa.
>
> Đại Lôi m Tự, mười tám vị La Hán nhìn mười tám nam nhân cao to đang ôm nhau trên màn hình, tức tới da mặt không ngừng run rẩy, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
>
> Các thần tiên trên Thiên Đình xem tới cảnh này, ai nấy đều bật cười sảng khoái, cười ngả nghiên ngả ngửa, không ít hoà thượng trên Linh Sơn cũng phát ra những tiếng cười quái lạ.
>
> Trình Giảo Kim mười tám vị La Hán ôm thành một đống nhảy múa, cười khà khà nói: "Đám hoà thượng này đã nhịn không biết bao lâu rồi nhỉ?"
>
> Lý Thanh Nhã lại nhịn không được lại đập một hạt dẻ lên trán Trương Minh Hiên.
>
> Rất nhiều người thấy cảnh tượng này đều thấy mắt mình cay xè.
>
> Phim chiếu tiếp, hình ảnh đã thay đổi, Chí Tôn Bảo mở cửa ra, hét to: "Tinh Tinh!" Rồi lại tự lẩm bẩm: "Tại sao có thể như vậy chứ? Nàng ấy ở đâu rồi?"
>
> Lúc này tiên tử Tử Hà cũng dắt con lừa đến nơi này.
>
> Chí Tôn Bảo vội kêu lên: "Nè! Đừng có xông bậy xông bạ vào động Bàn Tơ của người ta chứ."
>
> Tiên tử Tử Hà cười nói: "Động Bàn Tơ?" Nàng chỉ lên bảng tên treo ngoài cửa động, nói: "Ngươi tưởng ta không biết đọc chữ à? Rõ ràng là động Thủy Liêm mà!"
>
> Chí Tôn Bảo ngẩng đầu lên nhìn, lập tức hoảng hốt, trên bảng tên quả nhiên viết ba chữ động Thuỷ Liêm thật to.
>
> Tử Hà: Động Bàn Tơ... Tên này cũng dễ nghe lắm đấy, được, vậy cứ gọi là động Bàn Tơ đi!
>
> Vung tay lên, ba chữ động Thủy Liêm lập tức biến thành động Bàn Tơ.
>
> Xong việc nàng còn vỗ tay đắc ý nói: "Sau này ta sẽ ở lại chỗ này."
>
> Chí Tôn Bảo vội vàng kêu lên: "Khoan đã!"
>
> Tử Hà vung tay lên, Chí Tôn Bảo bay ngược ra sau, té nhào xuống đất, nàng lại nắm tay một cái, Nguyệt Quang Bảo Hạp tự động bay vào tay Tử Hà trong tay.
>
> Tử Hà đắc ý khoe khoang: "Hừ! Bây giờ ta trịnh trọng tuyên bố, tất cả những gì trên ngọn núi này đều thuộc về ta, bao gồm cả bản thân người!
>
> Chí Tôn Bảo kinh ngạc nói: "Ta ấy à."
>
> Tử Hà: "Đúng rồi! Cũng giống như con lừa của ta vậy, ta phải cho ngươi một dấu ấn mới được!"
>
> Tử Hà vung tay lên, ba luồng ánh sáng bắn ra chui vào người Chí Tôn Bảo, Chí Tôn Bảo đau đớn kêu rên một tiếng.
>
> Tử Hà nói tiếp: "Bây giờ ngươi đã là người của ta, nếu có ai dám ức hiếp ngươi, ngươi chỉ cần báo tên ta ra là được, từ hôm nay trở đi, nhân xưng của ta sẽ là đại tiên động Bàn Tơ."
>
> Chí Tôn Bảo: "Bàn Tơ đại tiên? Năm trăm năm trước?"
>
> Hắn vội vàng cởi giày cởi vớ mình ra, phát hiện trên gan bàn chân của hắn đột nhiên xuất hiện thêm ba cái nốt ruồi, lấy lấy kính chiếu yêu cất trong người ra soi thử, trong kính rõ ràng là một con khỉ mặt đầy lông lá, bên tai còn không ngừng vang lên những lời nói ở động Thuỷ Liêm, hắn trợn mắt há mồm không biết nên làm gì luôn.
>
> Chỉ biết lớn tiếng kêu rên: "Ta không tin! Ta không tin, ta không muốn làm một con khỉ, ta còn phải đi cứu Tinh Tinh mà!"
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai buồn bực cằn nhằn: "Mấy cái chuyện linh ta linh tinh lộn xộn gì thế này, động Thuỷ Liêm của lão Tôn ta đây tại sao lại biến thành động Bàn Tơ rồi?"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng khuyên nhủ: "Bình tĩnh đã! Bình tĩnh đã!"
>
> Trong động Bạch cốt, Bạch Cốt Tinh ngồi bên suối nước, lấy cây giáo chọc chọc mặt nước, cười hì hì nói: "Con khỉ này nhìn vậy mà cũng si tinh quá nhỉ!"
>
> Trong Trình phủ, Trình Giảo Kim tuỳ ý nói: "Ta cảm thấy cái gã Chí Tôn Bảo này sẽ là người có thể rút ra bảo kiếm Tử Thanh. Sư phụ và đồ đệ cùng nhau luôn, mẹ tôi ơi! Thằng nhóc họ Trương đúng là xấu hết biết mà."
>
> Ngay sau đó ông lại cười đầy hèn hạ: "Nhưng mà, lão Trình ta đây thích như thế."
>
> Không ít người thông minh đều đoán được Chí Tôn Bảo chắc là người có thể rút ra bảo kiếm Tử Thanh của tiên tử Tử Hà, ai nấy đều lộ ra nụ cười đáng khinh.
>
>
>
>