TRANG 175# 1
> Chương 348: Tiếp tục chuyện cưới xin
>
>
>
>
>
>
> Phần tiếp theo chính là Chí Tôn Bảo trăm phương nghìn kế muốn lừa lấy lại Nguyệt Quang Bảo Hạp trong tay tiên tử Tử Hà, kết quả cuối cùng không tránh khỏi việc bị tiên tử Tử Hà đánh cho một trận nhừ từ, người xem trước màn hình được một trận cười rôm rả.
>
> Khi Chí Tôn Bảo rút bảo kiếm Tử Thanh ra, Tử Hà phát hiện Chí Tôn Bảo chính là nhân duyên trời ban, là như ý lang quân của mình.
>
> Kịch tình lại tiếp tục thay đổi, Chí Tôn Bảo vô tình nhìn thấy trận chiến giữa Tôn Ngộ Không và Quan Âm bồ tát, Ngưu Ma Vương muốn cưới tiên tử Tử Hà, công chúa Thiết Phiến chạy tới gây chuyện, Ngưu Ma Vương cướp đi cây quạt bảo bối của công chúa Thiết Phiến, Chí Tôn Bảo rơi xuống núi gặp lại Bạch Tinh Tinh, Bạch Tinh Tinh phát hiện Chí Tôn Bảo không yêu mình, trước ngày kết hôn, nàng bỏ lại một bức thư rồi bỏ đi. Xuân Thập Tam Nương đánh tới, khi Xuân Thập Tam Nương giết sạch những người khác, tới phiên Chí Tôn Bảo.
>
> Chí Tôn Bảo lại nhìn Xuân Thập Tam Nương cầu xin nàng: "Dù sao ta cũng muốn chết, cô giúp ta một việc đi. Ta nghe nói nếu ra tay nhanh gọn lẹ, chọn đúng vị trí, thì sau khi móc tim ra, người bị móc tim sẽ không chết ngay, mắt người nọ vẫn còn nhìn thấy được một lúc. Cô giúp ta một chuyện nhé, cô ra tay nhanh lên, móc tim ra ra, để ta nhìn thử nó, có được không?"
>
> Xuân Thập Tam Nương: "Ngươi nói cái gì cơ?"
>
> Chí Tôn Bảo mặt đầy mê mang nói: "Ta có một vị bằng hữu, nàng nói nàng có một thứ đồ rất quan trọng đã cất vào trong tim ta, ta muốn nhìn thử xem đó là thứ gì?"
>
> Xuân Thập Tam Nương sửng sốt một lúc lâu, đột nhiên tra đao vào vỏ, nói: "Đầu óc ngươi có bệnh à!"
>
> Nàng vốn định xoay người bỏ đi, nhưng không hiểu sao lại đột nhiên quay trở lại, chém ra một kiếm....
>
> Bên trong động Thủy Liêm , Chí Tôn Bảo quỳ trước chú cẩn cô, nhìn vòng Kim Cô trước mặt mình.
>
> Giọng Quan Âm bồ tát vang lên: ta phải nhắc nhở ngươi lần cuối, một khi đội vòng Kim Cô này lên, ngươi sẽ không bao giờ là người phàm nữa, cuộc sống sau này ngươi không được phép chạm vào thất tình lục dục. Nếu ngươi động lòng phàm, vòng Kim Cô sẽ siết chặt đầu ngươi, làm ngươi sống không bằng chết.
>
> Chí Tôn Bảo chỉ đáp lại một câu ngắn gọn: "Ta biết."
>
> Giọng Quan Âm bồ tát lại vang lên: "Trước khi đội cái vòng Kim Cô này lên, ngươi còn muốn nói gì không?"
>
> Chí Tôn Bảo hai tay nâng vòng Kim Cô lên, đứng giữa không trung, suy nghĩ một chốc, mới nghiêm túc nói: "Đã từng có một tình yêu chân thành đặt ở ngay trước mặt ta, nhưng ta không biết quý trọng nó, chờ khi mất đi ta mới thấy tiếc nuối không thôi, trên thế gian này, chuyện đau khổ nhất cùng lắm chỉ như thế này. Nếu trời cao cho ta một cơ hội nữa, ta nghĩ mình sẽ nói ba từ với cô nương đó, đó là "Ta yêu nàng". Nếu nhất định phải cho tình yêu này một kì hạn, ta mong nó kéo dài trăm ngàn năm!"
>
> Những câu nói này hắn đã nói hai lần, lần đầu tiên là hắn lừa gạt nàng, nhưng lúc này đây, Chí Tôn Bảo lại nói bằng tất cả tình yêu của mình, lần thứ hai nghe Chí Tôn Bảo nói ra những lời này, người xem trước di động đều vô cùng cảm động.
>
> Một cơn gió thổi qua, Chí Tôn Bảo nhắm hai mắt lại, chậm rãi đội vòng Kim Cô lên đầu mình... Người xem trước màn hình lúc nãy còn đang cười đùa vui vẻ, giờ ai nấy đều im lặng, nước mắt bất giác đã chảy dài trên mặt.
>
> Trong Trình phủ, Trình phu nhân lau nước mắt tiếc thương: "Sao lại thành ra thế này chứ?"
>
> Hiếm khi Trình Giảo Kim cũng thấy lòng mình nặng trĩu, ông nói: "Chỉ có khi đeo lên vòng Kim Cô, hắn mới có đủ sức mạnh để đi cứu Tử Hà, nhưng một khi đeo lên vòng Kim Cô, hắn cũng không còn cách nào đi yêu Tử Hà nữa."
>
> Trình phu nhân dùng khăn tay lau nước mắt, nói: "Thằng bé đó đúng là biết cách lấy nước mắt của người ta mà."
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không không kìm lòng nổi vuốt ve cái vòng Kim Cô mình đang đeo trên đầu.
>
> Đường Tam Tạng chấp hai tay lại thành hình chữ thập, miệng niệm tụng một tiếng A di đà phật.
>
> Trư Bát Giới thì trầm ngâm nói: "Kẻ đa tình tự ngàn xưa chỉ còn lưu lại mối hận, nỗi hận này dài dằng dặc biết bao giờ nguôi!"
>
> Vương Mẫu cảm động than thở một tiếng: "Tuy đã đoán trước được kết cục sẽ thế này, nhưng trong lòng thiếp vẫn thấy rất khó chịu."
>
> Ngọc Đế nói tiếp: "Lấy kinh là sứ mệnh của Tôn Ngộ Không, đây kết cục đã được định ngay từ đầu rồi."
>
> Ngay lúc mọi người lòng đầy thương cảm, màn ảnh lại chuyển tới Ngưu phủ, Đường Tăng đang bị trói trên giá nhìn không trung đang nổi mây đen, không ngừng nói: "Cẩn thận đó! Sét đánh xuống kìa! Mưa rồi, mau cất quần áo vào đi!"
>
> Đám tiểu yêu té xỉu nằm la liệt, người xem trước di động lại được dịp cười một trận sảng khoái.
>
> ... Tử Hà vui vẻ reo lên: "Chí Tôn Bảo, cuối cùng chàng cũng tới rồi!"
>
> Tôn Ngộ Không gắt gậy Kim Cô ra sau lưng, nói: "Cô nương, ta quả thật biết một vị bằng hữu tên Chí Tôn Bảo, hắn còn nhờ ta chuyển lời giúp cho một người tên là tiên tử Tử Hà, không biết người đó có phải là cô nương đây không?"
>
> Tử Hà làm nũng nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Chí Tôn Bảo... "
>
> Tôn Ngộ Không lập tức nói: "Dừng lại! Ta hỏi đó có phải là cô nương hay không? Hừ hừ, có phải là cô nương không? Hừ hừ... có phải không? Có phải không? Có phải không? Cô nói đi! Mau nói đi... á!"
>
> Nụ cười trên mặt tiên tử Tử Hà hơi nhạt đi: "Là thiếp đây mà!"
>
> Tôn Ngộ Không gãi gãi đầu, cười nói: "Là vậy. . . à! Hắn nói hắn đã trở về nơi ở trước kia, mong rằng cô nương có thể sớm ngày tìm được đức lang quân như ý! Khì khì khì khì..."
>
> Tôn Ngộ Không cười càng khoa trương, người xem lại càng muốn khóc cạn nước mắt, trong lòng thật sự thấy rất khó chịu!
>
> ... Hai bên đánh nhau được một lúc, Ngưu Ma Vương lấy cây quạt Ba Tiêu ra cầm trong tay: "Tôn Ngộ Không! Ngươi đánh không thắng nổi ta đâu!" Dứt lời ông ta ra sức quạt một cái thật mạnh, cả toà thành bao gồm cả phần nền đều bay lên không.
>
> Ngưu Ma Vương thét to một tiếng: "Ta muốn quạt bay cả toà thành này tới bên kia mặt trời! Ta xem ngươi làm sao chịu nổi đây. Ha ha ha ha!"
>
> ... Giữa không trung Tử Hà ôm chặt Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không không kiên nhẫn nạt nàng một tiếng: "Đã bảo đừng nói những lời này với ta, ta nói, cô nương đã nhận nhầm người rồi mà!"
>
> Tử Hà lấy cái chuông vàng ra, nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Vậy cái chuông vàng này thì sao, chàng mua đó ở đâu vậy?"
>
> Tôn Ngộ Không nhìn chuông vàng, không biết nên nói gì cho phải.
>
> Đột nhiên Ngưu Ma Vương từ đằng sau đâm tới.
>
> Tử Hà hoảng hốt kêu to một tiếng: "Cẩn thận!" Rồi dùng thân thể mình che trước người Tôn Ngộ Không, mũi kích đâm thẳng vào người Tử Hà.
>
> "Ta liều mạng với ngươi!" Tôn Ngộ Không tức giận đập một gậy lên đầu Ngưu Ma Vương, đánh cho Ngưu Ma Vương đâm xuyên qua lớp đất, bay vào thành thị.
>
> Tôn Ngộ Không hốt hoảng kêu to một tiếng: "Tử Hà!" Lập tức nhún người đuổi theo Tử Hà, ôm chặt nàng vào trong lòng.
>
> Tử Hà nhìn Tôn Ngộ Không thì thào: "Ý trung nhân của thiếp là một anh hùng cái thế, thiếp biết có một ngày chàng ấy sẽ cưỡi trên đám mây thất sắc tới cưới thiếp, thiếp biết là sẽ như thế, nhưng thiếp lại không đoán được sẽ có kết cục thế này..."
>
> Tôn Ngộ Không vô cùng đau lòng, Kim Cô trên đầu lại càng siết chặt hơn, đầu hắn đau tới mức khó tả, nhưng hai tay hắn lại buông thỏng, trừng to mắt nhìn thân thể xinh đẹp của Tử Hà bay về nơi xa xăm.
>
> Tôn Ngộ Không giận dữ thét to lên: "Ta muốn giết ngươi!"
>
> Tất cả đau khổ đều hoá thành hận thù, Tôn Ngộ Không lộ ra vẻ hung ác vốn có, nổi điên đánh chết Ngưu Ma Vương.
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không nhìn màn hình di động, nắm chặt gậy Kim Cô trong tay, nghiến răng kèn kẹt, trán nổi đầy gân xanh!
>
> Ba thầy trò Đường Tam Tạng nhìn thấy trạng thái của Tôn Ngộ Không không được ổn định cho lắm, theo bản năng cách hắn xa một chút.
>
> Trên Thiên Đình, Ngọc Đế nói: "Ta biết ngay sẽ thế này mà."
>
> Vương Mẫu Nương Nương lau nước mắt đọng bên khoé mắt, nói: "Đúng là quá cảm động rồi! Thiếp thật muốn tự mình ra tay giết Ngưu Ma Vương đó."
>
> Ngọc Đế chỉ nói: "Không sợ sư huynh tới gây phiền toái thì nàng cứ ra tay cho hả lòng hả dạ!"
>
> Vương Mẫu nói lại ngay: "Thiếp chỉ đùa một chút thôi."
>
> Cung Oa Hoàng ngoài thiên ngoại, Thanh Loan đau lòng than thở: "Tử Hà chết rồi à? Sao lại như vậy được chứ."
>
> Thải Phượng cũng lên tiếng tiếc thương: "Mặc dù chuyện này đã nằm trong dự kiến, nhưng trong lòng vẫn thấy rất khó chịu. Thật đúng là buồn bực mà!"
>
> Sắc mặt Nữ Oa xanh mét quát to: "Người của Nữ Oa ta đây hắn cũng dám giết, đúng là không muốn sống nữa mà?"
>
> Thanh Loan rùng mình, vội vàng khuyên can: "Nương nương, xin người hãy bình tĩnh lại đi ạ! Ngưu Ma Vương là tọa kỵ của Thông Thiên giáo chủ, nếu ngài giết ông ta, giáo chủ chắc chắn sẽ không tha cho ta và Thải Phượng đâu."
>
> Thải Phượng cũng trưng vẻ mặt cực kì đáng thương ra nhìn Nữ Oa nương nương, cầu xin: "Nương nương, xin người hãy bình tĩnh lại đi ạ! Tiểu Phượng Nhi không muốn chết đâu."
>
> Nữ Oa nương nương tức giận thở phì phò tiếp tục nhìn màn hình di động.
>
>
>
>