Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 349: Mục 350

TRANG 175# 2

> Chương 349: Đại Thoại Tây Du kết thúc

>

>

>

>

>

>

> Dưới trời chiều, võ sĩ và nữ tử đứng tựa vào nhau, nữ tử quay đầu nhìn thấy bóng Tôn Ngộ Không vẫn chưa biến mất vào biển người, nàng chỉ im lặng bình tĩnh dõi theo bóng hắn.

>

> Dưới trời chiều, võ sĩ nhìn về hướng nữ tử đang nhìn, hắn cũng trông thấy Tôn Ngộ Không, nên quay sang hỏi nữ tử: "Sao thế?"

>

> Nữ tử ngạc nhiên nói: "Thân hình người kia trông kì quái quá!"

>

> Dưới ánh tịch dương võ sĩ cười nói: "Ta cũng nhìn thấy, hắn trông như một con chó ấy nhỉ!"

>

> Nữ tử cười chui rúc vào lòng võ sĩ, nhìn chằm chằm bóng dáng đằng xa kia, mặt như có đôi điều phiền muộn.

>

> Phương xa, Đường Tăng cưỡi con ngựa trắng, Bát Giới vác cây cào, Sa Tăng cõng hành lý, Ngộ Không ăn chuối, cùng nhau đi về phương Tây.

>

> Đi tới trước rồi lại đi tới trước, bỗng nhiên Tôn Ngộ Không đứng lại, xoay người nhìn chằm chằm vào bóng toà thành nhỏ được ánh hoàng hôn soi rọi.

>

> Trên đường Tây Du, Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Ngộ Không, con đang khóc kìa!"

>

> Tôn Ngộ Không lau nước mắt nói: "Không có. Cái này chỉ là do bệnh phong lưu của Lão Tôn con lại nổi lên thôi."

>

> Trư Bát Giới cười hì hì hỏi: "Sư huynh, cô nương Tử Hà đó là ai vậy?"

>

> Tôn Ngộ Không trợn mắt khinh thường, nói: "Ta làm sao biết chứ?" Rồi hắn nhảy lên nói:"Đi nào! Chúng ta nên xuất phát rồi!"

>

> Đường Tam Tạng cảm khái nói: "Xem xong bộ phim điện ảnh này, bần tăng thật sự thấy trong lòng dâng lên rất nhiều cảm xúc khó nói thành lời!"

>

> Sa Hòa Thượng cũng gật đầu nói: "Sư phụ, con cảm thấy Tử Hà đó không giống như chỉ là nhân vật trong phim, cứ thấy như nàng ấy thật sự tồn tại vậy."

>

> Trư Bát Giới khiêng cây cào nói: "Đó chắc chắn là sự thật, đệ không thấy con khỉ nhà chúng ta chảy cả nước mắt à?"

>

> Đường Tam Tạng xoay người nhảy lên ngựa, nói: "Chúng ta đi thôi." Đoàn người lại tiếp tục đi về phía tây.

>

> Trong Trình phủ, Trình phu nhân lau nước mắt nói: "Chí Tôn Bảo và Tử Hà cũng coi như là được ở bên nhau rồi! Vậy cũng tốt."

>

> Trình Giảo Kim cắn nhành cỏ, vờ như tuỳ ý hỏi: "Phu nhân, sao ta cứ thấy cốt truyện của bộ phim điện ảnh đang ẩn dấu một âm mưu to lớn đằng sau thế nhỉ."

>

> Trình phu nhân nghi hoặc hỏi lại: " m mưu gì cơ?"

>

> Mắt Trình Giảo Kim hiện lên ánh sáng lạnh tanh: "Bà không thấy những người xuất hiện trong phim đều là người của Phật Giáo à? Tử Hà, Thanh Hà là bấc đèn của Phật Chủ, mười tám vị La Hán, còn cả vị Bồ Đào kia cũng không hề đơn giản."

>

> Trình phu nhân nghiền ngẫm một lúc, gật đầu đồng ý: "Nói cách khác là họ ra tay sắp xếp toàn bộ những chuyện xảy ra với Tôn Ngộ Không?"

>

> Trình Giảo Kim cười hì hì nói: "Chỉ là có khả năng đó thôi!"

>

> Trình phu nhân cắn răng nói: "Phật Giáo đúng là đáng ghét!"

>

> Cung Oa Hoàng ngoài thiên ngoại, Nữ Oa nhìn Tôn Ngộ Không dáng vẻ cô đơn trên màn hình, tay đập một cái thật mạnh vào giường mây, sắc mặt không ngừng biến hoá.

>

> Thanh Loan hoảng sợ, cẩn thận hỏi: "Nương nương, người làm sao vậy ạ?"

>

> Nữ Oa chậm rãi nói: "Các ngươi nói xem, lúc trước ta đồng ý đưa Ngộ Không cho Chuẩn Đề làm đồ đệ, có phải là ta đã làm sai rồi không? Ta làm vậy chắc hắn sẽ rất nản lòng thoái chí lắm đây!"

>

> Thải Vân cười nói: "Nương nương đang đau lòng kìa!"

>

> Hai mắt Thanh Loan xoay chuyển vài vòng, cười dò hỏi: "Nếu Nương nương hối hận, vậy thì người đòi người về đi! Chuyện đơn giản mà."

>

> Nữ Oa trợn mắt khinh thường: "Làm gì có chuyện dễ dàng vậy! Tình cảm giữa Ngộ Không và Bồ Đề vô cùng sâu sắc, con khỉ đó làm sao chịu ngoan ngoãn quay về bên cạnh ta chứ!"

>

> Thanh Loan cười hì hì nói: "Xin người yên tâm! Chuyện này cứ giao cho ta, ta chắc chắn sẽ làm ổn thoả mọi việc."

>

> Nữ Oa cười nói: "Tùy ngươi! À, phải rồi, vân y ta bảo các ngươi dệt, đã dệt xong chưa?"

>

> Hai mắt Thải Vân sáng lên, phấn khỏi nói: "Đã dệt xong rồi ạ, ta sẽ gửi cho Trương Minh Hiên ngay."

>

> Nữ Oa nói: "Lấy tới ta xem thử nào!" Rồi lại hừ một tiếng, nói thêm: "Không hả được cơn giận này, trong lòng ta cực kì khó chịu!"

>

> Thải Vân cười hì hì nói: "Vâng thưa Nương nương!"

>

> Trên núi Côn Lôn, Khương Cẩm Tịch đang ngồi bên bờ vực, nhìn màn hình di động, vừa lau nước mắt vừa nói: "Tôn Ngộ Không đáng thương quá đi! Tử Hà cũng thật đáng thương! Trương Minh Hiên đúng là quá đáng ghét."

>

> Bỗng có tiếng bước chân từ đằng sau truyền tới, tiếp theo đó một giọng nói hiền từ vang lên: "Cẩm Tịch, con sao thế?"

>

> Khương Cẩm Tịch quay đầu nhìn lại, ngại ngùng lau nước mắt, đứng lên chào hỏi: "Gia. . . Gia gia!"

>

> Khương Tử Nha phiên bản thanh niên mỉm cười nói rằng: "Cái di động này của Trương Minh Hiên đúng là rất tuyệt, rất thú vị."

>

> Khương Cẩm Tịch gật đầu liến thoắng, vui vẻ nói: "Đúng vậy! Rất thú vị đó ạ, có thể chơi trò chơi, có thể nói chuyện phiếm, còn có thể xem video nữa chứ!"

>

> Khương Tử Nha nói: "Nghe nói, con thân với tên tiểu tử đó lắm?"

>

> Khương Cẩm Tịch gật đầu nói: "Đúng vậy! Lúc con và hắn quen nhau, di động còn chưa xuất hiện nữa, khi đó hắn cũng còn ở Trường An."

>

> Khương Tử Nha nói rằng: "Con có biết thân phận của hắn không?"

>

> Khương Cẩm Tịch tò mò hỏi: "Thân phận gì ạ? Không phải hắn chỉ là một tên tiểu tử bình thường thôi sao?"

>

> "Là vậy à!" Khương Tử Nha thở dài một tiếng, nói tiếp: "Cẩm Tịch, giờ ta có một nhiệm vụ cần con đi làm."

>

> Khương Cẩm Tịch tò mò hỏi lại: "Nhiệm vụ gì thế ạ?"

>

> "Ta muốn con đi tìm Trương Minh Hiên!"

>

> Khương Cẩm Tịch nghe vậy vô cùng vui vẻ: "Dạ được, con đi ngay đây ạ." Nói rồi nàng quay đầu chạy ra ngoài.

>

> "Khoan đã!"

>

> Khương Cẩm Tịch đứng khựng lại, không hiểu ra sao nhìn Khương Tử Nha.

>

> Khương Tử Nha quay đầu nhìn Khương Cẩm Tịch từ tốn nói: "Phái Côn Lôn ta đã mất hai món bảo vật chí bảo trấn phái là Nguyên Thủy Đạo Kinh và đài Phong Thần, đồng nghĩa với việc đã mất đi căn cơ ban đầu. Ta nghe nói trong tay Trương Minh Hiên có hai món bảo vật, uy lực bất phàm, ta muốn con trộm một món từ chỗ hắn về, bảo vệ đạo chính thống của phái Côn Lôn chúng ta."

>

> Nụ cười trên mặt Khương Cẩm Tịch dần biến mất, nàng dại ra nhìn Khương Tử Nha.

>

> Khương Tử Nha bước lên trước hai bước, xoa đầu Khương Cẩm Tịch, hiền hoà khuyên nhủ: "Cẩm Tịch à! Côn Lôn chúng ta mất đi bảo vật trấn phái, bản thân Trương Minh Hiên cũng phải gánh lấy một phần nhân quả, bây giờ chúng ta chỉ lấy một bảo vật của hắn xem như bồi thường, đã là rất nhân từ rời, con nói có đúng không?"

>

> Khương Cẩm Tịch hoảng loạn hỏi lại: "Thế nhưng! Gia gia, Trương Minh Hiên là bằng hữu tốt của con mà."

>

> Khương Tử Nha cười nói: "Ta biết, cho nên ta mới bảo con đi, để tránh cảnh đao kiếm tương tàn, tạo nên thương vong không cần thiết, đó không phải điều ta mong muốn."

>

> Khương Tử Nha cười kéo tay Khương Cẩm Tịch ra trước, mở bàn tay nàng ra, hắn vung tay lên, tia sáng loé lên, một cái bùa lặng lặng xuất hiện trên tay Khương Cẩm Tịch.

>

> Khương Tử Nha nói tiếp: "Con dán lá bùa này lên trên bảo vật của hắn, vậy thì có thể trấn áp bảo vật đó."

>

> Khương Cẩm Tịch hoảng loạn không biết nên nói gì: "Nhưng mà. . . Nhưng mà. . ."

>

> "Vi sự phồn vinh phát triển của Côn Lôn ta sau này, con nhất định phải làm chuyện này." Khương Tử Nha ngắt ngang lời Khương Cẩm Tịch, quả quyết nói.

>

> Khương Tử Nha lại cười xoa xoa đầu Khương Cẩm Tịch, hiền lành nói: "Cẩm Tịch, hắn có hai món bảo vật uy lực phi phàm, con chỉ lấy một món trong số đó mà thôi, không ảnh hưởng gì tới hắn đâu. Hắn còn một món bảo vật đã đủ để tự bảo vệ mình rồi, vì tương lai của Côn Lôn, con đừng làm ta thất vọng đấy nhé!" Khương Tử Nha nói xong mỉm cười, xoay người bỏ đi

>

> Khương Cẩm Tịch siết chặt lá bùa trong tay, thất hồn lạc phách nhìn cảnh tượng gió cuốn mây tan bên dưới vách núi.

>

> Sau hôm đó, khắp nơi trên mạng đều xì xào bàn tán về bộ phim Đại Thoại Tây Du, mọi người càng bàn càng hứng thú. Có người nói bộ phim này quá cảm động, có người lại liệt kê ra những suy đoán của mình, suy đoán toàn bộ bộ phim đều là âm mưu của Phật Giáo là nổi bật hơn cả.

>

> Trương Minh Hiên nhàm chán nằm trên bãi cỏ, hai mắt liêm diêm buồn ngủ.

>

> Hồng Hài Nhi đã chạy tới, kêu to: "Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên!"

>

> Hai mắt Trương Minh Hiên nhập nhèm buồn ngủ, nên hắn chỉ tuỳ ý hỏi: "Có chuyện gì vậy?"

>

> Hồng Hài Nhi ngồi xổm xuống bên cạnh Trương Minh Hiên, đắc ý nói rằng: "Vừa rồi Lão Ngưu bị người ta đánh tới cửa đó."

>

> Trương Minh Hiên liếc xéo thằng bé cái, nói: "Trong ngươi vui vẻ quá nhỉ!"

>

> Hồng Hài Nhi cười hì hì trả lời: "Đó là đương nhiên, vì người chạy tới gây chuyện đánh không lại phụ vương!"

>

> Trương Minh Hiên trừng to hai mắt hỏi: "Không xảy ra tai nạn chết người gì chứ?"

>

> Hồng Hài Nhi lắc đầu đáp: "Không có, người tới chỉ bị phụ vương đánh một trận rồi vứt ra ngoài."

>

> Trương Minh Hiên nhắm mắt lại đáp: "Vậy là tốt rồi còn gì!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!