TRANG 176# 1
> Chương 350: Ngưu Ma Vương mặc nữ trang
>
>
>
>
>
>
> Hồng Hài Nhi nói tiếp: "Ngươi không thấy hiếu kì à?"
>
> Trương Minh Hiên không thèm để ý nói: "Hiếu kì cái gì? Chuyện nằm trong dự kiến mà!"
>
> Hồng Hài Nhi ngượng ngùng vứt lại một câu: "Chán chết!"
>
> Nói rồi thằng bé đứng dậy chạy ra sang bên cạnh, vừa chạy vừa kêu lên: "Tấn Dương, Tấn Dương, ta nói cho nàng biết một chuyện bí mật nè."
>
> Hồng Hài Nhi chạy đi xa rồi, Trương Minh Hiên hơi do dự một lát, thấy mình vẫn nên gọi điện thoại tới căn dặn Ngưu Ma Vương vài chuyện thì hơn, nếu thật sự có ai đó chết vì bộ phim điện ảnh do hắn quay, thì không tốt lắm đâu.
>
> Trương Minh Hiên nói thầm trong lòng: "Giúp ta gọi cho cho Ngưu Ma Vương đi, gọi video ấy!"
>
> Một lát sau, giọng Trương Tiểu Phàm vang lên: "Không bắt máy!"
>
> Trương Minh Hiên ngồi nhỏm dậy, hoảng sợ nói: "Chắc không phải xảy ra chuyện gì thật đó chứ"
>
> Trong lòng lại nói tiếp: "Cưỡng chế gọi qua!"
>
> "Vâng!"
>
> Trước mặt Trương Minh Hiên lập tức nhảy ra một khung trò chuyện video, tchỉ thấy trên màn hình, Ngưu Ma Vương mặc nữ trang, mặt mày tô son điểm phấn đang ngây ngốc ngồi bên giường, cạnh đó không xa, công chúa Thiết Phiến đang đứng cười ngả nghiêng ngả ngửa.
>
> Trương Minh Hiên lập tức trừng to hai mắt, phụt một tiếng bật cười ha hả: "Nữ trang? Ngưu Ma Vương còn có sở thích này à? Ha ha ha..."
>
> Trương Minh Hiên nhìn kỹ một lúc, mới nói: "Ngưu Ma Vương mặc nữ trang trông không tệ chút nào, đặc biệt là đôi má hồng đó, đúng là cực kì hợp luôn! Chậc chậc… "
>
> Lúc này, giọng Trương Tiểu Phàm lại vang lên: "Ha hả… hồi trước ngươi cũng bị thế này còn gì!"
>
> Tiếng cười của Trương Minh Hiên lập tức tắt ngúm.
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận tự hỏi: "Chẳng lẽ Ngưu đại ca thành ra thế này là do cung Oa Hoàng ban tặng?"
>
> Long Thiên Ngạo cũng nói chen vào: "Hì hì… dám lắm chứ! Ngoại trừ cung Oa Hoàng ta không nghĩ ra còn ai thích tặng đồ nữ cho người khác nữa cả. Thiên Đình tặng lưỡi dao, cung Nữ Oa tặng nữ trang, chậc chậc… bản thể, sau này ngươi sẽ phát tài cho mà coi!"
>
> "Mẹ nói!"
>
> Trương Minh Hiên quan sát Ngưu Ma Vương đang núp trong động Ba Tiêu buồn bực, xấu hổ vô cùng, nói: "Trương Tiểu Phàm, mau làm chuyện chính sự đi chứ!"
>
> Trương Tiểu Phàm không hiểu ra sao cả, hỏi lại: "Chuyện chính sự gì cơ?"
>
> "Chụp hình làm kỷ niệm chứ gì!" Trương Minh Hiên phấn khởi la to: "Cảnh tượng quý giá vầy sao có thể không chụp hình làm kỷ niệm được chứ?"
>
> Trương Tiểu Phàm hết biết nói gì luôn: "Đã hiểu!"
>
> Cái điện thoại của Ngưu Ma Vương để trên bàn từ từ chuyển động, xoay góc chụp về phía Ngưu Ma Vương.
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì kéo xem hình chụp cất trong điện thoại, thường thường còn bình luận đôi ba câu.
>
> "Chậc chậc… tấm này đẹp đó, cái liếc xéo này quá quyến rũ. Tấm này cũng không tệ, khẽ cúi đầu, mặt mày xấu hổ ngượng ngùng."
>
> Chợt một giọng nói vang lên bên tai hắn: "Trương Minh Hiên, Trương Minh Hiên …"
>
> "Ai đó?" Trương Minh Hiên hoảng hốt tắt di động, ngẩng đầu lên nhìn quanh cảnh giác, nhưng lại không phát hiện được bóng người nào.
>
> Trương Minh Hiên nhướng mày, đứng lên cảnh giác hỏi: "Ai đó?"
>
> "Hì hì hi ~ Trương Minh Hiên ngươi quên ta rồi à? Người ta sẽ đau lòng đó nha!" Giọng nói trong veo và một bóng người xinh đẹp mặt mày xinh đẹp xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên hơi bình tĩnh lại, lên tiếng chào hỏi: "Hoá ra là Thanh Loan cô nương đó à!"
>
> Ngay sau đó, nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên đông cứng lại, Ngưu Ma Vương vừa mới bị ép mặc đồ nữ xong, giờ Thanh Loan lại chạy tới chỗ hắn, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, trong đầu Trương Minh Hiên đã có thể tưởng tượng ra được.
>
> Thanh Loan quan sát vẻ mặt hoảng loạn của Trương Minh Hiên, xem như không thấy gì, chỉ cười nói: "Giờ ta có việc cần ngươi làm giúp."
>
> Trương Minh Hiên kêu "À!" một tiếng, lấy lại tinh thần, vui vẻ hỏi: "Giúp đỡ?" Rồi hắn lập tức vỗ ngực cam đoan: "Giúp chuyện gì? Thanh Loan tỷ tỷ cứ nói thẳng đi, dù phải vượt lửa băng sông ta cũng sẽ không chối từ."
>
> Thanh Loan nhìn Trương Minh Hiên đột nhiên vui vẻ chạy tới nịnh hót vậy cũng chẳng hiểu ra sao, ta chỉ muốn nhờ ngươi làm giúp vài chuyện, sao ngươi lại vui như vậy?
>
> Nhưng nàng vẫn cười đáp: "Xem như ngươi vẫn còn có lương tâm đấy! Ngươi có biết lai lịch của Tôn Ngộ Không không?"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, cẩn thận chỉ lên trời cao: "Ngươi đang nói Thánh Mẫu nương nương đó à?"
>
> Thanh Loan lộ ra vẻ mặt quả thế, nói: "Ngươi quả nhiên biết chuyện này!"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Nương nương có gì cần căn dặn?"
>
> Thanh Loan cười hì hì nói: "Sau khi xem xong bộ phim điện ảnh Đại Thoại Tây Du ngươi quay, nương nương cảm thấy Tôn Ngộ Không ở Phật Giáo chịu rất nhiều uất ức, nên quyết định muốn đưa Ngộ Không trở về dưới trướng của mình lại."
>
> Trong lòng Trương Minh Hiên hơi hốt hoảng, hắn bất an cười làm lành: "Chuyện này rất tốt, ta giơ hai tay đồng ý!"
>
> Thanh Loan cười hì hì đáp: "Ngươi nghĩ vậy là rất tốt, ta đã giúp ngươi nhận nhiệm vụ này từ chỗ nương nương rồi đó."
>
> Người Trương Minh Hiên lập tức bốc lên một ngọn lửa, lửa cháy hừng hực, tốc độ lan tràn cực kì nhanh, chỉ nháy mắt nó đã nuốt trọn cả người Trương Minh Hiên.
>
> Thanh Loan tức giận quát hỏi: "Ngươi làm thế này là có ý gì?"
>
> Giọng Trương Minh Hiên từ sau ngọn lửa truyền ra: "Vượt lửa qua sông chứ làm gì! Đừng cản ta, ta chạy đi tìm dòng suối nào đó đây." Vừa dứt lời hắn lập tức xoay người tính bay đi.
>
> Thanh Loan vung tay lên, ngọn lửa trên người Trương Minh Hiên lập tức tắt ngúm, nàng chống nạnh trừng Trương Minh Hiên nói: "Hay lắm, Trương Minh Hiên! Lúc ngươi gặp nạn, ta chạy tới giúp ngươi, bây giờ ta chỉ nhờ ngươi làm một chuyện nhỏ xíu, ngươi đã ra sức từ chối."
>
> Trương Minh Hiên vừa bái vừa lạy Thanh Loan, không ngừng từ chối: "Cô nãi nãi, đây mà là chuyện nhỏ à? Không phải ta không muốn giúp, mà là thần thiếp thật sự không làm được!"
>
> Mặt Thanh Loan đỏ bừng, oán trách nói: "Ngươi là thần thiếp của ai chứ?" Nói xong chính nàng cũng nhịn không nổi bật ra tiếng cười.
>
> Thanh Loan nhíu mày hỏi lại lần nữa: "Ngươi không giúp thật à?"
>
> Trương Minh Hiên vừa định mở miệng nói chuyện, bên tai đã vang lên một giọng nói: "Đồng ý với nàng ta đi!"
>
> Trương Minh Hiên giật mình, giọng này là của sư phụ à?
>
> Trương Minh Hiên chần chờ một lúc mới nói: "Ta có thể thử một lần xem xem!"
>
> Thanh Loan cười nói: "Ta biết ngay là ngươi làm được mà,vậy ngươi mau làm đi nhé!" Vừa dứt lời bóng Thanh Loan đã mờ dần rồi biến mất hẳn.
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận gọi: "Sư phụ, sư phụ, ngài còn ở đó không vậy?"
>
> "Chuyện gì?"
>
> Trương Minh Hiên cười nịnh hót hỏi: "Sư phụ, ngài có cách gì giúp Tôn Ngộ Không trở về cung Nữ Oa thế ạ?"
>
> "Tự nghĩ đi!"
>
> Trương Minh Hiên ngẩn ngơ không biết nên làm thế nào luôn, trong đầu hắn vẫn còn bay vòng vòng ba từ, tự nghĩ đi…, tự nghĩ đi…
>
> Trương Minh Hiên lập tức kêu lên: "Sư phụ, ngài không thể làm vậy được! Là ngài bảo con đồng ý chuyện này mà, ngài đâu thể buông tay bỏ mặc con như vậy được chứ! Sư phụ… sư phụ…!"
>
> Giọng Thông Thiên giáo chủ biến mất hoàn toàn.
>
> Trương Minh Hiên ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: "Chưa từng thấy sư phụ nào lại hại đồ đệ của mình như vậy!"
>
> Mấy ngày nữa trôi qua, Trương Minh Hiên vẫn chưa nghĩ ra được cách gì cả, trên mạng, đề tài về Đại Thoại Tây Du ngày càng nóng sốt hơn.
>
> Trương Minh Hiên ngồi trên chạc cây, trên đó còn đặt nước trái cây và đồ ăn vặt, tay hắn thì cầm di động chơi.
>
> Trong nhóm chat TT
>
> Bạch Vân đạo trưởng: vừa rồi ta chạy đi xem lại Đại Thoại Tây Du, đúng là cảm xúc dạt dào luôn! Cái câu thoại cuối cùng, trông hắn như con chó ấy nhỉ! Chẳng hiểu sao lại làm bần đạo rơi nước mắt.
>
> Ngọc Thụ Lâm Phong: ta cũng xem lại lần thứ hai đây, tiên tử Tử Hà vẫn là người ta yêu nhất! Nàng ấy thật sự thật sự là quá đẹp.
>
> Tiểu Cửu: nói cho các ngươi biết một chuyện! Tiên tử Tử Hà là sư phụ của ta.
>
> Trình gia đại Ma Vương: ngươi là Bạch Tinh Tinh hay là Xuân Thập Tam Nương?
>
> Tiểu Cửu: ta là Tiểu Cửu thôi! Dưới trướng sư phụ ta không có Bạch Tinh Tinh cũng không có Xuân Thập Tam Nương gì hết cả.
>
> Hắc Vương: ta vẫn khá thích Bạch Tinh Tinh, rất thích, rất thích.
>
> Thanh Liên Kiếm: Tôn Ngộ Không đáng thương quá.
>
> Đào Hoa Đóa Đóa Khai: Tình yêu ấy à! Cứ luôn khiến chúng ta không kịp đề phòng, cũng không cách nào chống cự được.
>
> Hình đại diện của Thanh Liên Kiếm lập tức xám xuống, biểu thị hắn đã rời mạng.
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười nhìn mọi người bàn tán sôi nổi, trong lòng vô cùng tự đắc.
>
> "Trương Minh Hiên..." một tiếng gọi lanh lãnh trong ngần vang lên.
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn lại, thấy Khương Cẩm Tịch đứng cách đó không xa nhìn mình.
>
> Trương Minh Hiên vẫy tay cười nói: "Ở đây này!"
>
> Khương Cẩm Tịch nhún chân một cái, bóng người nhẹ nhàng bay lướt qua không trung, đáp xuống chạc cây, ngồi bên cạnh Trương Minh Hiên.
>
>
>
>