Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 351: Mục 352

TRANG 176# 2

> Chương 351: Khương Cẩm Tịch trộm bảo vật

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn Khương Cẩm Tịch cười hỏi: "Mừng ngươi trở về!" Sau đó lại hỏi: "Phong huynh không đi chung với ngươi à?"

>

> Khương Cẩm Tịch ôm chân ngồi ở bên cạnh Trương Minh Hiên, nói: "Phong sư huynh còn đang ở Côn Lôn."

>

> Trương Minh Hiên ngó Khương Cẩm Tịch một hồi, mới nhíu mày nói: "Ngươi cãi nhau với Phong sư huynh à? Trông ngươi không được vui cho lắm thì phải."

>

> Khương Cẩm Tịch lắc lắc đầu nói rằng: "Không..." Vội vàng gật đầu nói: "Ừm, đúng là có chút xíu vấn đề."

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Ta đã nói mà! Đôi mắt hoả nhãn kim tinh của ta không bao giờ nhìn nhầm chuyện cả. Các ngươi còn trẻ mà! Ở với nhau quá lâu, xuất hiện vài mâu thuẫn nhỏ là chuyện đương nhiên, hai bên tự nhường nhau một bước là được rồi, vả lại ta nghĩ Phong sư huynh vẫn luôn đối xử với ngươi rất tốt mà, hắn sẽ nhường ngươi thôi."

>

> Khương Cẩm Tịch cười miễn cưỡng, nói một câu: "Ta biết!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đã tới chỗ này rồi thì ở lại chơi thêm mấy ngày nữa đi, ở chơi với bọn Thanh Nhã tỷ ấy, xem như giải toả tâm tình luôn."

>

> "Trương Minh Hiên…"

>

> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn Khương Cẩm Tịch.

>

> Khương Cẩm Tịch do dự một chút nói một câu: "Cám ơn ngươi!"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đều là bằng hữu cả, khách khí với nhau làm gì!"

>

> Trương Minh Hiên cầm một chùm nho lên, bứt từng trái ném vào trong miệng, ăn ngấu nghiến, rồi mới quay sang nói với Khương Cẩm Tịch: "Muốn ăn thì cứ lấy ăn đi nhé, đừng khách khí."

>

> Khương Cẩm Tịch im lặng một lúc mới bạo dạn hỏi: "Trương Minh Hiên, hai món bảo vật kiếm và quạt ngươi đang giữ, món nào quan trọng với ngươi nhất?"

>

> Trương Minh Hiên nhả miếng da nho ra, cười hì hì nói rằng: "Quan trọng như nhau!"

>

> Khương Cẩm Tịch lại hỏi tiếp: "Vậy món bảo vật nào có uy lực mạnh hơn?"

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Vậy thì chắc chắn là kiếm rồi!"

>

> Khương Cẩm Tịch gật đầu.

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, quay đầu nhìn Khương Cẩm Tịch hỏi: "Ngươi hỏi chuyện này làm gì?"

>

> Khương Cẩm Tịch không yên lòng trả lời: "Không. . . Không có chuyện gì hết đó?"

>

> Trương Minh Hiên vội vàng nói: "Có lẽ Phong huynh sẽ làm sai một vài chuyện, nhưng ngươi cũng đừng cực đoan quá! Tuyệt đối đừng làm ra chuyện gì lỗ mãng nhé."

>

> Khương Cẩm Tịch chẳng hiểu ra sao: "Cái gì cơ?"

>

> Trương Minh Hiên cẩn thận hỏi thử: "Có phải ngươi muốn hỏi mượn ta bảo vật để tẩn cho Phong huynh một trận không thế?" Trương Minh Hiên vươn tay đặt ngay cổ, làm động tác cứa ngang cổ.

>

> Khương Cẩm Tịch không biết nên nói gì luôn, đành trợn mắt khinh thường: "Ngươi đang nghĩ bậy bạ gì đó? Ngồi đây tự chơi một mình đi!" Vừa dứt lời nàng đã nhún người bay về phía đằng xa, bỏ lại mình Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên chỉ cảm thán: "Người trẻ tuổi ấy à! Chậc chậc…" hắn bật cười tiếp tục ăn hoa quả trên tay mình.

>

> Khương Cẩm Tịch đi dọc theo con đường nhỏ trong hoa viên, đi được một lúc, tới trước cửa thư điếm, nàng do dự một lúc, mới đẩy cửa bước vào.

>

> Trong sân, Lý Thanh Nhã quay đầu lại nhìn thấy Khương Cẩm Tịch đang bước vào, cười nói: "Cẩm Tịch, muội tới rồi à!"

>

> Khương Cẩm Tịch cười gọi một tiếng: "Thanh Nhã tỷ!"

>

> Lý Thanh Nhã ngoắc ngoắc tay gọi nàng vào: "Cẩm Tịch mau lại đây nào!"

>

> Khương Cẩm Tịch bước lại, ngồi xuống bên cạnh Lý Thanh Nhã.

>

> Lý Thanh Nhã lên tiếng hỏi thăm: "Dạo này Côn Lôn có ổn không?"

>

> Khương Cẩm Tịch nói: "Gia gia đã trở về, mọi việc đều rất ổn ạ."

>

> Lý Thanh Nhã kinh ngạc hỏi lại: "Khương Tử Nha đã về rồi à?" Sau đó lại cười nói: "Chúc mừng muội nhé!"

>

> Khương Cẩm Tịch nghe vậy chỉ biết miễn cưỡng cười vui.

>

> Lý Thanh Nhã quan sát Khương Cẩm Tịch một lúc mới nói: "Hình như muội không được vui lắm thì phải?"

>

> Khương Cẩm Tịch ậm ừ một tiếng nói: "Muội cãi nhau với Phong sư huynh thôi ấy mà."

>

> Lý Thanh Nhã buồn cười nói: "Muội ấy à! Phong Tiêu Mặc là một nam nhân rất tốt, cũng đối xử với muội rất tốt, muội nghe tỷ nói một câu đi, lát nữa về phòng gửi tin nhắn cho hắn đi, biết chưa, mỗi người nhường nhau một bước thì không có chuyện gì to tát cả đâu."

>

> Khương Cẩm Tịch gật đầu nói: "Vâng! Muội biết rồi, Thanh Nhã tỷ."

>

> Khương Cẩm Tịch do dự một lát mới nói: "Thanh Nhã tỷ, Tiểu Thải đi đâu rồi ạ?"

>

> Lý Thanh Nhã cười nói: "Tiểu Thải và Tấn Dương đi ra ngoài chơi rồi, muội tìm nó có chuyện gì à?"

>

> Khương Cẩm Tịch vội vàng nói: "Không, không có chuyện gì đâu ạ!" Rồi nàng đứng dậy nói: "Thanh Nhã tỷ, muội ra ngoài trước đây nhé."

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu, Khương Cẩm Tịch mới xoay người đi ra ngoài.

>

> Lý Thanh Nhã nhíu mày nhìn theo bóng Khương Cẩm Tịch.

>

> Sáng sớm hôm sau, Trương Minh Hiên cười bước ra khỏi phòng, bàn cơm trong sân đã bày đầy các món ăn sáng.

>

> Trương Minh Hiên hít sâu một hơi trầm trồ khen ngợi: "Thơm quá đi! Tay nghề của Thanh Nhã tỷ tốt ghê, ăn cả trăm lần cũng không thấy ngán!"

>

> Lý Thanh Nhã cười bước ra khỏi nhà bếp, bưng thêm một đĩa đồ ăn nhỏ ra, nói: "Hôm nay không phải ta nấu cơm đâu, mà là do hoàng hậu tỷ tỷ của ngươi làm đó."

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục nịnh hót: "Trông cũng ngon lắm mà!"

>

> Trương Minh Hiên liếc nhìn chung quanh hỏi: "Sao Cẩm Tịch còn chưa ra ăn cơm nữa nhỉ?"

>

> Tấn Dương nghe vậy nói: "Hay là Cẩm Tịch tỷ tỷ còn chưa thức dậy nữa?"

>

> Lý Thanh Tuyền ngồi một bên vừa chơi di động vừa nói: "Cái con cái này đúng là làm biếng! Sau này chắc chắn sẽ không tìm được đối tượng giao phối đâu."

>

> Lý Thanh Nhã trách mắng: "Muội nói năng kiểu gì vậy hở?"

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, không nói tiếp nữa.

>

> Hoàng hậu từ trong nhà bếp bưng món cuối ra, vừa đi vừa nói: "Tấn Dương, con mau chạy đi gọi Cẩm Tịch tỷ tỷ ra dùng cơm nào!"

>

> "Dạ được!" Tấn Dương nhảy xuống ghế vui vẻ chạy vào gọi Cẩm Tịch.

>

> Lý Thanh Nhã nói rằng: "Đều ngồi xong chờ một lát đi!"

>

> Mọi người lần lượt ngồi xuống chung quanh bàn.

>

> Chỉ một lát sau, Tấn Dương chạy vòng trở lại.

>

> Con bé chạy tới trước bàn ăn, khó hiểu nói với mọi người: "Cẩm Tịch tỷ tỷ không có ở trong phòng ạ!"

>

> Lý Thanh Nhã giật mình, chợt nhớ tới cảm giác khác thường ngày hôm qua, nàng lập tức biến mất tại chỗ.

>

> Chỉ một lát sau chỗ Lý Thanh Nhã vừa biến mất nổi lên gợn sóng, Lý Thanh Nhã xuất hiện trở lại.

>

> Trương Minh Hiên liền vội vàng hỏi: "Thanh Nhã tỷ, xảy ra chuyện gì vậy?"

>

> Lý Thanh Nhã cầm một bức thư trên tay nói: "Nàng ta để lại thứ này!"

>

> Trương Minh Hiên cầm thư, mở ra nhìn một hồi, mới chau mày nói: "Sao lại thế này?"

>

> Lý Thanh Tuyền đang gặm xương, một bên má căng phồng ngạc nhiên hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

>

> Trương Minh Hiên vỗ tờ giấy viết thư lên bàn, nói: "Nàng ấy dẫn Tiểu Thải đi rồi."

>

> Mọi người cúi đầu nhìn lá thư, chỉ thấy bên trên viết: "Thanh Nhã tỷ, Trương Minh Hiên, Thanh Tuyền tỷ, khi các vị nhìn thấy lá thư này, ta đã trở về Côn Lôn. Lần này ta đến đảo Huyền Không là có nhiệm vụ trong người, phái Côn Lôn của ta mất đi bảo vật trấn phái, tràn ngập nguy cơ, ta phụng lệnh gia gia đến đây để trộm bảo vật. Giờ ta dẫn Tiểu Thải đi, ta biết các vị nhất định sẽ rất hận ta, bởi vì cả bản thân ta cũng không thể tha thứ cho mình được, ta đã phụ lại lòng tin của các vị, đã phụ lại tình cảm các vị dành cho ta, sau này cũng không còn mặt mũi nào gặp lại các vị nữa, ta xin phép được vĩnh biệt từ đây. Ta biết các vị sẽ không tha thứ cho ta, nhưng ta vẫn muốn nói một tiếng xin lỗi! Ta thành thật xin lỗi các vị!"

>

> Lý Thanh Nhã nhìn nhìn vết ngấn nước trên tờ giấy, nói: "Lúc muội ấy viết cái này đã khóc rất nhiều."

>

> Lý Thanh Tuyền nuốt miếng thịt đang ăn trong miệng xuống, bĩu môi nói: "Ta biết ngay là cái phái Côn Lôn không có ai tốt cả mà, trước kia ta còn nghĩ nàng ta là một trường hợp ngoại lệ cơ đấy, không ngờ nàng ta cũng chẳng khác gì mấy người đó cả."

>

> Lý Thanh Nhã trừng Lý Thanh Tuyền một cái nói: "Muội đừng có mà ở đó nói mát!"

>

> Đôi mắt nhỏ của Tấn Dương trừng to, bên trong chứa đầy sợ hãi: "Cẩm Tịch tỷ tỷ dẫn Tiểu Thải đi rồi ạ? Sau này còn không được gặp Tiểu Thải nữa sao?" Nói rồi, đôi mắt nhỏ của Tấn Dương ngấn nước mắt.

>

> Trương Minh Hiên hỏi: "Tấn Dương, không phải Tiểu Thải vẫn đi theo còn à?"

>

> Tấn Dương gật đầu, buồn rầu trả lời: "Chiều hôm qua, Cẩm Tịch tỷ tỷ nói mình có chuyện cần nhờ Tiểu Thải giúp, nên con đã đưa Tiểu Thải cho tỷ ấy mượn rồi."

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!