TRANG 177# 1
> Chương 352: Khương Tử Nha xuất phát
>
>
>
>
>
>
> Hoàng hậu nghe đầu đuôi câu chuyện, lập tức quay sang quở trách Tấn Dương: "Sao đồ hoàng thúc đưa cho con, con lại tuỳ tiện đưa cho người khác như vậy?"
>
> Tấn Dương nghe hoàng hậu răn dạy mình, miệng mở to, oà khóc nức nở.
>
> Trương Minh Hiên vội vàng ôm Tấn Dương vào lòng an ủi: "Tấn Dương ngoan, con đừng khóc, hoàng thúc không trách con đâu."
>
> Tấn Dương thút thít nức nở: "Nhưng mà, nhưng mà con làm mất Tiểu Thải rồi!"
>
> Trương Minh Hiên cười an ủi: "Không sao cả, hoàng thúc sẽ tìm nó về."
>
> Tấn Dương ngẩng đầu lòng đầy chờ mong nhìn Trương Minh Hiên: "Thật không ạ?"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Yên tâm đi! Đồ của hoàng thúc con không dễ bị lấy vậy đâu. Nào chúng ta ăn cơm trước đi đã!"
>
> Tấn Dương gật đầu.
>
> Sau khi ăn cơm xong, Trương Minh Hiên xoay người trở về phòng mình, nhìn kiếm Thanh Bình, trong lòng do dự không quyết, thật sự phải giết tới cửa để đòi lại bảo vật à?
>
> Cốc cốc cốc..., tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên. Trương Minh Hiên xoay người lại nói: "Mời vào!"
>
> Tiếng đẩy cửa kẽo kẹt vang lên, cửa phòng bị đẩy ra một khe nhỏ, Lý Thanh Nhã đứng bên ngoài nhìn vào.
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ mau vào đi."
>
> Lý Thanh Nhã bước vào trong nhìn thấy Trương Minh Hiên đang đứng nhìn kiếm Thanh Bình, lập tức biết hắn định làm gì, bèn dịu dàng lên tiếng hỏi: "Đệ thật sự muốn làm vậy à?"
>
> Trương Minh Hiên gãi tóc, vô cùng đau đầu nói: "Thật ra ta không muốn làm vậy đâu, nhưng mà..."
>
> Lý Thanh Nhã nhíu mày nói: "Nếu đệ thật sự cầm kiếm giết tới Côn Lôn, chuyện này thể nào cũng sẽ bị phóng đại lên cho xem, dù gì thân phận hiện giờ của đệ cũng đã khác rồi."
>
> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ nói: "Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"
>
> Lý Thanh Nhã thở dài một tiếng, khuyên nhủ: "Tạm thời khoan hãy xúc động đã, hai hôm nay ta sẽ thử khuyên nhủ Cẩm Tịch xem sao."
>
> Trương Minh Hiên chỉ đành nói: "Vậy cũng được!"
>
> Phái Côn Lôn, một con thuyền bay với tốc độ cực kì cao không ngừng xuyên qua những dãy núi trong phái, tạo thành một luồng ánh sáng loé qua, cuối cùng nó đáp xuống quảng trưởng của phái Côn Lôn
>
> Khương Cẩm Tịch nhảy ra khỏi con thuyền bay, nàng vươn tay ra, cả con thuyền lập tức thu nhỏ lại rơi vào tay nàng, các đệ tử Côn Lôn đứng trên quảng trường nhìn thấy nàng, dù ít hay nhiều cũng sẽ nhìn hết về phía nàng, mắt hiện lên vẻ ái mộ khó thể giấu diếm.
>
> Bây giờ Khương Cẩm Tịch không còn tâm trạng nào để cảm nhận những thứ đó, nàng bay thẳng lên trời, bay về phía hòn đảo lơ lửng, đáp xuống trước đại điện của phái Côn Lôn.
>
> Từ trong đại điện truyền ra giọng nói hiền lành của Khương Tử Nha: "Cẩm Tịch, con vào đi!"
>
> Khương Cẩm Tịch im lặng ngoan ngoãn nghe lời bước vào trong đại điện.
>
> Trong đại điện, trên chủ vị, Khương Tử Nha với mái tóc trắng bạc và gương mặt tuấn tú đang ngồi đó, Khương Chí Hoa thì ngồi bên dưới, cả hai đều nhìn chằm chằm Khương Cẩm Tịch.
>
> Khương Tử Nha cười hỏi: "Cẩm Tịch, con có lấy được đồ chưa?"
>
> Khương Cẩm Tịch vươn tay ra, cây quạt Ngũ Thải Thần Quang xuất hiện trong tay nàng, bên ngoài quạt có một lá bùa toả ra ánh sáng rực rỡ, phong ấn quạt thần lại.
>
> Khương Tử Nha cười ha hả nói: "Giỏi lắm! Cẩm Tịch, con làm tốt lắm, để ta xem xem bảo vật này đến cùng có uy lực cao thế nào!"
>
> Thần phiến lập tức bay vào trong tay Khương Tử Nha, Khương Tử Nha vươn tay phất qua bề mặt quạt thần một cái, phong ấn trên quạt thần lập tức được cởi bỏ, nó bắt đầu cựa quậy giãy dụa muốn thoát khỏi tay Khương Tử Nha.
>
> Khương Tử Nha mỉm cười nói: "Đừng uổng công phí sức nữa, ngươi không có năng lực đó đâu!"
>
> Tiểu Thải từ trong quạt Ngũ Thải Thần Quang chui ra, tức giận chỉ vào mặt Khương Cẩm Tịch, chyỉ trích, lên án: "Ngươi gạt ta…"
>
> Khương Cẩm Tịch chua sót nhìn Tiểu Thải, sau đó cắn răng nói: "Tiểu Thải ta không lừa ngươi. . ."
>
> Tiểu Thải lập tức vươn tay lên bịt kín hai lỗ tai mình lại, la to: "Không nghe, không nghe, đồ mèo khóc chuột giả từ bi!"
>
> Khoé miệng Khương Cẩm Tịch run rẩy mấy cái.
>
> Khương Tử Nha cười nói: "Là một Hậu Thiên linh bảo cực phẩm, uy lực không thua gì Tiên Thiên linh bảo, lại còn có cả khí linh nữa, Trương Minh Hiên tốt bụng ghê nhỉ!"
>
> Tiểu Thải chống nạnh ngang hông, chỉ vào mặt Khương Tử Nha quát: "Ngươi ai chứ!"
>
> Khương Cẩm Tịch vội kêu lên: "Tiểu Thải!"
>
> Tiểu Thải liếc xéo Khương Cẩm Tịch một cái, khinh bỉ hừ một tiếng: "Hừ! Đồ lừa đảo."
>
> Khương Tử Nha mỉm cười nói: "Ngươi không sợ ta luyện hoá người à?"
>
> Tiểu Thải nhìn Khương Tử Nha đầy thương hại, mở miệng nói: "Cái kẻ đáng thương này, ngươi còn không biết mình đã đắc tội với ai nhỉ? Ngươi có biết ta được ai luyện chế ra không? Nói ra sẽ hù chết ngươi luôn đó."
>
> Mắt Khương Tử Nha chợt loé lên vẻ tàn nhẫn: "Vậy ngươi có biết ta là ai không hả?"
>
> Khương Cẩm Tịch vội vàng kêu lên: "Gia gia! Đừng làm hại nó."
>
> Khương Tử Nha cười hiền lành, nhìn Khương Cẩm Tịch nói: "Cẩm Tịch, con đã mệt lắm rồi, trở về phòng nghỉ ngơi trước đi! Chỗ này cứ giao cho ta là được."
>
> Khương Cẩm Tịch không ngừng lắc đầu cầu xin Khương Tử Nha: "Gia gia, con sẽ khuyên Tiểu Thải giúp ngài, xin ngài đừng làm hại nó."
>
> Khương Tử Nha chần chờ một chút, rửa sạch khí linh rồi mới luyện hoá sẽ phải tốn không ít thời gian, giờ đài Phong Thần đã rơi vào tay Côn Lôn được một thời gian rồi, bất kì lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn, họ đã không còn thời gian để lãng phí nữa.
>
> Khương Tử Nha ném quạt Ngũ Thải Thần Quang cho Khương Cẩm Tịch nói: "Giao cho con đó."
>
> Khương Cẩm Tịch nắm chặt quạt Ngũ Thải Thần Quang, cầu xin nó: "Tiểu Thải, ta không muốn làm ngươi bị thương, nhưng giờ ta cần ngươi giúp đỡ, xin ngươi hãy giúp ta đi."
>
> Tiểu Thải ấm ức nói: "Ngươi đã gạt ta một lần rồi."
>
> Khương Cẩm Tịch liên tục lắc đầu nói:"Không đâu, sẽ không thế nữa đâu, lần sau ta đi về đảo Huyền Không sẽ mang trả ngươi cho Trương Minh Hiên."
>
> Hai mắt Tiểu Thải sáng trưng, nói: "Một lời đã định!"
>
> Khương Cẩm Tịch gật đầu nói theo: "Một lời đã định!"
>
> Tiểu Thải lập tức chìm sâu vào trong quạt Ngũ Thải Thần Quang.
>
> Khương Cẩm Tịch thấy vậy quay sang nói với Khương Tử Nha: "Được rồi!"
>
> Khương Tử Nha cười ha hả, nói: "Giỏi lắm! Không hổ là cháu gái ngoan của ta."
>
> Hăn duỗi tay ra, quạt Ngũ Thải Thần Quang lại bay vào trong tay hắn, hắn cẩn thận vuốt ve quạt Ngũ Thải Thần Quang, mắt hiện rõ vẻ yêu thích.
>
> Khương Tử Nha cười ha ha nói: "Còn mạnh hơn những gì ta nghĩ nữa! Có nó giúp đỡ, chuyện lấy lại đài Phong Thần sẽ dễ dàng hơn rất nhiều!" Chợt sắc mặt hắn lại tối sầm xuống: "Tiền đề là đài Phong Thần còn nằm trong tay Bạch Mi trong tay."
>
> Khương Chí Hoa đứng lên lo lắng hỏi: "Phụ thân, bây giờ Thục Sơn đã đầu nhập vào Phật Giáo, chẳng lẽ chúng ta phải xông vào tận Linh Sơn sao?"
>
> Khương Tử Nha cười nói: "Lúc ta hóa kiếp chuyển thế, sư phụ có để lại cho ta một một bảo vật cực kì quý giá, giờ có thêm quạt Ngũ Thải Thần Quang, cho dù Bạch Mi trốn vào Linh Sơn, ta cũng có thể kéo ông ta ra ngoài được. Các con ở đây chờ tin đi, ta đi lấy lại đài Phong Thần đây." Khương Tử Nha hóa thành luồng ánh sáng bay thẳng về phía chân trời.
>
> Khương Chí Hoa bước ra khỏi đại điện, lo lắng nhìn theo luồng ánh sáng đã bay xa về phía chân trời nọ.
>
> Khương Cẩm Tịch cũng bước ra khỏi đại điện, nàng đi một nước không thèm quay đầu lại, chỉ nói: "Con mệt rồi, con về nghỉ ngơi trước đây." Dứt lời nàng bay ra khỏi hòn đảo lơ lửng, đáp xuống bên dưới.
>
> Khương Chí Hoa cúi đầu nhìn theo bóng dáng đầy cô đơn của Khương Cẩm Tịch, chỉ biết thì thào gọi một tiếng: "Cẩm Tịch... "
>
> Trên một con đường mòn nhỏ, Khương Cẩm Tịch cúi gầm mặt đi về trước, đột nhiên đứng khựng lại, nhìn về phía trước.
>
> Trên một cây cổ thụ thân nghiêng về một phía, Phong Tiêu Mặc đang nằm tựa trên cây lật xem sách, nhìn thấy Khương Cẩm Tịch thì khép sách lại, cười lên tiếng hỏi: "Muội về rồi à!"
>
> Khương Cẩm Tịch gật đầu, tiếp tục cúi gầm mặt đi về phía trước.
>
> Phong Tiêu Mặc nhảy xuống cây, đi theo sau Khương Cẩm Tịch, chau mày hỏi: "Dạo gần đây muội làm sao thế? Đã xảy ra chuyện gì rồi đúng không?"
>
> Khương Cẩm Tịch cắn môi dưới gần như trắng bệch của mình, lắc đầu, im lặng đi về phía trước.
>
> Phong Tiêu Mặc chau mày, vươn tay khoác lên vai Khương Cẩm Tịch, xoay người nàng lại, ép nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, nói: "Sư muội, chúng ta đã quen nhau suốt mấy ngàn năm rồi, muội có gì mà không thể nói với ta được chứ? Đến cùng đã xảy ra chuyện gì?"
>
> Khương Cẩm Tịch khóc oà lên, nhào vào lòng Phong Tiêu Mặc vừa khóc vừa nức nở: "Muội đã phản bội họ rồi, hu hu hu hu hu..."
>
> Phong Tiêu Mặc ôm chặt lấy Khương Cẩm Tịch vừa vỗ lưng nàng vừa an ủi: "Không sao nữa rồi, có sư huynh ở đây rồi, dù xảy ra chuyện gì sư huynh cũng sẽ ở bên cạnh muội."
>
>
>
>