Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 353: Mục 354

TRANG 177# 2

> Chương 353: Khương Tử Nha xông tới Linh Sơn

>

>

>

>

>

>

> Khắp nơi trên Linh Sơn đều được Phật quang chiếu rợi, tiếng đọc kinh phạn vang vọng liên hồi, bất kì lúc nào cũng có tín đồ ngâm nga niệm kinh.

>

> Muôn trùng núi non vây chung quanh Linh Sơn, tựa như đang triều bái cũng như đang bảo vệ thánh địa Linh Sơn, trên một ngọn núi trong số đó, có một ngọn núi được xây đầy cung điện lầu các, linh hoa tiên cầm đầy rẫy khắp nơi, có không ít hoà thượng và ni cô qua lại sinh sống trên đó.

>

> Trên núi, bên cạnh rừng trúc, hai nữ tử mặc đồ ăn diện như ni cô ngồi cùng một chỗ.

>

> Quỳnh Ngọc kéo chặt cánh tay Tần Tử Linh, hơi lo lắng nói: "Sư tỷ, sư phụ lại hỏi ta kìa."

>

> Tần Tử Linh cắn chặt răng, nói: "Chúng ta không thể đợi nữa. Quỳnh Ngọc, ta dẫn muội đi."

>

> Quỳnh Ngọc gật đầu lia lịa, chờ mong nhìn Tần Tử Linh.

>

> Tần Tử Linh cũng chau chặt mày, nói thì rất hay, nhưng muốn chạy đi thật, đâu phải chuyện dễ dàng gì!

>

> Ngay lúc này, trên không trung đột nhiên xuất hiện hiện tượng lạ, một vầng sáng màu vàng bao phủ toàn bộ ngọn núi, dưới quầng sáng, những hoá hoa vàng không ngừng nở rộ.

>

> Quỳnh Ngọc, Tần Tử Linh vội vàng ngẩng đầu lên nhìn biến hoá lạ thường trên không trung, trên núi, các hoà thượng ni cô cũng liên tục bay lên không, rút trường kiếm ra, đề phòng nhìn không trung trước mặt mình.

>

> Trong đại điện nằm trên đỉnh ngọn núi, Trường Mi La Hán bay lên trời, quanh người ông có hai luồng ánh sáng một tím một xanh vờn quanh, ông quát to: "Người tới là ai?"

>

> Tề Sấu Minh, Tuân Lan Nhân cũng lập tức bay lên theo, đứng hai bên trái phái của Trường Mi, cả hai đều cảnh giác nhìn vầng sáng vàng trên không.

>

> Những chuyện xảy ra nơi này đã làm kinh động tới những ngọn núi chung quanh, cả một đám hoà thượng bay hết lên trời, vây kín ngọn núi của Trường Mi.

>

> Trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai cũng nhướng mày, cúi đầu nhìn xuống, tầm mắt ông xuyên qua muôn trùng cách trở nhìn người đứng phía trên vầng sáng vàng.

>

> Không lâu sau, một thanh niên người mặc đạo bào đầu đầy tóc bạc, bước ra khỏi rừng hoa vàng đi vào tầm mắt đám người Trường Mi, Tề Sấu Minh .

>

> Khương Tử Nha nhìn Trường Mi nói thẳng: "Bạch Mi, trả đồ của ta lại cho ta."

>

> Trường Mi cau mày hỏi lại: "Ngươi là người phương nào? Ngươi có biết đây là nơi nào không?"

>

> Khương Tử Nha khẽ mỉm cười nói: "Bần đạo Khương Tử Nha, xin được ra mắt Bạch Mi đạo hữu."

>

> Trường Mi kinh ngạc la to: "Khương Tử Nha!"

>

> Nói rồi ông ta cẩn thận quan sát Khương Tử Nha, nói: "Nơi này là Linh Sơn, không phải chỗ ngươi có thể tuỳ ý làm càn, mau mau rời khỏi đây!"

>

> Khương Tử Nha cười nói: "Linh Sơn? Bây giờ họ không giúp gì được cho ngươi đâu, ta đã lấy cờ Mậu Kỷ Hạnh Hoàng phong tỏa ngọn núi này, trong thời gian ngắn, cho dù là Như Lai cũng không thể bước vào đây."

>

> Rồi hắn lại quay sang, đen mặt quát lớn: "Trả đài Phong Thần trả lại cho ta."

>

> Trường Mi cau mày hỏi lại: "Đài Phong Thần gì cơ?"

>

> Rồi quay sang nhìn Tề Sấu Minh hỏi: "Con có từng lấy đài Phong Thần của Côn Lôn không?"

>

> Tề Sấu Minh lắc đầu nói: "Con chưa từng nhìn thấy."

>

> Khương Tử Nha tức giận quát: "Vậy thì đừng trách ta giết sạch nơi này."

>

> Ngay lúc này, một tiếng ầm ầm vang vọng không trung, vầng sáng vàng bao phủ không trung rung lên kịch liệt, một cái dấu tay vô cùng to lớn in dấu lên vầng sàng vàng.

>

> Khương Tử Nha quay đầu nhìn dấu tay, hai mắt trừng to, chường pháp quá lợi hại!

>

> Quạt Ngũ Thải Thần Quang loé lên xuất hiện trong tay hắn, Khương Tử Nha vung quạt về phía Trường Mi, ngũ hành xoay chuyển, một luồng thần quang ngũ sắc xông tới trước người Bạch Mi.

>

> Bạch Mi chỉ một lóng tay về trước, quát: "Đi!" Hai luồng sáng một tím một xanh vây quanh người ông, như giao long quấn lấy nhau xông vào luồng thần quang ngũ sắc, hai luồng sáng tím xanh vừa va vào luồng thần quang ngũ sắc, tạo thành một gợn sóng nhỏ trên luồng thần quang rồi biến mất sạch sẽ, nhưng luồng thần quang ngũ sắc lại không hề thay đổi, tiếp tục xông về phía Bạch Mi.

>

> Bạch Mi hốt hoảng kêu to "Cái gì? !"

>

> Không còn đủ thời gian để nghĩ tới chuyện khác, ông nhanh chóng nhảy sang bên cạnh, chỉ vừa hay tránh thoát được luồng thần quang ngũ sắc, nhưng Tề Sấu Minh, Tuân Lan Nhân thì không có tốc độ nhanh như vậy, luồng sàng ngũ sắc vừa quét qua họ đã biến mất mà không hề để lại dấu vết gì.

>

> Luồng thần quang ngũ sắc cuốn lấy hai người nọ, vẫn còn dư lực đâm rầm xuống mặt đất, một tiếng nổ khổng lồ vang lên, ngũ hành hỗn loạn, cuốn phăng mọi thứ, từ hoa viên, cung điện tới linh thực chung quanh đều bị cuốn vào, hoá thành phế tích.

>

> Khương Tử Nha cười to nói: "Đúng là bảo bối mà, đúng là bảo bối mà!" Hắn yêu thích không thôi vuốt ve quạt Ngũ Thải Thần Quang.

>

> Trường Mi tức giận quát lên: "Khương Tử Nha, nơi này là Linh Sơn!"

>

> Khương Tử Nha khẽ mỉm cười nói: "Ta biết chứ!"

>

> Chợt mắt hắn loé lên vẻ hung ác, quạt Ngũ Sắc Thần Quang trong tay hắn lại vung lên, một luồng thần quang ngũ sắc nữa bay lướt qua không trung, Trường Mi vội vàng nhảy sang bên né tránh tiếp.

>

> Vầng sáng vàng bị tấn không liên tiếp, vang lên tiếng ầm ầm đáng sợ, Khương Tử Nha thấy vậy cũng vội vàng vung vẫy quạt thần trong tay mình, vô số thần quang không ngừng xông về phía Trường Mi, Trường Mi chật vật bay nhảy né tránh, dù là biến hoá hay ẩn thân cũng không cách nào tránh né được ánh mắt của Khương Tử Nha.

>

> Sau mấy lần tránh né, Trường Mi kinh bỗng la lên một tiếng: "Không!" Thần quang ngũ sắc lướt qua người ông, Trường Mi chỉ giãy giụa một cái đã bị thần quang nuốt trọn.

>

> Cũng đúng lúc này, không trung vang lên một tiếng nổ kinh dị, quầng sáng vàng bùm một tiếng nổ tung, hoá thành cờ Hạnh Hoàng bay về tay Khương Tử Nha.

>

> Trên không trung, một đám Phật Đà tức giận trừng Khương Tử Nha.

>

> Quan Âm đạp trên đài sen bay tới, tay cầm bình Ngọc Tịnh, sau lưng có thần luân chiếu rọi, nàng cuối đầu nhìn nhìn Khương Tử Nha nói: "Thả Trường Mi La Hán ra, bần tăng sẽ thả ngươi đi."

>

> Khương Tử Nha mỉm cười đáp: "Hắn phải trả đồ của ta lại cho ta trước đã."

>

> Quan Âm lại hỏi tiếp: "Đồ gì?"

>

> Lông mày Khương Tử Nha nhướng cao, hắn gằn từng chữ một nói: "Đài - Phong - thần."

>

> Quan Âm lắc đầu đáp: "Đài Phong Thần chưa từng đi vào Linh Sơn ta."

>

> Cờ Hạnh Hoàng trong tay Khương Tử Nha vung lên, hắn nhướng mày nói: "Vậy thì chúng ta cứ đánh một trận đi!"

>

> Quan Âm bình tĩnh nhìn Khương Tử Nha nói: "Ngươi đúng là muốn chết rồi!"

>

> Khương Tử Nha không nói được một lời, quạt Ngũ Sắc Thần Quang cũng vung ra, ngũ hành chỗ đám La Hán Kim Cương đang đứng lập tức hỗn loạn, hóa thành những lưỡi đao sắc bén tàn sát chung quanh, máu tươi văng khắp nơi, tiếng kêu la thảm thiết vang vọng một vùng.

>

> Quan Âm trừng cây quạt thần trong tay Khương Tử Nha, không kìm lòng nổi kêu lên: "Trương Minh Hiên!"

>

> Chỉ một thoáng tiếng rầm rầm vang lên khắp không trung, thần quang chiếu rọi cả một vùng, thi thể của các hành giả kim cương tan thành từng mảnh rơi xuống đất.

>

> Một góc nào đó dưới sườn núi, Tần Tử Linh lôi kéo Quỳnh Ngọc trốn trong một khe núi, Tần Tử Linh nhìn cảnh tượng hỗn loạn trên không trung, âm thầm nói với Quỳnh Ngọc: "Chúng nhân lúc này bỏ trốn thôi!"

>

> Quỳnh Ngọc ừm một tiếng, gật đầu đồng ý.

>

> Hai người lập tức lần mò xuống núi, nhanh chóng bỏ đi.

>

> Quan Âm nhìn Khương Tử Nha quanh người có cờ Hạnh Hoàng bảo vệ, trong tay lại cầm quạt Ngũ Sắc Thần Quang, mái tóc bạc tung bay theo gió, tung hoành vô địch! Nàng cúi đầu niệm một câu: "A di đà phật!"

>

> Rồi duỗi tay ra, tay nàng hoá thành một dấu tay khổng lồ nắm lấy Khương Tử Nha.

>

> Khương Tử Nha cười ha hả nói: "Từ Hàng, ta thật muốn xem Phật Giáo các người có bản lĩnh thế nào!"

>

> Từ Hàng ngậm miệng không đáp, bàn tay khổng lồ đã chụp tới trước mặt Khương Tử Nha.

>

> Khương Tử Nha vung quạt Ngũ Sắc Thần Quang lên, hét to: "Nát cho ta!"

>

> Một luồng ánh sáng ngũ sắc bay ra khỏi quạt, đụng vào bàn tay khổng lồ của Tử Hàng, bàn tay khổng lồ khẽ rung lên một cái, hơi mờ đi một chút, nhưng chỉ nháy mắt đã khôi phục nguyên trạng, đánh cho luồng sáng ngũ sắc tan tác.

>

> Bàn tay khổng lồ trực tiếp lao xuống bóp chặt lấy Khương Tử Nha, Khương Tử Nha ra sức giãy dụa kêu to: "Sao có thể như thế được? Ta rõ ràng có cờ Hạnh Hoàng bảo vệ mà!"

>

> Quan Âm cúi đầu nhìn Khương Tử Nha nói: "Nhưng thực lực của ngươi quá thấp, không phát huy được toàn bộ uy lực của hai bảo vật này."

>

> Khương Tử Nha tỉnh táo lại, nhìn Quan Âm cười nói: "Không hổ danh là một trong mười hai Kim Tiên, quả nhiên rất mạnh."

>

> Sắc mặt Quan Âm vẫn như thường, chỉ nói: "Thả đám người Trường Mi ra, ta sẽ thả ngươi đi."

>

> Khương Tử Nha do dự một chút nói: "Được!"

>

> Quan Âm thả bàn tay khổng lồ ra, Khương Tử Nha vung quạt lên, Trường Mi La Hán, Tề Sấu Minh, Tuân Lan Nhân đầu óc quay cuồng xuất hiện giữa không trung, vừa xuất hiện đã rơi xuống phía dưới.

>

> Quan Âm chỉ một ngón tay ra, một đám mây xuất hiện dưới chân ba người họ, đỡ ba người bay lên.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!