TRANG 178# 1
> Chương 354: Trương Minh Hiên là một tên tiểu nhân gian trá
>
>
>
>
>
>
> Khương Tử Nha nhìn Trường Mi đã tỉnh lại, hừ lạnh một tiếng, xoay người biến mất.
>
> Trường Mi nghiến răng nghiến lợi nhìn Khương Tử Nha biến mất, sau đó ôm quyền nói với Quan m: "Bồ Tát, hắn ta tự ý xông vào thánh địa Linh Sơn của chúng ta quậy phá một trận, chúng ta cứ thả hắn đi như vậy à?"
>
> Quan m trả lời: "Chuyện này ngươi không cần quan tâm nữa, Phật Tổ tự có tính toán riêng của ngài."
>
> Trường Mi cúi đầu nói: "Vâng!"
>
> Quan m xoay người bay về phương xa, câu mày, trong lòng không cách nào hiểu nổi: "Sao Khương Tử Nha lại dám tới Linh Sơn gây rối? Tại sao hắn lại nói đài Phong Thần nằm trong tay Trường Mi? Trong chuyện này Trương Minh Hiên lại sắm vai nhân vật thế nào? Hắn muốn chia rẽ quan hệ giữa Phật Giáo và Xiển Giáo à? Hay là nói hắn còn có âm mưu khác nữa?"
>
> Quan m trở về Đại Lôi m Tự, đứng bên dưới bên tay phải của Như Lai, cung kính nói: "Bần tăng đã đuổi Khương Tử Nha ra khỏi Linh Sơn!"
>
> Như Lai gật đầu, cất giọng nói vang vọng khắp Đại Lôi m Tự của mình lên: "Kẻ tên Trương Minh Hiên này, làm việc âm hiểm, mưu kế sâu xa, trong lúc vô ý đã không ngừng tính kế các môn phái, không chỉ Thục Sơn, Côn Lôn, Thiếu Lâm, mà tam đại đạo giáo Nhân, Xiển, Phật chúng ta cũng đều bị tổn hại dưới tay hắn. Hiện giờ hắn nhân lúc chúng ta không ai phòng bị, đã dệt nên một cái mạng lưới quan hệ khổng lồ, trên có Thiên Đình, dưới có Địa Phủ, từ Huyết Hải Minh Hà, tới cung Đâu Suất trên Thiên Đình, thậm chí cung Oa Hoàng ngoài Thiên ngoại cũng có người quen của hắn, gần đây hắn còn liên hệ với Trấn Nguyên Tử, kẻ này đúng là thủ đoạn phi phàm, mưu đồ quá lớn, bây giờ hắn đã phát triển vô cùng lớn mạnh, chúng ta không thể khinh thường hắn được đâu."
>
> Các vị Phật đứng bên dưới chau đầu ghé tai, bàn tán sôi nổi.
>
> Quan m cung kính nói: "Phật Tổ, lần này Khương Tử Nha dám đến Linh Sơn ta quậy phá, đằng sau mơ hồ có bóng dáng của Trương Minh Hiên, hắn định ra tay với Phật Giáo chúng ta rồi à?"
>
> Như Lai mỉm cười nói: "Phật Môn chúng ta thanh thế to lớn, hắn không dám tuỳ tiện ra tay đâu, Khương Tử Nha này chẳng qua chỉ là một hòn đá thử độ sâu cạn của hắn mà thôi, nếu hôm nay chúng ta giết Khương Tử Nha, hai giáo Xiển Phật khai chiến, sợ là vừa đúng ý của hắn."
>
> Quan m lại nói: "Cho nên Phật Tổ mới bảo bần tăng thả Khương Tử Nha đi."
>
> Như Lai gật đầu nói: "Kẻ tên Trương Minh Hiên này đi một bước tính ba bước, âm mưu quỷ kế không cách nào kể xiết, chúng ta phải thật cẩn thận mới được."
>
> Các vị Phật đồng thời đáp: "Chúng ta đã hiểu!"
>
> Mà lúc này Trương Minh Hiên có cách làm việc quỷ dị, mưu tính sau xa đang kiệt sức nằm trên mặt cỏ, Nha Nha đang nằm đè trên người hắn, hai tay con bé ôm chặt đầu Trương Minh Hiên, cái miệng nhỏ nhắn cắn lấy chóp mũi Trương Minh Hiên gặm gặm vô cùng vui vẻ!
>
> Trương Minh Hiên mệt mỏi la lớn: "Ai tới cứu ta với!"
>
> Lý Thanh Tuyền bước những bước chân thật nhỏ, cười hì hì đầy quái dị bước tới trước mặt Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên kiệt sức kêu rên: "Lúc nào tỷ tỷ tỷ mới chịu về đây thế?"
>
> Lý Thanh Tuyền cười hì hì nói: "Ta làm sao biết lúc nào tỷ tỷ về cơ chứ, tỳ ấy tới động Áp Long ở mấy tháng cũng đâu phải chuyện lớn gì!"
>
> Trương Minh Hiên kêu thảm một tiếng: "Á ~ ta không sống nữa."
>
> Ngay lúc Trương Minh Hiên bị Nha Nha đè ép tới không còn sức giãy giụa gì.
>
> Trên Linh Sơn bên trong một tòa cung điện, Phật Định Quang Hoan Hỉ đang nằm trên một cái giường mây màu hồng phấn, phía dưới giường có hai hàng thiếu nữ đang quỳ, các nàng chỉ khoác tấm lụa mỏng trên người trong cực kì thánh khiết, hai tay thì chấp lại tạo thành hình chữ thập, thành kính niệm kinh phật.
>
> Phật Định Quang Hoan Hỉ mở mắt ra, mỉm cười nói: "Vậy mà dám bỏ trốn cơ đấy!"
>
> Hắn quay sang nhìn hai hàng thiếu nữ, nói: "Ngọc Phi, A Thập Mễ, các ngươi đi đưa Quỳnh Ngọc về đây cho ta!"
>
> Hai nữ tử quỳ ở cuối hàng nữ bước ra, cung kính cúi đầu nói với Phật Định Quang Hoan Hỉ: "Cẩn tuân pháp chỉ!"
>
> Rồi cả hai cung kinh bước lùi ra cửa đại điện, mới xoay người đi làm việc.
>
> Hai nữ tử vừa ngẩng đầu lên đã làm người ta vô cùng kinh ngạc, một nữ tử mặt mày như ngọc, tinh khiết hoàn mỹ, trên gương mặt xinh xắn còn mang theo vẻ thánh khiết, tựa như thần nữ trên chín tầng trời, cao không thể với. Một nữ tử khác thì gương mặt có nét beo béo của trẻ con, khi nàng cười hai bên má sẽ lộ ra cái lúm đồng tiền, đôi mắt to tròn sáng trong nhìn quanh đầy tò mò ngây thơ, như tinh linh ngây thơ trong sáng giữa chốn núi rừng sâu thẳm.
>
> A Thập Mễ cười khẽ nói: "Ngọc Phi tỷ tỷ, xin tỷ giúp đỡ ta nhiều hơn nhé."
>
> Ngọc Phi "Ừm!" một tiếng, nói: "Chúng ta đi thôi!"
>
> A Thập Mễ cười hì hì nói: "Được rồi!"
>
> Hai người bay lên trời.
>
> Trên không trung, một cái thuyền bay xé gió xuyên mây bay vút qua bầu trời, trên thuyền bay, Quỳnh Ngọc vui vẻ nói: "Sư tỷ, chúng ta thoát ra được rồi kìa!"
>
> Tần Tử Linh "Ừm!" một tiếng, đứng ở đầu thuyền cau mày suy tư.
>
> Quỳnh Ngọc vui vẻ reo lên: "Sư tỷ, cái thuyền bay này tỷ lấy đâu ra vậy? Bay nhanh quá!"
>
> Tần Tử Linh nói: "Ta hỏi mượn chỗ Anh Quỳnh sư tỷ."
>
> Quỳnh Ngọc gật đầu nói: "Anh Quỳnh sư tỷ thật tốt quá."
>
> Tần Tử Linh lấy điện thoại di động ra, do dự một lát mới chọn vào hình đại diện của Tề Linh Vân. Màn hình chuyển sang chế độ gọi điện thoại video, Tề Linh Vân xuất hiện trong màn hình.
>
> Tần Tử Linh nhìn Tề Linh Vân, gọi một tiếng: "Linh Vân sư tỷ!"
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Tử Linh sư muội, có chuyện gì không?"
>
> Tần Tử Linh do dự một lát mới nói: "Linh Vân sư tỷ, hiện giờ bọn muội đã không còn chỗ nào để đi nữa rồi."
>
> Tề Linh Vân không cười nổi nữa, nàng nhíu mày nói: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Tần Tử Linh kể lại chuyện Phật Định Quang Hoan Hỉ nhìn trúng Quỳnh Ngọc muốn thu nàng làm đồ đệ, các nàng buộc phải bỏ trốn ra cho Tề Linh Vân nghe.
>
> Tề Linh Vân nghe xong cả giận quát to: "Sư phụ của các muội sao lại làm như vậy? Bạch Mi không nói được câu nào à?"
>
> Tần Tử Linh lắc đầu đầy chua sót.
>
> Tề Linh Vân nói: "Giờ ta sẽ gửi toạ độ của ta qua cho muội, muội trực tiếp bay tới chỗ ta đi."
>
> Tần Tử Linh do dự hỏi thử: "Sư tỷ, muội lo bọn muội sẽ làm liên luỵ tới các tỷ."
>
> Tề Linh Vân cười nói: "Muốn tới cứ tới, trong khu vực núi Thiên Môn, đám người Phật Giáo không dám làm càn đâu."
>
> Tần Tử Linh gật đầu nói: "Vậy bọn muội xin cảm ơn sư tỷ!"
>
> Ngoài núi Thiên Môn, ở nơi dùng chân của phái Thục Sơn trên mộ ngọn núi lùn, Tề Linh Vân tắt điện thoại video đi, gửi toạ độ hiện giờ của mình qua.
>
> Tề Linh Vân đang đứng trên bãi cỏ ngoài nhà tranh, nàng đi qua đi lại đầy bất an, trong lòng cứ thấy lo lắng không thôi.
>
> Chu Khinh Vân bước ra khỏi phòng, nhìn Tề Linh Vân cười nói: "Làm sao vậy? Lại có người hâm mộ nào cầu hôn muội à?"
>
> Tề Linh Vân trợn mắt khinh thường quát khẽ: "Tỷ nói bậy bạ gì đó!"
>
> Sau đó nàng lại nói: "Khinh Vân, muội có chuyện muốn nói với tỷ."
>
> Chu Khinh Vân gật đầu, đi tới bên cạnh Tề Linh Vân.
>
> Tề Linh Vân kể hết tình huống của hai tỷ muội Tần Tử Linh cho Chu Khinh Vân nghe.
>
> Chu Khinh Vân lập tức nói: "Bây giờ các muội ấy đang gặp nguy hiểm, Phật Định Quang Hoan Hỉ sẽ không dễ dàng buông tha cho các muội ấy như vậy đâu."
>
> Tề Linh Vân cũng gật đầu đầy lo lắng .
>
> Tiên Kiếm của Chu Khinh Vân xuất hiện trong tay nàng: "Chúng ta phải đi cứu các muội ấy ngay."
>
> Tề Linh Vân nghe vậy nói rằng: "Vậy chúng ta mau đi thôi!" Hai người lập tức bay lên trời, điều chỉnh thuyền bay bay về phương tây.
>
> Trên đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên bị Nha Nha tra tấn sống không bằng chết, không còn hơi sức gì thều thào: "Hùng Đại, ngươi mau đi bảo vệ các nàng đi, nói cho cùng cũng là người của ta, đâu thể để Phật Giáo ức hiếp được chứ."
>
> Trong rừng núi, Hùng Bì đang ngồi đả toạ, chợt hắn mở to hai mắt ra, nói một tiếng: "Tuân lệnh!" rồi hoá thành một cơn gió màu đen biến mất.
>
> Thuyền bay lướt thật nhanh trên bầu trời, Tần Tử Linh vẫn luôn cảnh giác đứng ở đầu thuyền, may mà suốt mấy hôm nay vẫn chưa xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
>
> Tần Tử Linh cúi đầu nhìn toạ độ được gửi tới trong di động, lẩm bẩm: "Sắp tới rồi! Chỉ cần khoảng một ngày đường nữa là tới rồi."
>
> Bỗng một tiếng rầm thật lớn vang lên giữa không trung, chỉ nháy mắt thuyền bay tan nát thành từng mảnh nhỏ, Quỳnh Ngọc phát ra một tiếng hét thảm, ngay sau đó bị Tần Tử Linh kéo lại, cả hai nhanh chóng bay vào vùng rừng núi bên dưới.
>
> Ngọc Phi thánh khiết và A Thập Mễ ngây thơ xuất hiện trên không trung.
>
> A Thập Mễ vỗ lớp lụa mỏng trước ngực mình, nói: "Tốc độ của thuyền bay đúng quá nhanh! Mệt chết ta rồi." Cái yếm màu hồng phấn rung rung theo từng cái vỗ của nàng ta.
>
>
>
>