Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 355: Mục 356

TRANG 178# 2

> Chương 355: Người tiếp viện đã tới

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Phi cố ý căn dặn: "Phải chú ý cho kỹ vào, đừng để các nàng chạy thoát."

>

> A Thập Mễ cười hì hì đáp: "Không chạy được đâu!"

>

> Hai thiếu nữ người phủ lụa mỏng, lập tức đuổi theo Tần Tử Linh và Quỳnh Ngọc vào trong núi.

>

> Sâu trong núi, Tần Tử Linh kéo Quỳnh Ngọc vội vàng chạy trốn, họ luồng lách qua những tán cây rậm rạp, như một dải lụa màu xanh xuyên qua giữa núi rừng.

>

> Quỳnh Ngọc lo lắng thở hổn hển hỏi: "Sư tỷ, có phải chúng ta sẽ không trốn thoát được không."

>

> Tần Tử Linh cắn răng trả lời: "Chắc chắn ta sẽ dẫn muội chạy thoát khỏi tay họ."

>

> Nàng vừa dứt lời, một dải lụa như con rắn khổng lồ màu trắng, đã vòng qua những tán cây rậm rạp, phóng thẳng về phía hai người.

>

> Tần Tử Linh hoảng hốt la to: "Cẩn thận!"

>

> Nàng đứng khựng lại, mũi chân điểm nhẹ lên đất, ôm lấy Quỳnh Ngọc bay ra mấy thước xa, họ vừa né tránh được dải lụa trắng phóng tới, đáp lên khoảng đất trống cách đó không xa, Tần Tử Linh vội vàng xoay người che chở Quỳnh Ngọc ra sau người mình.

>

> Một tiếng nói mang theo ý cười vang lên: "Tốt nhất hai vị tiểu muội muội vẫn nên đi theo các tỷ tỷ trở về thì hơn!"

>

> Tần Tử Linh quay đầu nhìn ra sau, chỉ thấy A Thập Mễ đang cười ngọt ngào đứng trên tán cây cao đằng sau lưng mình, tấm lụa mỏng khoác trên người nàng ta bay phất phới theo gió, thân thể mềm mại xinh đẹp cũng như ẩn như hiện.

>

> Tần Tử Linh không còn tâm trạng để thưởng thức cảnh đẹp này, nàng chau chặt mày, hít sâu một hơi, truyền âm cho Quỳnh Ngọc: "Chờ lát nữa, ta sẽ thử ngăn cản nàng ta, muội chạy trước đi nhé!"

>

> Quỳnh Ngọc lắc đầu liên tục, hai mắt đẫm lệ, quật cường nói: "Không, muội không đi đâu! Muội muốn chiến đấu cùng với sư tỷ."

>

> Tần Tử Linh nghe vậy răn dạy: "Nghe lời đi, muội mau chạy thoát khỏi chỗ này, chạy đi tìm Linh Vân sư tỷ đi trở về cứu ta."

>

> A Thập Mễ cười hì hì nói chen vào: "Các ngươi không cần bàn bạc nữa, hôm nay không ai đi khỏi đây được đâu."

>

> Tần Tử Linh giơ thanh kiếm tiên trong tay lên, nói: "Thử một lần rồi mới biết được!"

>

> Ngay sau đó nàng quát: "Thúy Bình Kiếm Quyết!"

>

> Kiếm tiên bay khỏi tay nàng, xuyên qua không trung, tạo thành những luồng kiếm khí màu xanh đan xen vào nhau, hình thành một võng kiếm đổ ập xuống đầu A Thập Mễ.

>

> Tần Tử Linh quay đầu quát Quỳnh Ngọc, ý bảo nàng mau bỏ chạy: "Đi mau!"

>

> Quỳnh Ngọc cắn chặt răng, quay đầu bỏ chạy.

>

> A Thập Mễ cười hì hì, lộ ra hai cái lúm đồng tiền ngọt ngào, nói: "Ngươi không phải đối thủ của ta đâu…"

>

> Tần Tử Linh vẫn kiên trì nói: "Ta chỉ cần ngăn cản ngươi lại là được rồi."

>

> A Thập Mễ cười to hơn, nói: "Vậy ngươi cứ thứ đi!"

>

> Nói rồi nàng ta vung tay lên, dải lụa trắng bay ra khỏi tay áo nàng ta, như hoá thành một con giao long màu trắng đánh vào võng kiếm màu xanh biếc trên đầu mình, chỉ một thoáng võng kiếm rách tung toé, bị dải băng đập ra một lỗ thủng lớn, hoá thành vô số điểm kiếm khí màu xanh biến mất giữa trong trung.

>

> Sắc mặt Tần Tử Linh trắng bệch, phụt một tiếng, phun ra ngụm máu tươi, hai chân nhũn ra, nửa quỳ trên đất, không ngừng ho khan.

>

> Hai tiếng leng keng vang lên, hai khúc kiếm màu xanh bị gãy đôi từ trên không trung rơi xuống đất, chạm vào tảng đá phát ra tiếng kêu lanh lảnh.

>

> A Thập Mễ đắc ý nghểnh cao mặt nói: "Ta đã nói ngươi không cản được ta rồi mà!"

>

> "Sư tỷ…. sư tỷ…" Bóng người nhỏ nhắn của Quỳnh Ngọc chạy trở về, nàng chạy tới đỡ lấy Tần Tử Linh đang nửa quỳ dưới đất.

>

> Tần Tử Linh tức giận trừng Quỳnh Ngọc: "Ai cho muội quay lại đây chứ?"

>

> "Là ta cho nàng ta trở về đó."

>

> Tần Tử Linh quay đầu lại, nhìn thấy có một nữ tử chậm rãi bước ra từ hướng Quỳnh Ngọc vừa chạy về, mái tóc dài trôi nổi phất phới giữa không trung, đẹp như một giấc mơ hư ảo.

>

> A Thập Mễ cười hì hì nói: "Tội gì chứ? Bị Phật chủ nhìn trúng là phúc khí của ngươi mà. Ngoan, theo tỷ tỷ về đi nào."

>

> Sắc mặt Tần Tử Linh càng thêm trắng bệch.

>

> Ngọc Phi nhíu mày nói: "Đừng đùa nữa, dẫn về thôi! Phật chủ còn đang chờ chúng ta đó."

>

> A Thập Mễ cười đáp: "Được rồi!"

>

> Dải lụa trong tay nàng ta bay thẳng về phía hai người Tần Tử Linh và Quỳnh Ngọc.

>

> Mắt thấy dải lụa đã xông tới trước mặt cả hai, Tần Tử Linh vội kéo Quỳnh Ngọc lảo đảo lùi ra sau mấy bước, mắt hiện đầy vẻ tuyệt vọng.

>

> Bỗng trên không trung lướt qua một luồng sáng trắng, tiếng nổ ầm ầm vang lên, một cái khe sâu chắn ngang trước mặt hai người Tần Tử Linh, tất cả cây cỏ chung quanh cái khe đều bị nghiền thành bột phấn, một dải lụa mỏng mềm mại bay đáp xuống đất.

>

> A Thập Mễ kéo nửa dải lụa còn lại vào tay áo, tức giận ngẩng đầu quát: "Ai đó?"

>

> Trên bầu trời có hai bóng người lướt qua, đáp xuống trước mặt Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc, cách A Thập Mễ và Ngọc Phi một khoảng khá xa.

>

> Tần Tử Linh vui vẻ kêu một tiếng: "Sư tỷ!"

>

> Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân quay lại gật đầu với cả hai, rồi lại quay ra phía trước, nghiêm túc nhìn hai người đằng trước.

>

> Ngọc Phi nhíu mày nói: "Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân! Đây là chuyện riêng của Phật Giáo chúng ta, các người có tư cách gì nhúng tay vào chứ?"

>

> Quỳnh Ngọc đỡ Tần Tử Linh đứng dậy, lớn tiếng la lên: "Ta không phải là người của Phật Giáo gì cả, ta là đệ tử của phái Thục Sơn."

>

> Tề Linh Vân mỉm cười trả lời: "Ngươi nghe được rồi đó."

>

> A Thập Mễ cười nói: "Hai vị tiểu muội muội, nếu muốn nhúng tay, cũng phải xem các người có bản lĩnh này không đã."

>

> Trường kiếm xuất hiện trên tay Chu Khinh Vân: "Vậy thì cứ đánh thử một trận!"

>

> Cả hai người lập tức bay lên trời, không trung vang lên những tiếng nổ ầm vang, chỉ nghe thấy thôi cũng đã khiến người ta thấy lo lắng buồn phiền.

>

> Tề Linh Vân nhìn Ngọc Phi nói: "Mời đi!"

>

> Ngọc Phi gật đầu, bóng người loé lên cái nhảy tới trước mặt Tề Linh Vân, đôi bàn tay trắng nõn như ngọc đánh về phía ngực Tề Linh Vân.

>

> Tề Linh Vân lập tức nâng kiếm che trước ngực, bàn tay trắng nõn của Ngọc Phi đè lên trường kiếm, trường kiếm phát ra một tiếng keng, cả người Tề Linh Vân đều trượt ra sau, chân trụ dưới đất kéo lê trên đất tạo thành một cái khe sâu dài, ánh mắt Tề Linh Vân nhìn về phía Ngọc Phi trở nên càng nghiêm trọng hơn hơn.

>

> Ngọc Phi không nói được một lời, nháy mắt bay theo tới, Tề Linh Vân thấy vậy cũng nhún người bay lên trời, Ngọc Phi lập tức chuyển hướng bay theo nàng.

>

> Không trung vang lên những tiếng nổ và va chạm nặng nề, tầng mây vỡ tan, bóng người biến ảo không ngừng, Phật hiệu màu vàng chiếu rọi, bóng kiếm tung bay khắp nơi, bốn người đánh không phân biệt được ai với ai, cũng khó có thể phân rõ thắng bại.

>

> Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc chỉ có thể đứng dưới mặt đất nhìn lên.

>

> Quỳnh Ngọc lo lắng hỏi Tần Tử Linh: "Khinh Vân sư tỷ và Linh Vân sư tỷ sẽ thắng đúng không?"

>

> Tần Tử Linh siết chặt nắm tay nói: "Chắc chắn là sẽ như vậy."

>

> Qua một hồi lâu, hai bóng người đồng loạt té từ trên trời cao xuống.

>

> Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc lập tức đứng dậy, ngẩng đầu lên hốt hoảng kêu to: "Sư tỷ!"

>

> Bóng hai người Ngọc Phi, A Thập Mễ cũng xuất hiện giữa không trung.

>

> Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân té phịch một cái xuống đất, mặt đất ầm ầm rung động, cây ngã đá vỡ, bụi mù tung bay khắp nơi.

>

> A Thập Mễ vỗ tay đắc ý nói: "Đã xử lý xong những kẻ vướng víu."

>

> Vừa dứt lời, bụi đất tung bay ngập trời, như thời gian bị đảo ngược, tất cả bụi đất đều bay ngược về nơi Tề Linh Vân và Chu Khinh Vân rơi xuống, chỉ một lát sau hai người đã biến mất, ngay chỗ họ biến mất xuất hiện một cơn lốc màu trắng.

>

> Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc phát ra tiếng kêu sợ hãi, cả hai đều bị mất kiểm soát bay thẳng về phía cơn lốc màu trắng nọ.

>

> A Thập Mễ hừ lạnh một tiếng, quát: "Nằm mơ đi!"

>

> Dải lụa trong tay nàng ta bay ra ngoài, lập tức quấn lấy eo Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc, nàng ta ra sức kéo mạnh một cái, nhưng một tiếng roẹt vang lên, dải lụa đứt đoạn, A Thập Mễ bị phản lực đánh ngã ra sau, lảo đảo mấy bước mới đứng vững lại được.

>

> Ngay lúc Ngọc Phi còn định ra tay đánh thêm thì Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc cũng đã biến mất vào cơn lốc xoáy màu trắng nọ.

>

> Bỗng có dao động không gian xuất hiện, Hùng Bì xuất hiện giữa không trung, mặt mày đen kịt nhìn cơn lốc xoáy nọ.

>

> A Thập Mễ, Ngọc Phi nhìn Hùng Bì đều vô cùng ngạc nhiên.

>

> A Thập Mễ quát: "Ngươi là ai?"

>

> Hùng Bì bực bội quát lại: "Cút ngay cho ta!"

>

> Hắn vung tay lên cái, một luồng ánh sáng màu đen lướt qua, A Thập Mễ, Ngọc Phi kêu thảm một tiếng, biến mất đằng sau đường chân trời.

>

> Hùng Bì đứng cách cơn lốc màu trắng không xa, chau mày lẩm bẩm: "Xong đời rồi. Thiếu gia bảo mình bảo vệ bọn họ, giờ bọn họ bị cuốn vào đó hết rồi. Mình nên làm gì bây giờ?"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!