Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 356: Mục 357

TRANG 179# 1

> Chương 356: Mơ trở về Hàm Cốc Quan

>

>

>

>

>

>

> Hùng Bì đi qua đi lại quanh cơn lốc xoáy màu trắng một hồi, vẫn chẳng nghĩ ra được cách gì, không phải hắn chưa từng nghĩ tới việc nhảy vào trong đó cứu các nàng ra, nhưng vừa tới gần cơn lốc màu trắng, Hùng Bì đã cảm nhận được một nỗi sợ hãi vô cùng to lớn, trực giác nói cho hắn biết, nếu hắn dám bước vào đó, vậy hắn chắc chắn sẽ phải chết.

>

> Hùng Bì ngồi trên một tảng đá, lấy điện thoại di động ra, mở nhóm chat TT lên, nhập tin nhắn vào.

>

> Lão Hắc: Xin hỏi, làm lạc mất vài hài tử thì phải làm sao đây? Online chờ trả lời, cần gấp!

>

> Hắc Vương: Làm lạc mất rồi thì đi tìm đi! Ngửi theo mùi đó dễ tìm lắm.

>

> Viện trưởng cô nhi viện Trương Xuân: Vô Lượng Thiên Tôn! Vị thiện tín này, ngươi quá bất cẩn rồi đó, sao có thể làm lạc mất hài tử như vậy chứ? Mau đi tới cô nhi viện ở chỗ các người cầu cứu đi, họ sẽ giúp đỡ ngươi.

>

> Bạch vân đạo trưởng: ngươi làm lạc mất hài tử ở đâu? Mau báo quan đi!

>

> Lão Hắc: địa điểm làm mất người rất nguy hiểm, ta đang nghĩ xem nên từ chối trách nhiệm thế nào, online chờ trả lời, cần gấp!

>

> Hắc Vương: ...

>

> Tử Vân chân nhân: ...

>

> Viện trưởng cô nhi viện Trương Xuân: [tức giận] ngươi đúng là quá đáng mà, nói cho bần đạo biết toạ độ của ngươi, bần đạo sẽ bay qua đó xử lý ngươi ngay luôn.

>

> Hùng Bì khinh thường bĩu môi, hay nhỉ, chỉ bằng ngươi còn đòi xử ta ấy à.

>

> Tiêu Dao thần quân: [mỉm cười] Tiểu Hắc à! Nói thử ta nghe ngươi đã làm lạc mất ai rồi?

>

> Hai mắt Hùng Bì trừng thật to, nhịn không nổi rùng mình cái, không phải thiếu gia rất ít khi lên nhóm TT à?

>

> Tiêu Dao thần quân: [mỉm cười] Tiểu Hắc, nào sang đây chúng ta nhắn tin riêng.

>

> Ngay sau đó di động của Hùng Bì lập tức vang lên gợi ý có cuộc gọi video, Hùng Bì do dự một hồi mới chọn đồng ý trò chuyện, hắn ta cười đầy nịnh hót gọi một tiếng: "Chào thiếu gia!"

>

> Trong video, Trương Minh Hiên ôm Nha Nha nhìn màn hình tức giật quát: "Ngươi hay quá nhỉ, giỏi quá nhỉ? Ta đã nói với ngươi thế nào hả? Ta bảo ngươi bảo vệ tốt các nàng, giờ các nàng đâu hết rồi? Hai tiểu nương tử như hoa như ngọc, vậy mà đã bị người làm lạc mất, ngươi chờ đó cho bổn thiếu gia, bốn thiếu gia không tha cho người đâu."

>

> Hùng Bì khom lưng cúi đầu nói: "Thiếu gia, ngài khoan nổi giận đã, ta không làm mất dấu họ, họ vẫn còn ở đây!"

>

> Trương Minh Hiên thở hổn hển nghẹn một hơi, rống giận: "Đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Ngươi nói rõ ràng lại cho ta nghe xem."

>

> Hùng Bì lập tức kể lại mọi việc từ đầu chí cuối cho Trương Minh Hiên nghe.

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày nói: "Ngươi nói các nàng đã rơi vào một cơn lốc xoáy màu trắng à?"

>

> Hùng Bì gật đầu liên tục .

>

> Trương Minh Hiên lại nói: "Chờ lát, ta qua đó ngay."

>

> Trong cơn lốc xoáy màu trắng, bốn người Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, Tần Tử Linh, Quỳnh Ngọc khó hiểu đứng giữa con đường rộng lớn hoang vắng.

>

> Quỳnh Ngọc kéo tay Tần Tử Linh lo lắng hỏi: "Sư tỷ, đây là nơi nào vậy?"

>

> Tần Tử Linh lắc đầu nói: "Tỷ cũng không biết nữa."

>

> Tề Linh Vân lại nói: "Hình như chúng ta đã vô tình rơi vào một thế giới nhỏ rồi."

>

> Chu Khinh Vân nhìn ra đằng sau lưng mọi người, lắp bắp kêu to: "Muội... Các muội nhìn kìa!"

>

> Bốn người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy không trung đằng xa có một áng mây tía thật lớn, thường thường còn có những luồng sáng màu tím từ trên trời rơi xuống, dưới áng mây màu tím, một thanh niên vốc người hơi béo đang dắt một con trâu đen, trên lưng con trâu chở theo một lão già, hai người cứ thế chậm rãi đi về trước.

>

> Tề Linh Vân trừng to mắt, gằn từng chữ: "Tây Xuất Hàm Cốc Quan!"

>

> Mấy người còn lại cũng không kìm lòng nổi gật đầu, Tây Xuất Hàm Cốc Quan! Làm đệ tử Thục Sơn, sao họ có thể không biết câu chuyện này được chứ, đây chính là khởi nguồn của Thục Sơn mà.

>

> Tề Linh Vân mặc kệ đây là thật hay giả, nàng nhanh chóng quyết định: "Mau nghênh đón đi!"

>

> Bốn người bước lại gần đó, đi tới trước mặt Lão Tử, họ đều cung kính cúi đầu, khoanh tay khom người đứng hai bên nhường đường.

>

> Lão Tử cưỡi trâu đi ngang qua các nàng, chậm rãi đi về trước, bốn thiếu nữ cũng chậm rãi đi theo sau.

>

> Lão Tử vừa đi vừa giảng đạo cho thanh niên mập mạp nghe, thanh niên mập mạp cũng thường xuyên hỏi lại những chỗ mình không hiểu, những lời giảng đạo này với bốn thiếu nữ mà nói là quá mức sâu sắc khó hiểu, họ không nghe hiểu gì cả, nhưng trong lòng vẫn thu hoạch được rất nhiều, những vấn đề còn vướng mắc ngày xưa đều bây giờ đều được giải quyết dễ dàng.

>

> Sáu người cứ thế cùng đi chung một đoạn đường, ngoại trừ tiếng giảng đạo của Lão Tử và tiếng hỏi của người thanh niên mập mạp, không còn bất kì tiếng động nào nữa.

>

> Không biết họ đã đi bao nhiêu ngày đêm, nhưng rồi sáu người họ cũng đã đi tới trước Hàm Cốc Quan, cửa Hàm Cốc Quan đang rộng mở, vị tướng thủ quan Duẫn Hỉ đã dẫn theo chúng tướng sĩ quỳ gối trước cửa lớn cung kính nghênh đón Thánh Nhân đi ngang qua.

>

> Duẫn Hỉ vừa thấy Lão Tử đã cung kính cúi đầu hành lễ: "Đệ tử Duẫn Hỉ cung nghênh thánh giá!"

>

> Chúng tướng sĩ chung quanh cũng đồng thanh hô to: "Cung nghênh thánh giá!"

>

> Lão Tử kéo trâu dừng lại, hỏi: "Vì sao ngươi biết ta là Thánh Nhân?"

>

> Duẫn Hỉ cung kính đáp rằng: "Đệ tử từ nhỏ đã tập luyện thuật quan sát Khí tượng, hôm nay thấy có mây tím từ phía đông bay tới, đoán được có Thánh Nhân sẽ đi qua, nên lệnh cho toàn quân tắm rửa thay quần áo, cung kính đón chào."

>

> Lão Tử gật đầu mỉm cười nói: "Ngươi lại đây dắt trâu cho ta đi!"

>

> Duẫn Hỉ mừng rỡ nói: "Đệ tử tuân lệnh!"

>

> Thanh niên mập mạp cầm dây dắt trâu trong tay đưa cho Duẫn Hỉ, quan sát hắn một lúc, rồi mỉm cười gật đầu xem như chào hỏi.

>

> Bốn người Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, Tần Tử Linh và Quỳnh Ngọc nhìn thấy Duẫn Hỉ phiên bản trẻ tuổi, sắc mặt ai nấy đều hiện lên vẻ buồn bực khó hiểu.

>

> Duẫn Hỉ bị ánh mắt kì lạ của bốn thiếu nữ nhìn chằm chằm cũng lấy làm lạ, nhưng chỉ nhìn các nàng một cái rồi cung kính dắt trâu cho Lão Tử.

>

> Chu Khinh Vân không kìm lòng khẽ gọi một tiếng: "Chưởng giáo... "

>

> Tề Linh Vân kéo tay áo nàng, Chu Khinh Vân lập tức im miệng không nói gì nữa.

>

> Duẫn Hỉ dắt trâu đi đằng trước, thanh niên vốc người hơi béo đi theo bên cạnh Lão Tử, bốn người Tề Linh Vân theo sát đằng sau, bảy người cứ thế đón lấy ánh tịch dương, chậm rãi đi bước vào Hàm Cốc Quan.

>

> Bỗng nhiên Lão tử ném cái vòng thép trong tay mình lên, vòng thép bay tới giữa không trung hoá thành một cái khoả cửa hình tròn sáng chói, Lão Tử quay đầu nói với người thanh niên mập mạp: "Đi đi! Ta đã giúp con xoá bỏ nỗi khổ đau luân hồi, con có thể trực tiếp chuyển thế tới phương Tây, không mất trí tuệ, không giảm pháp lực, từ nay về sau con sẽ là tổ sư của Phật Giáo!"

>

> Người thanh niên mập mạp xoay người về hướng đông, cúi người quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử bất hiếu, không thể tiếp tục phụng dưỡng bên cạnh sư tôn!" Nói rồi người thanh niên bái lạy ba lạy, hoá thành một luồng sáng chui vào trong khoá cửa biến thành khoá cửa thành một vòng tròn kim cang.

>

> Lão Tử duỗi tay ra, khoá cửa hoá thành vòng tròn kim cang rơi vào tay ông.

>

> Duẫn Hỉ cung kính nói: "Xin mời thánh nhân dời bước tới tệ xá nghỉ ngơi."

>

> Lão Tử phất tay từ chối: "Không cần đâu!"

>

> Bỗng Lão Tử mở miệng niệm tụng: "Đạo khả đạo, phi thường đạo, danh khả danh, phi thường danh..."

>

> Theo tiếng niệm tụng của Lão Tử, một con chữ màu tím bỗng nhiên xuất hiện, bay múa giữa không trung, chỉ chốc sau, năm nghìn chữ trong Đại Đạo Châm Ngôn đã trôi nổi hết trên không, rực rỡ chói loà!

>

> Lão Tử dừng lại, vươn tay ra, năm nghìn đại đạo hoá thành năm nghìn luồng ánh sáng rơi vào tay Lão Tử, nhanh chóng hợp thành hai quyển sách.

>

> Duẫn Hỉ như cảm nhận được gì đó, nhìn quyển sách mà người run lên vì phấn khởi.

>

> Lão Tử đưa một trong hai quyển sách cho Duẫn Hỉ nói rằng: "Cái này cho ngươi!"

>

> Duẫn Hỉ lập tức quỳ rạp xuống đất, hai tay nâng sách, kích động nói: "Đa tạ sư tôn đã ban thưởng!"

>

> Lão Tử đặt một quyển sách vào tay hắn, sau đó quay đầu nhìn về phía bốn thiếu nữ, mỉm cười nói: "Cái này là dành cho các ngươi!"

>

> Bốn thiếu nữ vui vẻ quỳ rạp xuống đất bái tạ, đồng thanh kêu to: "Đa tạ tổ sư đã ban thưởng cho chúng đồ đệ!"

>

> Một quyển Đạo Đức Kinh từ trong tay Lão Tử bay ra, rơi vào tay Tề Linh Vân.

>

> Lão Tử cưỡi lên mình trâu, chậm rãi đi phía chân trời, hoà vào ánh tịch dương, mãi tới khi thân hình ông biến mất hoàn toàn.

>

> Lúc này Duẫn Hỉ và bốn thiếu nữ mới từ từ đứng dậy.

>

> Duẫn Hỉ cười quay sang nói với bốn thiếu nữ: "Các vị sư muội có thể tới quỷ phủ của sư huynh đây ngồi đàm đạo một lúc được không?"

>

> Chu Khinh Vân chỉ vừa mở miệng nói được một chữ: "Ta..." Hai mắt đã tối sầm.

>

> Bên ngoài, trước cơn lốc xoáy màu trắng, Trương Minh Hiên ôm Nha Nha đứng dạy dỗ Hùng Bì một chập: "Ngươi đúng thật là, ta bảo ngươi đi bảo vệ các nàng, kết quả ngươi làm mất dấu các nàng thì thôi đi, sau đó còn định nghĩ cách trốn tránh trách nhiệm, có phải dạo này ta đã đối xử với ngươi quá tốt rồi không?"

>

> Hùng Bì ủ rũ ngồi xổm một bên, thấp tha thấp thỏm nói: "Chỉ là vô ý thôi mà, ai ngờ được nơi này có chỗ kì quái như vậy chứ!"

>

> Trương Minh Hiên buồn bực quát lại: "Giờ ngươi còn nghĩ mình có lý chứ gì? Trước kia Thanh Tuyền hay nói với ta tay gấu ăn rất ngon, ta chưa nếm thử bao giờ, xem ra hôm nay phải thử một lần mới được."

>

> Hùng Bì lập tức đứng lên, vươn móng vuốt của mình ra trước mặt Trương Minh Hiên vui vẻ, nói: "Thiếu gia, người thử đi này!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!