TRANG 179# 2
> Chương 357: Khương Tử Nha tìm đường chết
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn lại, chỉ thấy từ trong cơn lốc màu trắng, có bốn luồng ánh sáng bay ra đáp xuống đất, bốn luồng sáng nọ vừa đáp xuống đất đã hoá thành bốn thiếu nữ, ngay sau đó cơn lốc màu trắng cũng biến mất tăm, chỉ còn mỗi một cái hố lớn nằm chơi vơi dưới đất.
>
> Trương Minh Hiên lập tức chạy lại hỏi thăm: "Các người không sao đó chứ!"
>
> Tề Linh Vân giơ tay ra, trong tay nàng đang cầm một quyển sách, nàng vô thức lẩm bẩm trong miệng: "Trở về rồi!"
>
> Chu Khinh Vân cũng bật khóc vì vui sướng, nàng thút tha thút thít nói: "Trở về rồi, căn cơ của Thục Sơn chúng ta rốt cục cũng trở về rồi."
>
> Bốn thiếu nữ quỳ rạp xuống đất, lệ nóng doanh tròng dập đầu bái lạy: "Đệ tử bái tạ sự tổ!"
>
> Nhất thời Trương Minh Hiên cũng không hiểu được gì, cuối cùng là đang xảy ra chuyện gì thế này?
>
> Bốn thiếu nữ đứng lên, Tề Linh Vân vươn tay lau nước mắt, vui vẻ cười nói với Trương Minh Hiên: "Đã phiền Trương công tử phải lo lắng rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Các ngươi không sao thì tốt rồi!"
>
> Sau đó hắn lại xụ mặt xuống nói: "Lần sau không được làm việc lỗ mãng như thế này nữa! Lần này suýt nữa là cả hai xảy ra chuyện rồi."
>
> Chu Khinh Vân cười chế nhạo hắn: "Trương công tử, là đang lo lắng cho Linh Vân sư muội à?"
>
> Trương Minh Hiên trợn mắt khinh thường nói thẳng: "Ta chỉ đang lo lắng cho ngươi đó!"
>
> Tề Linh Vân được ban cho Đạo Đức Kinh, đạo chính thống của Thục Sơn đã được kế tục, trọng trách nặng nề vẫn đè ép trong lòng nàng bấy lâu nay đã nhẹ hẳn đi, nàng thấy thoải mái hơn hẳn, thậm chí vui vẻ nói đùa : "Muốn cưới Khinh Vân sư tỷ không phải chuyện đơn giản vậy đâu nhé, sính lễ phải thật quý trọng mới được!"
>
> Khuôn mặt nhỏ của Chu Khinh Vân ửng đỏ, nàng đẩy vai Tề Linh Vân hỡn dỗi nói: "Muội muốn chết rồi hả!"
>
> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng, ngắt ngang lời cười đùa của các thiếu nữ, thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình, rồi mới nói: "Lần này các người làm việc quá lỗ mãng, hại ta phải chạy từ núi Thiên Môn tới đây, tốn công mất sức vì các người. Hành vi thế này, đã phạm vào điều tối kỵ, không phạt các người thì khó có thể xoa dịu lòng dân chúng."
>
> Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân hết biết nói gì, chúng ta chọc giận vô số người khi nào, mà phải trừng phạt để xoa dịu lòng dân chứ? Nhưng nghĩ tới việc Trương Minh Hiên quả thật đã lo lắng cho họ rồi cất công chạy từ ngàn dặm xa tới đây, trong lòng họ thấy rất cảm động, nên không muốn so đo với hắn làm gì.
>
> Chu Khinh Vân cười nói: "Trương công tử, ngươi muốn phạt chúng ta thế nào?"
>
> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng nói tiếp: "Niệm tình các ngươi sốt ruột cứu người, ta sẽ không phạt nặng gì lắm, chỉ phạt các ngươi chơi với Nha Nha vài hôm thôi!"
>
> Chu Khinh Vân nhìn Nha Nha đang kéo lỗ tai Trương Minh Hiên, trợn mắt khinh thường nói thẳng: "Trắng ra là ngươi chỉ muốn bọn ta trông hài tử giúp ngươi thôi chứ gì!"
>
> Trương Minh Hiên nói năng đàng hoàng dẫn chứng đầy đủ: "Ta chỉ đang bồi dưỡng sự kiên nhẫn của các người thôi!"
>
> Mấy nữ tử nhìn Trương Minh Hiên già mồm cãi láo, trong lòng chỉ thấy buồn cười không thôi.
>
> Tề Linh Vân bước lại, từ trong lòng Trương Minh Hiên ôm lấy Nha Nha từ, cười nói: "Được thôi, chúng ta nhận hình phạt này!"
>
> Nha Nha trừng mắt to nhìn Tề Linh Vân, nhếch miệng mỉm cười nhào vào lòng nàng, ôm chặt cổ Tề Linh Vân.
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc bật thốt: "Con bé thích ngươi quá nhỉ."
>
> Quỳnh Ngọc tò mò ngẩng đầu nhìn Nha Nha, nhỏ giọng nói: "Con bé đáng yêu quá đi mất!"
>
> Trương Minh Hiên làm động tác vươn người, cảm thán nói: "Rốt cục cũng được giải phóng! Hùng Đại, chúng ta trở về thôi!"
>
> Hùng Bì bước lên, cung kính nói: "Vâng thưa thiếu gia!"
>
> Một cơn gió đen thổi ngang qua, cả đám người đều biến mất sạch sẽ.
>
> Trong Côn Sơn, trên một đỉnh núi vững chãi, Khương Cẩm Tịch ôm chân ngồi ở bên vách đá, buồn bực không vui.
>
> Một luồng sáng màu trắng lướt ngang qua không trung, đáp xuống đại điện Côn Lôn.
>
> Khương Cẩm Tịch lập tức đứng lên, do dự một lát, cuối cùng quyết định bay về phía đại điện Côn Lôn, nàng đáp xuống trước cửa đại điện, chần chừ lát mới bước vào trong.
>
> Trong đại điện Khương Tử Nha xanh mặt ngồi trên chủ vị, toàn bộ đại điện bị bao trùm bởi không khí tăm tối căng thẳng.
>
> Khương Cẩm Tịch do dự một lát hỏi: "Gia gia, chuyến đi này có thuận lợi không?"
>
> Sắc mặt Khương Tử Nha tối đen, trả lời: "Khí linh này vào lúc mấu chốt đã phản lại ta, nó không dốc hết sức mình."
>
> Tay Khương Tử Nha bắn ra một cái, một ngọc phù đủ màu bắn tới trước mặt Khương Cẩm Tịch, chỉ nghe hắn nói: "Con đi tới chỗ Trương Minh Hiên lấy bảo vật còn lại của hắn mang về đây cho ta."
>
> Khương Cẩm Tịch theo bản năng lùi ra sau một bước, liên tục lắc đầu lắp bắp: "Không. . . con không làm được!"
>
> Mặt Khương Tử Nha tối sầm lại, hỏi: "Con vừa mới nói gì đó?"
>
> Khương Cẩm Tịch cầu xin Khương Tử Nha: "Gia gia, con đã trộm đi một bảo vật của hắn rồi, hắn chỉ còn lại mỗi một bảo vật để tự bảo vệ mình thôi."
>
> Sắc mặt Khương Tử Nha tối sầm lại, hắn hừ lạnh một tiếng, nói: "Con là người của phái Côn Lôn chúng ta, cứ lo cho sự sống chết của kẻ khác như thế làm gì?"
>
> Khương Cẩm Tịch lắc đầu nói: "Không, con không làm được!"
>
> Khương Tử Nha nói: "Vậy chờ ta luyện hoá xong cây quạt chết tiệt đó, ta sẽ tự mình đi lấy!"
>
> Khương Cẩm Tịch thầm kinh hoảng, hỏi thử: "Cái cây quạt chết tiệt… là cây quạt nào?"
>
> Tay Khương Tử Nha chợt lóe lên, quạt Ngũ Thải Thần Quang xuất hiện trong tay hắn, bên trên có vài ký hiệu đang xoay chuyển.
>
> Khương Cẩm Tịch biến sắc, lập tức bước lên hai bước, kêu to: "Gia gia, ngài không thể làm bị thương Tiểu Thải!"
>
> Khương Tử Nha nhíu mày nhìn Khương Cẩm Tịch, chậm rãi nói: "Cẩm Tịch, con ngày càng không nghe lời rồi đó!"
>
> Khương Tử Nha nheo mắt lại, răn dạy: "Ở trong phái Côn Lôn này còn chưa tới lượt con lên tiếng chống đối ta đâu!"
>
> Hắn vung tay áo lên, Khương Cẩm Tịch kêu thảm một tiếng, người bay ra khỏi đại điện.
>
> Trên không trung chợt loé lên một cái bóng trắng, Phong Tiêu Mặc bay lên không ôm lấy Khương Cẩm Tịch, cả hai lăn lộn trên bầu trời mấy vòng, mới ngừng lại được.
>
> Phong Tiêu Mặc lo lắng hỏi han: "Cẩm Tịch, muội không sao chứ!"
>
> Khương Cẩm Tịch lộ ra nụ cười đầy sầu thảm, nàng tự lẩm bẩm: "Gia gia nói không sai, đây là phái Côn Lôn, làm gì có chỗ cho muội nói chuyện chứ!"
>
> Khương Cẩm Tịch ngẩng đầu nhìn Phong Tiêu Mặc hỏi hắn: "Sư huynh, huynh có muốn đi cùng với muội không?"
>
> Phong Tiêu Mặc quay đầu nhìn thoáng qua đại điện Côn Lôn, gật đầu cười nói: "Sư muội, muội đi đâu, ta cũng sẽ đi theo muội tới nơi đó!"
>
> Khương Cẩm Tịch nhoẻn miệng cười nói: "Vậy chúng ta đi thôi! Rời khỏi chốn thị phi này."
>
> Một con thuyền bay xuất hiện giữa không trung, hai người cùng nhau bước lên thuyền bay, ngay sau đó con thuyền đã biến mất về phía chân trời.
>
> Trên hòn đảo trôi nổi ở phái Côn Lôn, Khương Chí Hoa chắp tay sau lưng đứng trước vách đá, lặng lặng nhìn dõi theo hướng Khương Cẩm Tịch và Phong Tiêu Mặc rời đi.
>
> Ngoài phố phường trên núi Thiên Môn, Trương Minh Hiên ra sức ăn thịt nướng, vui vẻ than thở: "Thích chết được! Cuối cùng cũng thoát được cục nợ nó rồi."
>
> Chợt tiếng chuông điện thoại dễ nghe vang lên, Trương Minh Hiên hỏi trong đầu mình: "Tiểu Phàm, ai thế?"
>
> Trong đầu hắn vang lên giọng nói của Trương Tiểu Phàm: "Là Khương Cẩm Tịch!"
>
> Trương Minh Hiên sửng sốt, mắt lộ đầy vẻ phức tạp, tự hỏi: "Nàng ta đã nghĩ rõ ràng rồi à?"
>
> Hắn đứng lên, nhún người bay về phía đảo Huyền Không, đi vào chòi nghỉ mát, hắn mới nói: "Nhận điện thoại đi!"
>
> "Được!"
>
> Một màn hình xuất hiện giữa không trung, trên màn hình Khương Cẩm Tịch và Phong Tiêu Mặc đứng trên mũi thuyền, chung quanh là mây trôi cuồn cuộn.
>
> Khương Cẩm Tịch khom người thật sâu, cúi đầu xin lỗi: "Ta xin lỗi!"
>
> Trương Minh Hiên mặt mày lạnh lùng, bình tĩnh hỏi: "Ngươi còn mặt mũi tới đây gặp ta à?"
>
> Khương Cẩm Tịch nói: "Ta cũng biết mình đã không còn mặt mũi nào để gặp ngươi nữa, nhưng chuyện này liên quan tới an nguy của Tiểu Thải, ta đành phải mặt dày tới đây."
>
> Trương Minh Hiên nhíu mày hỏi lại: "Không phải ngươi nói với Thanh Nhã tỷ rằng Tiểu Thải rất ổn à?"
>
> Khương Cẩm Tịch áy náy xin lỗi: "Bây giờ gia gia ta đang muốn luyện hoá Tiểu Thải."
>
> Trương Minh Hiên biến sắc, đột nhiên đứng phắt dậy cả giận: "Đúng là to gan mà!"
>
> Khương Cẩm Tịch lắc đầu nói: "Ông ấy bây giờ đã không còn là vị gia gia hiền lành mà trong trí nhớ của ta, Côn Lôn cũng đã không còn là nhà ta nữa rồi."
>
> Khương Cẩm Tịch nhìn thoáng qua Phong Tiêu Mặc đang đứng cạnh mình, khẽ mỉm cười nói: "Ta và Phong sư huynh đã quyết định rời khỏi Côn Lôn, đi tìm một nơi yên lặng bình tĩnh thuộc về riêng hai chúng ta."
>
> Phong Tiêu Mặc nhìn sâu vào đôi mắt Khương Cẩm Tịch cười nói: "Từ biệt hôm nay, sợ là khó có ngày gặp lại. Trương huynh muốn làm gì thì cứ làm đi! Nhưng mong là nếu thật sự tới ngày đó, mong Trương huynh sẽ nhẹ tay với những đệ tử bình thường và sư phụ của ta."
>
>
>
>