Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 358: Mục 359

TRANG 180# 1

> Chương 358: Muốn chết, được chết

>

>

>

>

>

>

> Trương Minh Hiên nhìn họ thế này cũng có chút sững sờ, nháy mắt ấy cơn tức trong lòng hắn đã tan hơn nửa, hắn im lặng một lát rồi nói: “Vậy thì chúc hai người may mắn, nếu gặp phải chuyện gì thì cứ đến núi Thiên Môn tìm ta, dù sao chúng ta cũng từng là bằng hữu.”

>

> Khương Cẩm Tịch vui mừng nói: “Cám ơn sư huynh!”

>

> Trương Minh Hiên khẽ tắt điện thoại đi, phần tình nghĩa này giữa họ xem như kết thúc ở đây, điều may mắn nhất có lẽ là tới cuối cùng họ đã không cần đi tới cục diện nhìn nhau bằng đao kiếm.

>

> Trương Minh Hiên nghiến răng nói: “Khương Tử Nha, lão tử không đánh ông thành Khương Rụng Răng thì không làm người!”

>

> Hắn giơ tay ra, kiếm Thanh Bình trong thư phòng nháy mắt bay ra ngoài, rơi đúng vào trong tay hắn.

>

> Tay Trương Minh Hiên cầm trường kiếm, ra khỏi đảo Huyền Không, nói: “Hùng Đại, theo ta tới Côn Luân một chuyến!”

>

> Bóng người Hùng Bì lập tức xuất hiện trước mặt Trương Minh Hiên, hắn cung kính nói: “Vâng! Thiếu gia.”

>

> Trương Minh Hiên nói: “Thanh Tuyền bảo vệ đảo Huyền Không, Tấn Dương và Nha Nha nhé.”

>

> Lý Thanh Tuyền đang chơi đấu địa chủ với Hồng Hài Nhi nghe thấy giọng nói của Trương Minh Hiên vang bên tai, bèn đáp: “Biết rồi, biết rồi!”

>

> Trương Minh Hiên lại nói thêm: “Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân, nhờ hai người chăm sóc Nha Nha giúp ta một thời gian, ta có việc phải ra ngoài.”

>

> Dưới chân núi, đám người Tề Linh Vân, Chu Khinh Vân đang chơi đùa với Nha Nha, còn có cả một đám thỏ con đáng yêu hiếu kỳ vây quanh Nha Nha, tiếng cười vui vẻ vang lên không dứt.

>

> Hai nữ tử nghe thấy giọng nói của Trương Minh Hiên, tùy ý ngẩng đầu lên nhìn một cái, sau đó truyền âm lại: “Chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho cô bé.”

>

> Trương Minh Hiên gật đầu một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Đi thôi!”

>

> Hùng Bì lập tức hóa thành một cơn gió đen vây quanh Trương Minh Hiên cuốn cả hai bay lên trời!

>

> Chỉ lát sau, trên không trung núi Côn Luân nứt ra một khe hở không gian, các đệ tử rối rít ngẩng đầu lên nhìn, ai nấy đề đề phòng cầm chặt vũ khí pháp bảo trong tay.

>

> Khương Chí Hoa bay lên không trung, đi đến gần vết nứt không gian đó, thanh đao trong tay ông phản xạ ra ánh sáng lạnh căm.

>

> Một đám mây đen từ trong vết nứt không gian bay ra, mây đen tản ra hai bên, Trương Minh Hiên tay cầm kiếm Thanh Bình bước ra ngoài, đám mây đen hóa thành Hắc Hùng đứng sau lưng Trương Minh Hiên.

>

> Khương Chí Hoa vừa nhìn thấy Trương Minh Hiên, trong lòng bỗng thấy đắng nghét, nhưng vẫn ôm quyền nói: “Gặp qua Trương công tử!”

>

> Lông mày Trương Minh Hiên nhướng lên, không chút khách khí nói thằng: “Bớt nói nhảm đi, mau trả lại đồ cho ta!”

>

> Đệ tử Côn Luân đứng bên dưới nhìn thấy Trương Minh Hiên đến Côn Lôn rõ ràng không có ý tốt, bàn tán ầm ĩ, họ có thể nói là vô cùng quen thuộc với Trương Minh Hiên, lúc trước khi quay Hoa Thiên Cốt, không ít đệ tử có mặt ở đây đã tham gia làm diễn viên quần chúng.

>

> Khương Chí Hoa lắc đầu nói: “Bần đạo chưa từng nhìn thấy đồ của Trương công tử!”

>

> Trương Minh Hiên cười nhạo nói: “Trước kia ta còn tưởng rằng ông là chính nhân quân tử, không ngờ ông cũng biết trợn tròn mắt nói dối đấy.”

>

> Trương Minh Hiên lại giương giọng hô to: “Khương Tử Nha, lão già nhà ông mau cút ra đây cho ta...” Tiếng quát của hắn vang vọng khắp Côn Luân.

>

> Một giọng nói lớn tiếng uy nghiêm vang lên: “Thằng nhãi ngu xuẩn, dám làm càn ở đây à!”

>

> Một thanh niên mặc áo bào trắng bước từng bước lại gần, bóng người không lớn nhưng như thể lan tràn khắp cả một vùng trời đất, khiến người ta không kìm lòng được phải nhìn hắn.

>

> Trương Minh Hiên quan sát người thiếu niên tuyệt mỹ có mái tóc bạc trắng này, nhíu mày hỏi: “Ngươi là ai?”

>

> Thiếu niên lạnh lùng nhìn chằm chằm Trương Minh Hiên nói: “Khương Tử Nha!”

>

> Trương Minh Hiên tức giận quát: “Lão tặc, trộm đồ của ta, lại còn định cải trang bỏ trốn à!”

>

> Khương Tử Nha nhìn Trương Minh Hiên nói: “Ngươi đến đúng lúc lắm, đỡ mất công ta phải chạy đi tìm ngươi .”

>

> Nói rồi hắn duỗi tay ra nói: “Giao bảo kiếm ra đây cho ta!”

>

> Trương Minh Hiên quát lại: “Giao con bà nhà ông ấy!”

>

> Nói rồi rút kiếm vung ra, mũi kiếm xanh biếc quét ngang một cái, người Khương Tử Nha lóe lên ánh vàng, một tiếng nổ ầm vang lên, kiếm Thanh Bình và Hạnh Hoàng Kỳ đụng vào nhau, sóng lực lan tràn ra chung quanh.

>

> Khương Chí Hoa hoảng sợ hô lên một tiếng: “Không xong rồi!” Lập tức lấy đại đao che trước người mình, nhưng ông vẫn giống như con thuyền nhỏ gặp sóng to, chỉ chớp mắt đã bị cơn sóng to lật tung, phun ra một ngụm máu tươi, bị sóng lực đánh bay ra sau, không rõ sống chết.

>

> Khương Tử Nha cũng không dễ chịu gì, mặc dù tu vi của hắn cao hơn Trương Minh Hiên một chút, nhưng Hạnh Hoàng Kỳ so ra vẫn kém xa pháp bảo của Thánh Nhân đã chứng đạo, trực tiếp bị một kiếm này của Trương Minh Hiên chém bay, văng ngược ra sau đụng vào hòn đảo trôi nổi đằng sau lưng, một đường này không biết hắn đã đụng làm đổ vỡ bao nhiêu kiến trúc.

>

> Khương Tử Nha lồm cồm bò dậy, không dám tin nổi kêu to: “Sao lại thế được! Tại sao ngươi có thể làm ta bị thương? Đây chính là Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ của Thiên Địa Ngũ Phương, tại sao ngươi có thể phá được nó?”

>

> Trương Minh Hiên đứng trên không trung, khinh bỉ nói: “Đúng là chưa nhiều thấy được bao nhiêu thứ tốt mà, bộ Tiên Thiên Linh Bảo thì đáng sợ lắm à?”

>

> Khương Tử Nha cắn răng nói: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

>

> Trương Minh Hiên cười lạnh nói: “Ta chính là ta, đệ tử Triệt giáo Trương Minh Hiên!”

>

> Sắc mặt Khương Tử Nha lập tức thay đổi, hắn nhìn bảo kiếm trong tay Trương Minh Hiên kinh hãi kêu to: “KIẾM - THANH – BÌNH!” Sau đó quay đầu bỏ chạy!

>

> Trương Minh Hiên lẩm bẩm: “Muốn chạy? Đâu dễ dàng như vậy!”

>

> Sau lưng Trương Minh Hiên xuất hiện ba bóng người, Trương Tiểu Phàm lạnh lùng mặc áo bào màu đen, Phong Vân Vô Kỵ lạnh lùng mặc áo bào màu trắng, Long Thiên Ngạo vẻ mặt bỡn cợt mặc áo bào màu xanh.

>

> Ba bóng người, đồng thời hợp nhất vào người Trương Minh Hiên, hoàn toàn dung hợp vào người hắn, mỗi một bóng người dung hợp vào người Trương Minh Hiên, khí thế của hắn lại cao thêm một bậc, sau khi dung hợp hết cả ba, khí thế vốn rời rạc của Trương Minh Hiên đã hợp lại thành một ngang ngửa với Khương Chí Hoa, tiến vào một cảnh giới hoàn toàn mới.

>

> Trương Minh Hiên quát: “Khương Tử Nha, đi chết đi!”

>

> Kiếm Thanh Bình khẽ quét qua, đóa hoa vàng sau lưng Khương Tử Nha nở rộ, kiếm khí quét đến sau lưng Khương đụng vào đoá hoa vàng, vang lên tiếng nổ rầm rầm, không những không thế làm Khương Tử Nha bị thương, còn để hắn kịp đổi tốc độ bay lên cao.

>

> Trương Minh Hiên cau mày nói: “Ngăn hắn lại!”

>

> “Vâng!”

>

> Bóng Hùng Bì biến mất, xuất hiện trước mặt Khương Tử Nha, đinh ba vung ra đánh vào phòng ngự của Hạnh Hoàng Kỳ, thân thể Khương Tử Nha chỉ khẽ run lên, tốc độ chậm lại một chút, nhưng chỉ dựa vào tu vi của Hùng Bì căn bản không phá vỡ được phòng ngự Hạnh Hoàng Kỳ của Khương Tử Nha.

>

> Trong mắt Hùng Bì chợt lóe lên ánh sáng, đinh ba trong tay vung ra hàng loạt tàn ảnh, giống như mưa rơi vào cây chuối, rầm rầm nện vào Hạnh Hoàng Kỳ, tuy không gây tổn thương cho Khương Tử Nha, nhưng cũng khiến tốc độ của hắn chậm lại.

>

> Trương Minh Hiên bay đến, quát: “Triệt Kiếm Đạo! Đoạn Sinh!”

>

> Một kiếm này hắn chém thẳng về phía Khương Tử Nha, không có ánh sáng chói lóa, cũng không có sát ý lạnh thấu xương.

>

> Đoá hoa vàng của Hạnh Hoàng Kỳ vây xung quanh Khương Tử Nha rung động rồi nổ tung, dần dần biến mất sạch tanh!

>

> Trong nháy mắt Khương Tử Nha sững sờ tại chỗ, Hùng Bì cất đinh ba vào, chợt lóe một cái xuất hiện bên người Trương Minh Hiên.

>

> Khương Tử Nha ngẩng đầu nhìn Trương Minh Hiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta sẽ nhớ kỹ ngươi, ta còn sẽ quay trở lại!”

>

> Thân thể hắn bùm một tiếng hóa thành sương máu, một hố đen xuất hiện ở bên cạnh đó, Hạnh Hoàng Kỳ cũng tiêu tan trong hố đen.

>

> Tay Trương Minh Hiên khẽ vẫy một cái, từ trong sương máu, cây quạt Ngũ Thải Thần Quang nhảy ra, rơi vào tay Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên nhìn phong ấn phía trên, lẩm bẩm nói: “Đây hẳn là nguyên nhân Khương Cẩm Tịch trộm Ngũ Thải Thần Quang!”

>

> Hắn cất cây quạt lại, rồi nói: “Hùng Đại, chúng ta trở về thôi!”

>

> Hùng Bì cung kính nói: “Vâng, thiếu gia!”

>

> Sau đó lại hóa thành một luồng gió đen bao bọc lấy Trương Minh Hiên rồi biến mất.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!