TRANG 180# 2
> Chương 359: Bạch Tinh Tinh
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên vừa trở về đảo Huyền Không là cởi bỏ phong ấn trên quạt Ngũ Thải Thần Quang ngay, sau đó hắn bị Tiểu Thải nhảy ra lải nhải cho một trận.
>
> Gần mười ngày trôi qua, Nha Nha có bọn Tề Linh Vân chăm sóc, Trương Minh Hiên bắt đầu cuộc sống nhàn nhã thích ý của mình.
>
> Hôm nay Trương Minh Hiên đang chơi thần thoại Hồng Hoang, ngón tay hắn không ngừng lướt trên màn hình, điều khiển nhân vật trong trò chơi thả ra các loại chiêu thức kỹ năng, nếu phải so sánh giữa kiểu chơi bình thường và kiểu chơi thực tế ảo thì kiểu chơi bình thường thiếu mất cảm giác chân thật, cũng vì vậy mất đi không ít sự thú vị, ưu điểm duy nhất là không cần người chơi phải hoàn toàn chìm vào trò chơi.
>
> Trương Minh Hiên đang chơi hết sức vui vẻ thì nghe có tiếng trẻ con cười đùa vang lên bên tai mình, hắn quay lại nhìn thì thấy Lý Thanh Nhã đang ôm Nha Nha, mặt mày đầy ý cười nhìn hắn.
>
> Trương Minh Hiên tắt di động ngay, quay lại cười nói: "Thanh Nhã tỷ, tỷ về hồi nào vậy."
>
> Lý Thanh Nhã cười đáp: "Vừa về thôi. Đệ tắt trò chơi ngang vậy, đồng đội của đệ thể nào cũng chửi đệ một trận cho xem!"
>
> Trương Minh Hiên cười hì hì trả lời: "Kệ nó đi, dù sao cũng không phải lần đầu tiên."
>
> Lý Thanh Nhã trợn tròn đôi mắt xinh đẹp của mình, khinh thường liếc xéo hắn một cái, mới nói tiếp: "Lúc ta chơi trò chơi, sợ nhất là gặp được loại người như đệ."
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha ngồi lên băng ghế đá gần đó, buồn cười nói: "Đệ trông rảnh rang quá nhỉ, thật biết cách lười biếng."
>
> Trương Minh Hiên gãi đầu nói: "Ta giữ con bé được mấy hôm đó chứ. Bọn Tề Linh Vân rất thích Nha Nha, nhất quyết đòi giúp ta chăm sóc con bé, ta cũng hết cách rồi! Hừm! Muốn trách chỉ có thể trách Nha Nha nhà chúng ta quá đáng yêu." Trương Minh Hiên nghiêm mặt nói dối, không hề thấy chột dạ chút nào.
>
> Lý Thanh Nhã trách cứ hắn một câu: "Miệng lưỡi trơn tru!"
>
> Trương Minh Hiên cười cười, tò mò hỏi: "Sao tỷ lại đi lâu như vậy?"
>
> Lý Thanh Nhã cau mày nói: "Là vì mẫu thân, mẫu thân tự chặt đứt một cái đuôi, nặn ra một pho tượng hoá thân của mình, nên cần ta giúp đỡ một chút."
>
> Trương Minh Hiên nỉ non: "Hóa thân? !" Trong lòng hắn chợt nghĩ tới một chuyện, ứng kiếp Tây Du, là vì muốn lấy công đức à? Hay là còn có nguyên nhân khác nữa.
>
> "Can nương có nói lý do không?" Trương Minh Hiên hỏi.
>
> Lý Thanh Nhã đáp: "Mẫu thân nói mình cũng muốn thử xem xem có vớt được chỗ tốt gì trong lần Tây Du này không, ta để người thử!"
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, thật đúng là vì nguyên nhân này à!
>
> Trương Minh Hiên cẩn thận nhìn Lý Thanh Nhã từ trên xuống dưới, cười hì hì nói: "Thanh Nhã tỷ, mấy hôm không gặp tỷ lại đẹp hơn xưa rồi."
>
> Lý Thanh Nhã đứng lên, oán trách: "Mới vừa nói được hai ba câu, đệ lại không đứng đắn rồi, ta đi đây!"
>
> Trương Minh Hiên vội vàng giải thích: "Thanh Nhã tỷ, tỷ đừng đi! Ta nói toàn là sự thật thôi mà."
>
> Lý Thanh Nhã ôm Nha Nha nhẹ nhàng lướt đi, chỉ một lát sau nàng đã đi ra ngoài, Trương Minh Hiên mặt dày mày dạn đi theo.
>
> Sáng sớm, bốn sư đồ Đường Tam Tạng đang đi trong một vùng núi non hiểm trở, cây gai mọc thành bụi, cây cối tạo thành hình dáng quái lạ, một bên là tiếng chim ưng kêu, một bên là tiếng sói tru, rắn độc nai hưu chạy khắp nơi.
>
> Đường Tam Tạng cưỡi trên lưng Bạch Long Mã, cẩn thận nói: "Vùng núi này quá hiểm trở, các con phải cẩn thận nhìn đường đó."
>
> Trư Bát Giới dắt ngựa khiêng đinh ba nói: "Biết rồi! Biết rồi. Có Lão Trư ta đây, thầy cứ yên tâm ngồi đó đi!"
>
> Đường Tam Tạng nhìn Tôn Ngộ Không cà lơ phất phơ đi đằng trước, không khỏi thở dài một tiếng.
>
> Họ đi tới khi mặt trời lên tới đỉnh, Đường Tam Tạng ôm cái bụng đang đói cồn cào của mình, nói: "Vi sư đã đi được nửa ngày rồi, bụng vô cùng đói khát, trong các con ai có bản lĩnh đi hoá duyên xin ít đồ trai về đây?"
>
> Trư Bát Giới khịt cái mũi nói: "Mấy chuyện thế này vẫn nên do Đại sư huynh ra tay thì hơn, dù sao thì huynh ấy đi nhanh nhất mà!"
>
> Sa Hòa Thượng cũng hùa theo: "Nhị sư huynh nói đúng đó ạ!"
>
> Đường Tam Tạng chờ mong nhìn sang Tôn Ngộ Không, cười nói: "Ngộ Không, con nghĩ sao?"
>
> Tôn Ngộ Không bực mình nói: "Hoà thượng nhà thầy nhiều chuyện quá đi, đứng đây chờ ta!"
>
> Đường Tam Tạng chấp hai tay tạo thành hình chữ thập, nói: "Đa tạ Ngộ Không!"
>
> Tôn Ngộ Không nhún người cái đáp mây bay lên trời, đứng giữa không trung để tay trước trán nhìn chung quanh một vòng, chợt hai mắt hắn sáng lên, cưỡi mây bay về một phía.
>
> Ngay lúc bốn sư đồ Đường Tam Tạng đi vào trong ngọn núi này, trong một hang động ngầm ẩn sâu trong lòng núi, một nữ tử xinh đẹp đang ngồi trang điểm trước kính, bàn tay đang chải đầu của nàng khựng lại, nàng cười tự nhủ: "Rốt cục các người cũng tới rồi!"
>
> Nàng đứng lên, người xoay một vòng khẽ khàng như cánh bướm đang bay lượn, biến thành một thiếu phụ nhà nông, cười hì hì quan sát mình trong gương, tay duỗi ra một cái giỏ trúc xuất hiện trong tay nàng, nàng xách lấy giỏ trúc bước ra ngoài hang động.
>
> Trong vùng rừng núi, đám người Đường Tam Tạng đang ngồi trên tảng đá dưới táng cây nghỉ ngơi, Bạch Long Mã đứng bên cạnh ăn cỏ.
>
> Chợt một tiếng chuông lanh lãnh ngân vang, ba người một ngựa nhìn về phía có tiếng chuông, chỉ thấy một nữ tử nhà nông dáng vẻ thanh tú đang cầm một giỏ trúc đi tới.
>
> Nữ tử đi tới trước mặt họ, khẽ khom người thi lễ chào: "Tiểu nữ tử xin ra mắt ba vị trưởng lão!"
>
> Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng nhìn nhau, tay đặt lên binh khí của mình.
>
> Đường Tam Tạng đứng dậy, hai tay chắp thành hình chữ thập, niệm một câu "A di đà phật" chào lại: "Nữ thí chủ đa lễ rồi!"
>
> Nữ tử cười nói: "Các vị trưởng lão từ đâu đến đây vậy?"
>
> Đường Tam Tạng đáp: "Bần tăng đến từ Đông Thổ Đại Đường, đang trên đường đi đến Tây Thiên, bái Phật cầu kinh!"
>
> Nữ tử nghe vậy vui vẻ reo lên: "Hoá ra là cao tăng tới từ Đông Thổ Đại Đường, là tiểu nữ tử thất lễ rồi."
>
> Nữ tử đưa cái giỏ trúc trên tay mình qua, nói : "Các vị trưởng lão đi đường vất vả rồi, chỗ tiểu nữ tử có ít trà và thức ăn, mong các vị cao tăng không chê!"
>
> Đường Tam Tạng vội vàng khoát tay nói: "Không được, làm thế không được! Sao có thể nhận đồ của cô nương được chứ, đại đồ đệ của ta đã đi hoá duyên rồi, chỉ lát nữa thôi nó sẽ về ngay."
>
> Trư Bát Giới lại bước lên trước cầm cái giỏ trúc, cười ngây ngô nói: "Sư phụ, nữ thí chủ đã có ý tốt, sao chúng ta có thể không nhận được chứ!"
>
> Đường Tam Tạng nhíu mày răn dạy: "Ngộ Năng, sao con có thể tuỳ tiện lấy đồ ăn của nữ thí chủ này như vậy."
>
> Trư Bát Giới vẫn cười hì hì cầm giỏ trúc chạy sang một bên, nói: "Sư phụ, vị nữ thí chủ này có ý tốt mang cơm canh tới cho chúng ta, chúng ta không nhận thì quá không nể mặt ngươi ta rồi."
>
> Trư Bát Giới mở giỏ trúc ra nhìn thử, có mặn có chay, sắp xếp rất cẩn thận, mùi hương thơm ngát xộc vào mũi. Trư Bát Giởi nhìn kỹ lại, vô cùng kinh ngạc, đây toàn là thức ăn thật cả, hắn lập tức cầm lấy một cái bánh màn thầu bỏ vào trong miệng nói: "Thơm quá đi!"
>
> Đường Tam Tạng bất đắc dĩ quay lại nói với nữ tử: "Là bần tăng không biết dạy đồ đệ của mình, để nữ thí chủ chê cười rồi!"
>
> Nữ tử cười nói: "Không sao cả! Vị trưởng lão này nếu thích đồ ăn tiểu nữ tử làm như vậy, thì trong nhà vẫn còn một ít."
>
> Nữ tử lại ngượng ngùng nói: "Kỳ thật tiểu nữ tử cũng là tín đồ nhà Phật, hôm nay có duyên gặp được trưởng lão, đúng là may mắn ba đời của tiểu nữ."
>
> Đường Tam Tạng mỉm cười niệm một câu: "A di đà phật!"
>
> Nữ tử chờ mong nhìn Đường Tam Tạng nói: "Không biết tiểu nữ tử có may mắn được lắng nghe trưởng lão giảng kinh Phật không?"
>
> Đường Tam Tạng nghe vậy sửng sốt, lát sau mới nói: "Nữ thí chủ có tấm lòng lương thiện, lại là tín đồ nhà Phật, giảng kinh cho nữ thí chủ nghe, cũng là vinh hạnh của bần tăng."
>
> Nữ tử vui mừng chắp tay cảm tạ: "Vậy thì hay quá rồi!"
>
> Nói rồi đang quay sang quét tảng đá bên cạnh, khom người ngồi xuống.
>
> Đường Tam Tạng cười nói: "Vậy bần tăng bắt đầu giảng giải."
>
> Đường Tam Tạng từ nhỏ đã nghiên cứu học tập kinh Phật, mỗi một đoạn kinh Phật được hắn giảng giải đều mang theo những cảm giác thú vị khác nhau.
>
> Trư Bát Giới cắn một miếng thịt trên xâu, đi đến bên cạnh Sa Hòa Thượng ngồi xuống, chọc chọc Sa Hoà Thượng, ý chỉ hắn nhìn sang chỗ Đường Tam Tạng đang giảng kinh cho nữ tử, bĩu môi nói: "Chuyện này rốt cục là sao đây nhỉ?"
>
> Sa Hòa Thượng lau vũ khí của mình nói: "Sao đệ biết được chứ?"
>
> Đúng lúc này, từ trên không có một luồng ánh sáng đáp xuống, Tôn Ngộ Không khiêng một nhánh cây tươi mới đáp xuống, trên nhánh cây kết đầy những trái đào núi thơm ngon.
>
> Tôn Ngộ Không nhìn thấy nữ tử, mắt chợt loé lên ánh sáng vàng, gậy Kim Cô lập tức xuất hiện trong tay, hắn cả giận nói: "Yêu tinh!"
>
> Nữ tử không thèm để ý gì tới Tôn Ngộ Không, chỉ vỗ tay sùng bái nhìn Đường Tam Tạng nói: "Trưởng lão giảng kinh quá hay!"
>
> Đường Tam Tạng khiêm tốn nói: "Cũng thường thôi, cũng thường thôi!"
>
> Đường Tam Tạng trừng mắt nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Con muốn làm gì vậy?"
>
>
>
>