TRANG 181# 1
> Chương 360: Bạch Tinh Tinh đãi khách
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không cầm gậy Kim Cô kêu lên: "Hòa thượng, ngươi tránh ra cho ta, đây là yêu tinh!"
>
> Đường Tam Tạng cả giận nói: "Nói bậy, đây rõ ràng là nữ thí chủ một lòng hướng Phật, sao lại là yêu tinh được?"
>
> Nữ tử đáng thương nói: "Trưởng lão, con khỉ này thật hung ác!"
>
> Đường Tam Tạng trấn an: "Nữ thí chủ đừng sợ, có bần tăng ở đây hắn sẽ không dám làm xằng bậy."
>
> Nữ tử vỗ vỗ bộ ngực vĩ đại của mình đáp: "Cũng may còn có Trưởng lão ở đây."
>
> Con mắt Trư Bát Giới lập tức trừng to.
>
> Tôn Ngộ Không tức giận nhìn về phía Trư Bát Giới Sa Hòa Thượng nói: "Hòa thượng mắt thường phàm thai không nhận ra yêu tinh, các ngươi cũng không nhận ra à?"
>
> Trư Bát Giới cười đáp: "Ta thấy nữ thí chủ này đúng là người tốt, còn cho chúng ta đồ ăn nữa."
>
> Nói tới ăn, bụng Đường Tam Tạng lập tức kêu lên “ọt ọt”.
>
> Đường Tam Tạng che bụng xin lỗi nói: "Đợi ta ăn chút gì trước rồi sẽ lại giảng kinh cho thí chủ một lần nữa."
>
> Nữ tử cười đáp: "Trưởng lão cứ tùy ý!"
>
> Đường Tam Tạng do dự một chút mới nói: "Bát Giới, mang thứ đó tới đây cho ta."
>
> Trư Bát Giới cầm rổ lên, không cam lòng đưa tới trước mặt Đường Tam Tạng dặn dò: "Sư phụ, đừng ăn hết đó, nhớ để lại cho con một ít."
>
> Tôn Ngộ Không tới gần nữ tử, nháy mắt nói: "Yêu tinh, rốt cuộc thì ngươi muốn làm gì hả?"
>
> Nữ tử cười nhìn Tôn Ngộ Không, truyền âm nói: "Nghe đồn Đường Tam Tạng chính là Kim Thiền Tử chuyển thế, đạo quả giấu ở trong thân xác của hắn, ăn thịt của hắn là có thể trở thành Đại La."
>
> Tròng mắt Tôn Ngộ Không lóe lên vẻ hung ác, hắn tức giận quát: "Yêu tinh!"
>
> Nữ tử biến sắc, đáng thương chạy về phía Đường Tam Tạng, la lên: "Trưởng lão cứu mạng! Con khỉ này muốn giết ta."
>
> Đường Tam Tạng gác bát đũa xuống, phẫn nộ trừng Tôn Ngộ Không quát: "Bây giờ ngươi giỏi lắm rồi, muốn giết người trước mặt vi sư luôn đúng không!"
>
> Nữ tử trốn ở sau lưng Đường Tam Tạng, cười hì hì nhìn Tôn Ngộ Không.
>
> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Ngươi có chết cũng đáng lắm!"
>
> Đường Tam Tạng thở dài một hơi, hắn thật sợ con khỉ này không nghe lời mình, như vậy thì quá mất mặt rồi, hai bên cũng tránh không được một trận chiến.
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn lại, mỉm cười nói với nữ tử: "Bần tăng phải lên đường rồi!"
>
> Nữ tử cười nói: "Ta thấy trưởng lão muốn đi về hướng tây đúng không, mà nhà của ta cũng ở ngay tại phía tây, vừa vặn chung hướng, ta còn muốn thỉnh giáo trưởng lão một vài vấn đề trên kinh Phật. Ví dụ như trên kinh Phật có một điển cố Phật Tổ “cắt thịt nuôi chim ưng” tiểu nữ vẫn chưa hiểu rõ lắm."
>
> Đường Tam Tạng niệm một câu "A di đà phật" vừa cười vừa nói: "Đây chính là hành động thể hiện lòng tốt của Phật Tổ, lát nữa bần tăng sẽ giảng kĩ lại cho thí chủ."
>
> Đoàn người tiếp tục lên đường, ngoại trừ nhóm đồ đệ bốn người ra thì lại thêm một tiểu nương tử thanh tú.
>
> Đường Tam Tạng ngồi trên lưng ngựa chợt nói: "Nữ thí chủ, hay là ngươi lên ngựa đi! Bần tăng có thể đi bộ."
>
> Nữ tử cười hì hì nói với Đường Tam Tạng: "Không cần, nơi này chính là nhà của ta, đã sớm quen đường rồi."
>
> Tôn Ngộ Không khiêng gậy Kim Cô đi ở sau cùng, một đôi mắt dò xét trên người nữ tử, cười nhạo không thôi.
>
> Trư Bát Giới làm lơ tiến lên hỏi: "Nữ thí chủ, ngươi xem chúng ta đã nói chuyện cả nãy giờ rồi, vẫn còn chưa biết phương danh của nữ thí chủ là gì?"
>
> Nữ tử cười nói: "Tiểu nữ họ Bạch, tên Tinh Tinh!"
>
> Trư Bát Giới vừa cười vừa nói: "Bạch Tinh Tinh, tên rất hay!" Đột nhiên sững sờ, quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Đường Tam Tạng, Sa Hòa Thượng cũng sững sờ quay đầu nhìn về phía Tôn Ngộ Không.
>
> Trư Bát Giới kêu lên: "Hầu ca, tình nhân cũ của huynh đã tìm tới cửa rồi kìa."
>
> Tôn Ngộ Không nghe được cái tên này cũng sững sờ một hồi, thật sự có Bạch Tinh Tinh? Đặc biệt là khi hắn dùng hoả nhãn kim tinh chứng kiến bản thể của Bạch Tinh Tinh, rõ một bộ bạch cốt óng ánh, độc nhất vô nhị bên trong Đại Thoại Tây Du.
>
> Tôn Ngộ Không tức giận nói: "Chớ nói nhảm, lão Tôn ta đào đâu ra tình nhân cũ."
>
> Trư Bát Giới lầm bầm: "Sao có thể chắc chắn là không phải chứ!"
>
> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói: "Sao vậy? Cái tên này của ta có vấn đề gì sao?"
>
> Đường Tam Tạng lắc đầu nói: "Không, không có vấn đề! Chỉ là có tên trùng với tên của một nữ tử mà chúng ta biết."
>
> Nhớ lại Bạch Tinh Tinh vừa mới nhắc tới điển cố “cắt thịt nuôi chim ưng”, trong lòng hắn lại thấy hơi hoảng sợ, miệng thì nói thì không có vấn đề nhưng hắn vẫn không tự chủ được điều khiển Bạch Long mã rời xa Bạch Tinh Tinh một chút.
>
> Bạch Tinh Tinh giống như không biết gì cả, tiếp tục mỉm cười thỉnh giáo Đường Tam Tạng những vấn đề trên kinh Phật.
>
> Sắc mặt Tôn Ngộ Không nhìn về phía Bạch Tinh Tinh tràn đầy vẻ khó hiểu, sát khí trong ánh mắt bớt đi rất nhiều.
>
> Chạng vạng tối, một đoàn người đi tới trước cổng một căn nhà tranh.
>
> Bạch Tinh Tinh vui vẻ nói: "Chúng ta đã đến rồi này! Đây chính là nhà của ta."
>
> Khóe mắt Đường Tam Tạng co giật vài cái, cười khan nói: "Nơi đây chỉ có một hộ gia đình của thí chủ à!"
>
> Bạch Tinh Tinh do dự một chút nói: "Chung quanh đây có rất ít người!"
>
> Bạch Tinh Tinh đẩy hàng rào ra nói ra: "Mời các vị Trưởng lão vào! Nghỉ ngơi một đêm xong sáng mai ta sẽ đưa các ngươi ra ngoài." Quay người dẫn đầu vào trước.
>
> Đường Tam Tạng run lên một cái, nhỏ giọng nói thầm: "Đồ đệ, các ngươi đã nghe thấy chưa? Nàng nói muốn đưa chúng ta ra ngoài."
>
> Tôn Ngộ Không đẩy cửa đi vào nói: "Sợ cái gì!"
>
> Đường Tam Tạng lập tức trở mình xuống ngựa, đuổi theo Tôn Ngộ Không nhỏ giọng thì thầm: "Ngộ Không, ta thấy ở đây cũng không có nhiều phòng lắm, vi sư ngủ chung một phòng với con nhé!"
>
> Tôn Ngộ Không tùy ý trả lời: "Không phải vừa rồi thầy còn trò chuyện với nàng ta rất vui sao? Con đoán chừng nàng ta sẽ còn tới tìm thầy xin giảng giải kinh Phật đấy."
>
> Đường Tam Tạng không kìm lòng được run lên một cái, lúng túng nói: "Đồ nhi ngoan, vi sư sai rồi."
>
> Tôn Ngộ Không đẩy cửa đi vào, hành lang đã châm nến lên, Đường Tam Tạng nhìn ngọn nến bập bùng trong lòng run sợ không thôi, ngọn nến này có phải đang ám chỉ cái gì hay không?
>
> Đường Tam Tạng ôm chặt cánh tay nói: "Ngộ Không, tại sao vi sư lại cảm thấy căn phòng này đặc biệt âm trầm khủng bố? Lại còn lạnh lẽo rét thấu xương nữa chứ!"
>
> Tôn Ngộ Không dạo qua một vòng đáp: "Thầy suy nghĩ nhiều rồi!" Quay người đi ra ngoài.
>
> Đường Tam Tạng cũng vội vàng đuổi theo, Tôn Ngộ Không lập tức quay người chỉ vào cái mũi của Đường Tam Tạng quát: "Con cảnh cáo thầy đấy! Đừng có bám lấy con nữa."
>
> Đường Tam Tạng ngượng ngùng nói: "Được!"
>
> Tôn Ngộ Không quay người đi ra ngoài.
>
> Đường Tam Tạng liếc mắt nhìn căn phòng âm trầm kinh khủng, vội vàng chạy ra ngoài, la lên: "Ngộ Năng, Ngộ Tịnh!"
>
> Tôn Ngộ Không dạo qua một vòng, đi tới trước một cái phòng nhỏ trong góc, tựa vào cột nhà nhìn thấy Bạch Tinh Tinh đang đang nấu cơm trong phòng, hỏi ra miệng: "Hà tất phải phiền toái như vậy, trực tiếp biến ra không phải được rồi sao?"
>
> Bạch Tinh Tinh đang xào rau đáp lại: "Làm ra ăn ngon hơn!"
>
> Tôn Ngộ Không hỏi: "Nhà này của ngươi cũng là tự mình làm à?"
>
> Bạch Tinh Tinh khựng tay một chút, ung dung đáp: "Đây là căn nhà ta ở khi còn sống, mấy ngàn năm trước ta và cha mẹ của ta đã sinh sống ở nơi này, trước kia nơi đây còn là một thôn xóm, hiện tại chỉ còn lại có túp lều nhỏ này."
>
> Tôn Ngộ Không nói tiếp: "Xem ra ngươi rất thích nơi đây."
>
> Bạch Tinh Tinh "Ừm!" một tiếng.
>
> Tôn Ngộ Không chần chờ một chút hỏi: "Sư phụ ngươi chính là Bàn Tơ đại tiên sao? Cũng chính là tiên tử Tử Hà ấy."
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Không phải đâu, ta cũng chẳng biết sư phụ ta là ai, mấy công pháp kia cũng là tự dưng hiểu thấu được."
>
> Tôn Ngộ Không nỉ non nói: "Như vậy sao? Quả nhiên là không có tiên tử Tử Hà."
>
> Ánh mắt Bạch Tinh Tinh lóe lên, không hiểu hỏi: "Ngươi hỏi tiên tử Tử Hà để làm gì?"
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha đáp: "Ta đã hứa với một người sẽ chăm sóc tốt cho tiên tử Tử Hà."
>
> Bạch Tinh Tinh nói: "Ta sẽ thử nghe ngóng giúp ngươi."
>
> Tôn Ngộ Không đáp: "Đa tạ!"
>
>
>
>