TRANG 181# 2
> Chương 361: Bạch Tinh Tinh ra tay
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không đứng nhìn Bạch Tinh Tinh đang loay hoay nấu cơm một lúc lâu, mới nói: "Ta khuyên ngươi một câu, tốt nhất ngươi nên cách tên hoà thượng đó ra, hắn không dễ chọc vậy đâu." Nói rồi không đợi Bạch Tinh Tinh phản ứng lại, hắn đã xoay người bỏ đi một nước.
>
> Bạch Tinh Tinh dừng việc trên tay lại, mỉm cười nói khẽ: "Muốn bảo vệ hoà thượng đó, vậy phải xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh rồi."
>
> Trong nhà chính, hai ngọn nến màu trắng được đốt lên toả ra ánh sáng lờ mờ, Đường Tam Tạng ngồi trên ghế nghỉ ngơi, miệng không ngừng khép mở niệm kinh Phật, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng, Tôn Ngộ Không thì ngồi thảnh thơi chung quanh.
>
> Bỗng cái giọng thoải mái của Bạch Tinh Tinh từ ngoài truyền vào: "Các vị trưởng lão, mời các vị dùng cơm!"
>
> Người Đường Tam Tạng run lên một cái, mở choàng mắt ra.
>
> Bạch Tinh Tinh tươi cười bưng đồ ăn bước vào, trông không khác gì một người vợ hiền dâu đảm.
>
> Trư Bát Giới nhảy xuống ghế, mở miệng nói: "Ăn cơm thôi, ăn cơm thôi!"
>
> Bạch Tinh Tinh cúi đầu đặt đồ ăn đặt lên bàn, cười nói: "Chốn núi rừng hoang vu, không có món gì ngon để tiếp đãi cả, mong các trưởng lão không chê mà dùng tạm cho!"
>
> Đường Tam Tạng chần chừ lát mới nói: "Đa tạ nữ thí chủ, chúng ta vẫn chưa đói!"
>
> Trư Bát Giới vội la lên: "Sư phụ không đói bụng, Lão Trư ta đây thì đói rồi đó." Nói rồi Trư Bát Giới đứng dậy bước qua bàn ngồi xuống, cầm lấy một cái bánh bao lớn nhét vào miệng.
>
> Sa Hòa Thượng cũng cười nói: "Ta cũng có hơi đói bụng rồi, đa tạ nữ thí chủ."
>
> Bạch Tinh Tinh mỉm cười, nhìn sang Tôn Ngộ Không nói: "Vị trưởng lão này không ăn cơm à?"
>
> Trong tay Tôn Ngộ Không xuất hiện một trái đào, nói: "Lão Tôn ta đây ăn cái này."
>
> Bạch Tinh Tinh thấy vậy bèn nói: "Vậy mời các vị trưởng lão từ từ dùng cơm, ta đi dọn dẹp phòng cho các vị nghỉ ngơi đây."
>
> Trư Bát Giới nhìn bóng người yểu điệu của Bạch Tinh Tinh biến mất sau cánh cửa, cười hì hì nói vọng theo: "Đã làm phiền nữ thí chủ rồi, nữ thí chủ đúng là người tốt!"
>
> Bạch Tinh Tinh vừa đi, Đường Tam Tạng đã lo lắng quay sang nhìn Tôn Ngộ Không hỏi: "Nàng ta là yêu quái thật à?"
>
> Tôn Ngộ Không chậm rãi cắn một miếng đào, trả lời: "Không phải con đã nói với thầy ngay từ đầu rồi à."
>
> Đường Tam Tạng khua chân múa tay, vội vàng kêu lên: "Vậy con còn đang chờ cái gì? Mau đánh nàng ta, xử lý nàng ta đi chứ!"
>
> Tôn Ngộ Không nuốt miếng đào trong miệng xuống, chậc một tiếng, nói: "Lỡ đâu nàng ta là yêu quái tốt thì sao?"
>
> Trư Bát Giới vừa ăn cơm, vừa cười nói: "Sư phụ, nàng ta là Bạch Tinh Tinh đó! Hầu tử làm sao nỡ ra tay cho được chứ, nói không chừng thầy vừa tỉnh dậy đã thấy con khỉ đó tặng thầy cho người ta rồi."
>
> Đường Tam Tạng bị Trư Bát Giới doạ sợ, rùng mình một cái, khóc không ra nước mắt nghĩ thầm trong lòng, mình dính phải đám đồ đệ kiểu gì thế này không biết!
>
> Đường Tam Tạng nhìn hai đồ đệ đang ăn uống ngon lành của mình, cả giận nói: "Ăn ăn, suốt ngày chỉ biết ăn thôi, đồ yêu quái nấu ra các con cũng dám ăn, hết muốn sống nữa rồi hả?"
>
> Sa Hòa Thượng cười nói: "Sư phụ đã quá lo lắng rồi, con thấy Bạch cô nương là một yêu quái tốt, nàng ta không có ác ý gì cả, bàn thức ăn chay này ngon lắm đó!"
>
> Đường Tam Tạng ngửa mặt lên trời nhìn trời, nghẹn lời không biết nên nói gì cho phải, hai đồ đệ này của hắn rõ là đã bị yêu quái thu mua, đồ đệ còn lại thì lại có quan hệ mờ ám với yêu quái nữa chứ. Phật Chủ, ngài nói ta biết đi, giờ ta nên làm gì đây?
>
> Lúc này Bạch Tinh Tinh lại bước vào, cười nói: "Các vị trưởng lão, phòng ngủ của các vị ta đã dọn dẹp xong, các vị dùng cơm xong thì cứ tuỳ ý nghỉ ngơi một đêm nhé!"
>
> Sa Hòa Thượng đứng lên cười nói: "Đa tạ nữ thí chủ đã khoản đãi, chúng ta đã ăn xong rồi."
>
> Bạch Tinh Tinh lại nói: "Vậy mời các vị đi theo ta."
>
> Đám người Đường Tam Tạng đi theo Bạch Tinh Tinh ra ngoài, Trư Bát Giới vội vớ thêm hai cái bánh bao trên bàn, vừa chạy theo họ vừa kêu với theo: "Chờ ta với chứ!"
>
> Bạch Tinh Tinh vừa dẫn họ đi tới phòng nghỉ vừa cười nói: "Chỗ này của ta có bốn gian phòng khách, mỗi người các vị cứ tuỳ ý chọn một gian để nghỉ ngơi."
>
> Đường Tam Tạng cười khan trả lời: "Lúc nãy khi vào đây, bần tăng đâu có thấy nhiều phòng tới như vậy?"
>
> Bạch Tinh Tinh cười hì hì quay đầu nhìn Đường Tam Tạng trả lời: "Mới xây thêm đó!" Nói rồi nàng nghịch ngợm nháy mắt một cái.
>
> Đường Tam Tạng lại cười khan hai tiếng, trong lòng vô cùng chua xót, con yêu quái này đã không thèm che dấu gì nữa, nó muốn ra tay với bần tăng rồi sao?
>
> Hắn nhìn liếc sang ba đồ đệ của mình, Tôn Ngộ Không thường thường lại nhìn lén Bạch Tinh Tinh một cái, Sa Hòa Thượng thì vẫn luôn trầm mặc ít lời, con heo Trư Bát Giới thì còn đang gặm bánh bao, Đường Tam Tạng thật muốn khóc quá đi.
>
> Đoàn người vòng ra sau nhà, quả nhiên nhìn thấy đằng sau nhà đã dựng lên thêm bốn gian phòng nhỏ, trong bóng tối lờ mờ, nó như một nấm mồ khổng lồ.
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Nào, mời các trưởng lão đi nghỉ ngơi!"
>
> Trư Bát Giới vẫn cười hì hì nói: "Ăn xong rồi ngủ, đây là cuộc sống mà ta vẫn tha thiết ước mơ!"
>
> Sa Hòa Thượng cũng cười nói: "Nhị sư huynh nói không sai!"
>
> Trư Bát Giới vui vẻ la lên: "Chúng ta đi nghỉ ngơi thôi nào!" hắn dẫn đầu chạy về phía bốn gian phòng nhỏ.
>
> Sa Hòa Thượng quay đầu nói với Đường Tam Tạng: "Sư phụ, hành lý con đã bỏ vào trong phòng thầy rồi đó, ban đêm, nếu muốn thầy có thể đọc thêm kinh Phật." Nói rồi hắn cũng bước vào một gian phòng khác.
>
> Đường Tam Tạng khóc không ra nước mắt, kỳ thật chúng ta có thể ở chung một phòng mà!
>
> Bạch Tinh Tinh nhìn về phía Đường Tam Tạng cười hỏi: "Không biết buổi tối trưởng lão có bận rộn chuyện gì khác không?"
>
> Đường Tam Tạng hoàn hồn lúng túng hỏi lại: "Nữ thí chủ có gì cần dặn dò?"
>
> Bạch Tinh Tinh sùng bái nhìn Đường Tam Tạng nói : "Tiểu nữ tử còn có vài vấn đề trên kinh Phật không hiểu rõ lắm, muốn nhờ trưởng lão chỉ bảo giúp cho."
>
> Đường Tam Tạng liên tục lắc đầu nói: "Bản thân tiểu tăng cũng chưa thể hiểu thấu hết được kinh Phật, sợ mình không đủ sức chỉ bảo nữ thí chủ đây."
>
> Bạch Tinh Tinh mặt đầy thất vọng, than thở: "Là vậy à? Xem ra là do tiểu nữ tử không có cái phúc này rồi."
>
> Đường Tam Tạng lúng túng nói tiếp: "Nếu không còn chuyện gì khác, tiểu tăng xin phép đi nghỉ ngơi trước đây."
>
> Bạch Tinh Tinh gật đầu, Đường Tam Tạng chạy trối chết về phía bốn gian phòng.
>
> Đường Tam Tạng chạy tới trước một gian phòng, ra sức gõ cửa kêu: "Mở cửa, mở cửa ra mau!"
>
> Trong phòng truyền ra tiếng của Trư Bát Giới: "Sư phụ, có chuyện gì không?"
>
> Đường Tam Tạng cười khan nói: "Ngộ Năng, vi sư không quen nghỉ ngơi một mình, chúng ta dùng chung một phòng nhé!"
>
> Ngọn đèn trong phòng bỗng nhiên dập tắt, Trư Bát Giới lười biếng nói: "Sư phụ, con đã ngủ rồi, người thử đi tìm hai người còn lại xem!"
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn sang hai gian phòng còn sáng đèn khác, nhưng hắn vừa nhìn qua đã thấy đèn trong hai gian phòng kia cũng đã tắt ngúm, Đương Tam Tạng thấy lòng mình cũng tắt theo ngọn đèn nọ, không ai chừa đèn cho hắn được à?
>
> Cuối cùng hắn chỉ có thể buồn rầu tập tễnh đi vào gian phòng còn trống.
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xếp bằng trên giường, trên tay hắn đang nắm một cầu ánh sáng màu trắng, hắn chăm chú nhìn những trích đoạn của Đại Thoại Tây Du hiện lên trong cầu ánh sáng, nhìn một lúc, hắn đưa quả cầu ánh sáng về phía đầu mình, cầu ánh sáng nhanh chóng chui vào đầu hắn rồi biến mất tăm.
>
> Tôn Ngộ Không lẩm bẩm: "Chí Tôn Bảo! Hấp thu những tín ngưỡng này, ta như thật sự đã trải qua hết những việc từng xảy ra trong đời Chí Tôn Bảo vậy." Nói rồi hắn bật ra tiếng cười khẽ, cảm giác này không tệ chút nào, hắn biết rất rõ những thứ mà sức mạnh tín ngưỡng này mang tới chỉ là những tình cảm hư ảo, nhưng hắn vẫn không muốn xoá bỏ chúng ra khỏi đầu mình.
>
> Đêm đã khuya, Đường Tam Tạng chui đầu vào ổ chăn che đầu kín mít, chung quanh người hắn bày đầy kinh Phật, trước cửa sổ còn đặt một ước tượng Phật bằng vàng, ngọn đèn trong phòng vẫn luôn chiếu sáng.
>
> Một lỗ đen đột nhiên im lặng xuất hiện trên sàn nhà trong phòng, như con đường đi xuống địa ngục, xoay tròn vặn vẹo, một bóng người xinh đẹp màu trắng chậm rãi chui từ trong lỗ đen ra, chợt có ánh sáng vàng loé lên, lỗ đen hỗn loạn rồi biến mất sạch sẽ, sàn nhà trở về dáng vẻ vốn có.
>
> Sâu trong hang động dưới núi, Bạch Tinh Tinh la hoảng một tiếng, vội lùi ra sau hai bước, mặt gương trước mặt nàng hiện lên những vết rạn loằng ngoằng, rồi có mấy tiếng rắc rắc vang lên, mặt gương vỡ thành vô số mảnh nhỏ rơi đầy đất.
>
> Tôn Ngộ Không vác gậy Kim Cô xuất hiện ở chỗ cái gương vừa nãy, nhìn Bạch Tinh Tinh, buồn rầu nói : "Sao ngươi cứ nhất quyết tự tìm đường chết thế này cơ chứ?"
>
>
>
>