Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 362: Mục 363

TRANG 182# 1

> Chương 362: Bạch Tinh Tinh gặp nguy

>

>

>

>

>

>

> Tôn Ngộ Không nhìn chung quanh hang động, mặc dù ở dưới lòng đất nhưng nơi đây vẫn có suối chảy róc rách, vách đá xung quanh còn có hoa nở um tùm, trong vô cùng lịch sự tao nhã.

>

> Bạch Tinh Tinh thấy đôi mắt khỉ của Ngộ Không nhìn ngắm khắp nơi, cả giận nói: “Đánh nhau với ta mà còn dám phân tâm à.”

>

> Song Cổ kiếm trong tay nàng lập tức giết qua, đâm một nhát về phía ngực Tôn Ngộ Không, Tôn Ngộ Không chỉ tuỳ ý vung gậy Kim Cô chắn trước mặt mình, bảo kiếm va vào gậy Kim Cô, vang lên một tiếng keng.

>

> Nháy mắt kiếm trong tay Bạch Tinh Tinh đã chuyển đến bên hông Tôn Ngộ Không, liền mạch lưu loát không chút nương tay do dự! Tôn Ngộ Không dùng chân đá vào phần dưới của gậy Kim Cô, gậy Kim Cô lập tức nảy lên, keng một tiếng đánh vào thân kiếm Song Cổ, sức bật mạnh tới mức khiến Bạch Tinh Tinh run lên, người nàng bị đánh văng ra ngoài, như chuồn chuồn lướt nước bay bay lướt trên mặt hồ trong động phủ, tiếng ầm ầm vang vọng khắp nơi, từng cột nước bắn tung tóe lên cao, hóa thành hạt mưa rơi xuống.

>

> Bạch Tinh Tinh trở mình xoay tròn một vòng, chân đạp trên vách đá, hoảng sợ nhìn Tôn Ngộ Không nói: “Sức mạnh khủng khiếp quá!”

>

> Tôn Ngộ Không chống gậy Kim Cô thẳng lên rồi ngáp một cái nói: “Ngày mai chúng ta sẽ đi ngay, ngươi cách hắn xa ra cho ta.” Nói xong hắn vác gậy Kim Cô lên vai, đi ra ngoài.

>

> Sắc mặt Bạch Tinh Tinh thay đổi liên tục, nghiến răng nghiến lợi quát một tiếng: “Nằm mơ đi!”

>

> Nàng lập tức bay về phía Tôn Ngộ Không, hai thanh kiếm Song Cổ múa may liên hồi tạo thành hai đóa hoa, đánh về phía Tôn Ngộ Không.

>

> Tôn Ngộ Không đứng nguyên tại chỗ, gậy Kim Cô di chuyển liên tục trước mặt hắn, tiếng keng keng keng keng không ngừng vang lên.

>

> Gậy Kim Cô trong tay Tôn Ngộ Không chỉ di chuyển một chút thôi đã đủ để cản lại song kiếm của Bạch Tinh Tinh, mà người hắn thì vẫn đứng nguyên tại chỗ không hề nhúc nhích gì, hắn chỉ dùng một tay đã có thể dễ dàng cản lại Bạch Tinh Tinh.

>

> Ngược lại, Bạch Tinh Tinh vây quanh Tôn Ngộ Không nhanh tới mức sắp hoá thành một vệt ánh sáng màu trắng, nàng dốc hết sức lấy ra toàn bộ bản lĩnh của mình đánh về phía Tôn Ngộ Không, .

>

> Qua một hồi lâu, Tôn Ngộ Không biến sắc, vội vàng đưa gậy Kim Cô chống trước người, một tiếng keng vang lên, tia lửa bắn tung tóe, Bạch Tinh Tinh nửa ngồi trên mặt đất.

>

> Song kiếm biến thành hình dạng cây kéo cắt ngang thân gậy Kim Cô. Tôn Ngộ Không nhìn song kiếm lúc này đã biến thành cây kéo đang nhắm thẳng vào nửa dưới của mình, dù thân thể hắn là kim cương bất hoại, nhưng hắn cũng không muốn thử xem chỗ đó cứng tới mức nào!

>

> Tôn Ngộ Không căm tức quát một tiếng: “Không biết tốt xấu!” Chân đá vào gậy Kim Cô một cái, gậy Kim Cô nảy lên, đánh mạnh vào song kiếm.

>

> Bạch Tinh Tinh la lên một tiếng, song kiếm bị sức mạnh phá tan tách ra thành hai cây kiếm! Lúc Bạch Tinh Tinh lấy lại được tinh thần, gậy Kim Cô của Tôn Ngộ Không đã chỉ thẳng vào mặt nàng.

>

> Mặt Bạch Tinh Tinh trắng bệch nói: “Tề Thiên Đại Thánh, danh bất hư truyền!”

>

> Tôn Ngộ Không thả gậy Kim Cô xuống, nói: “Nể tình cái tên của ngươi, ta tha cho ngươi một lần này!”

>

> Nói rồi hắn vác gậy Kim Cô nghênh ngang bỏ đi, ra đến trước cửa hang động thì hóa thành một vệt sáng biến mất trên bầu trời đêm.

>

> Bạch Tinh Tinh ngồi bệt dưới đất cười khổ: “Quả nhiên, thịt Đường Tăng không dễ ăn chút nào.”

>

> Sáng sớm hôm sau, Đường Tam Tạng ra khỏi cửa phòng, lẩm bẩm: “Vậy mà không xảy ra chuyện gì cả, chẳng lẽ nàng ta thật sự là một yêu quái tốt?”

>

> Hắn quay đầu nhìn thoáng qua tượng kim Phật ở đầu giường nói: “Hay là nhờ Phật Tổ phù hộ nhỉ?”

>

> Trước hàng rào ngoài sân, Bạch Tinh Tinh ló người ra, cười khẽ gọi: “Các vị trưởng lão đã dậy rồi sao, tiểu nữ tử đã chuẩn bị bữa sáng cho các vị rồi đây.”

>

> Đường Tam Tạng vuốt bụng mình, tiếng ục ục vang lên, hắn đói quá!

>

> Trư Bát Giới cũng từ trong phòng chạy ra, mặt cười ngây ngô vội vàng kêu lên: “Đồ ăn chay ở đâu vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không từ trong phòng đi ra, truyền âm cho Bạch Tinh Tinh nói: “Thật to gan, còn dám xuất hiện trước mặt Lão Tôn, ngươi nghĩ Lão Tôn không dám giết ngươi thật à?”

>

> Bạch Tinh Tinh nghịch ngợm truyền âm trả lời Tôn Ngộ Không, nói: “Nhà ta có khách, ít nhiều gì ta cũng phải lo lắng chu toàn chứ! Ngươi nói có đúng không? Con khỉ thối…”

>

> Nghe cái xưng hô con khỉ thối này, mặt Tôn Ngộ Không có hơi hoảng hốt, giống như bộ phim đó đã trở thành hiện thực vậy.

>

> Bạch Tinh Tinh tươi cười chào hỏi Đường Tam Tạng: “Trưởng lão mau lại đây nào!”

>

> Qua một đêm bình yên vô sự, Đường Tam Tạng đã không còn sợ nữa, hình như Bạch Tinh Tinh này không có ác ý gì hết!

>

> Đường Tam Tạng bước tới trước, niệm một câu ai di đà phật, mặt còn mang theo vẻ xin lỗi nói: “Đa tạ nữ thí chủ đã chiêu đãi chúng ta nồng hậu thế này!”

>

> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói: “Cuối cùng trưởng lão đã chịu ăn đồ chay do tiểu nữ tử nấu rồi.”

>

> Đường Tam Tạng càng thấy xấu hổ.

>

> Bữa sáng hôm nay có bánh bao nhân rau dại, có cháo gạo kê, còn có một ít hoa quả, quả thật khá là phong phú.

>

> Đường Tam Tạng ăn rất nhiều, đêm qua hắn không ăn gì, giờ bụng cực kì đói.

>

> Sau khi ăn sáng xong, đoàn người Đường Tam Tạng đứng trước cửa viện từ biệt Bạch Tinh Tinh.

>

> Đường Tam Tạng lấy ra một chiếc điện thoại di động nói: “Nữ thí chủ tiếp đón chúng ta hào phóng như vậy, bần tăng không có gì báo đáp, chỉ có món đồ chơi nhỏ này xin tặng cho nữ thí chủ.”

>

> Bạch Tinh Tinh tò mò hỏi: “Đây là thứ gì?”

>

> Đường Tam Tạng cười nói: “Để bần tăng dạy thí chủ cách dùng nó, trước tiên là trích một giọt máu…”

>

> Đường Tam Tạng vui vẻ giảng giải, Bạch Tinh Tinh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn kêu lên mấy tiếng tỏ vẻ ngạc nhiên, sùng bái nhìn Đường Tam Tạng.

>

> Một lát sau, Tôn Ngộ Không hết sạch kiên nhẫn kêu lên: “Các ngươi nói xong chưa? Phải lên đường.”

>

> Trư Bát Giới đang dắt ngựa cảm thán một câu: “Đột nhiên ta ngửi thấy mùi chua chua nhỉ!”

>

> Sa Hoà Thượng đang gánh đồ không hiểu gì, hỏi lại: “Vị chua gì cơ?”

>

> Trư Bát Giới vỗ bả vai Sa Hoà Thượng nói: “Đệ lạc hậu quá, làm sao hiểu được chứ!”

>

> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nói: “Cũng nên đi rồi.”

>

> Hắn lại quay sang cười nói với Bạch Tinh Tinh: “Nữ thí chủ có thể thêm số TT của bần tăng, có chuyện gì có thể liên hệ hỏi bần tăng.”

>

> Bạch Tinh Tinh nhìn cả bốn sư đồ, cười nói: “Vậy thì thêm hết mọi người nhé!”

>

> Bạch Tinh Tinh vui sướng thêm số TT của Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Hoà Thượng, sau đó đến chỗ Tôn Ngộ Không cười híp mắt nói: “Đại Thánh thêm TT của ta đi!”

>

> Tôn Ngộ Không không nhịn được nói: “Nhiều chuyện quá!” Sau đó lấy điện thoại di động ra thêm TT của nàng vào.

>

> Tôn Ngộ Không truyền âm hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

>

> Bạch Tinh Tinh híp mắt nói: “Đã không ăn được thịt của Đường Tăng, vậy thì kết bằng hữu thôi!”

>

> Tôn Ngộ Không hừ lạnh một tiếng.

>

> Bạch Tinh Tinh đứng dựa vào cửa, vẫy tay chào từ biệt sư đồ Đường Tam Tạng.

>

> Đi được một lát, Đường Tam Tạng ngồi trên lưng Bạch Long Mã cảm thán nói: “Lần này đúng là gặp được một yêu quái tốt hiếm có! Còn tốt hơn con yêu quái trong Đại Thoại Tây Du nữa ấy.”

>

> Trư Bát Giới liếm môi một cái, chẹp miệng nói: “Đồ ăn chay nàng ta nấu ăn ngon quá.”

>

> Đường Tam Tạng cảm khái nói: “Nếu yêu tinh trên đời này đều như Bạch thí chủ, thế gian này sẽ tốt đẹp tới dường nào chứ!”

>

> Trên đỉnh đầu bốn sư đồ Đường Tam Tạng, bên trong một không gian kỳ lạ, từng vị La Hán Yết Đế Kim Cương đang ngồi ngay ngắn, bọn họ chính là những người bảo vệ giấu mặt của Đường Tam Tạng.

>

> Một vị La Hán đỏ mắt nhìn về phía Bạch Tinh Tinh nói: “Tôn Ngộ Không không giết nàng, công đức ai trong chúng ta lấy đây?”

>

> Các La Hán Yết Đế nhìn nhau, ai nấy đều nóng lòng muốn thử, bình thường công đức giết yêu ma cản đường đều được phân cho Bồ Tát, Phật Đà, nào đến phiên những kẻ lâu la như họ, nhưng bây giờ lại có một phần công đức bày sờ sờ trước mặt, sao họ không nóng lòng cho được chứ!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!