TRANG 182# 2
> Chương 363: Vây đánh Bạch Tinh Tinh
>
>
>
>
>
>
> Một gã La Hán toàn thân mạ vàng nói: “Nữ yêu này chính là bạch cốt hút Địa Sát Chi Khí tu luyện thành yêu quái, giữa trán ả chứa đựng sát khí ngút trời, phạm vi ngàn dặm chung quanh đây không có một bóng người, chắc chắn là đều là bị nàng ta giết hại hết rồi, bần tăng sẽ qua đó trảm yêu trừ ma, báo thù cho nghìn vạn bách tính vô tội.”
>
> Một lão hòa thượng có lông mày trắng râu trắng, chắp tay trước ngực cười hiền hòa nói: “Chỉ là một con yêu quái nhỏ bé, sao có thể làm phiền đến pháp giá của Kim Cương La Hán, hãy để tiểu tăng đi là được rồi!”
>
> Một tiểu hòa thượng vội vàng nói: “Đại sư, tuổi ngài đã cao, mấy việc chém chém giết giết này sao có thể để ngài đích thân ra tay được chứ? Để tiểu tăng đi cho ạ! Ngài cứ ngồi lại trong Trung cung, ủng hộ cổ vũ cho tiểu tăng là được.”
>
> Kim Cương Hộ Pháp toàn thân mặc áo giáp nói: “Xem ra ai cũng nổi lòng tham với phần công đức này rồi nhỉ!”
>
> Cả đám La Hán Kim Cương đều im lặng không nói, cũng không hề nói mình sẽ rút lui, lúc nghe được từ tham niệm, sắc mặt họ vẫn vô cùng bình tĩnh, như thế không hề nghe thấy nó vậy.
>
> Một hòa thượng khác lắc đầu cảm thán nói: “Nếu mọi người không ai chịu nhường nhau, vậy chúng ta tự dựa vào bản lãnh của mình đi.”
>
> Các hòa thượng đồng thời niệm một câu: “A di đà phật!”
>
> Bạch Tinh Tinh đang đi giữa rừng núi, cười lẩm bẩm: “Con khỉ thối này cũng trọng tình nghĩa lắm đó chứ!” Nói tới đây gương mặt nàng lại lộ ra vẻ thương tiếc, lẩm bẩm: “Rốt cuộc là phải cô độc đến nhường nào mới khiến hắn coi trọng tình nghĩa tới vậy chứ? Cho dù thứ tình nghĩa đó chỉ là hư ảo, hắn cũng vô cùng trân trọng.”
>
> Bạch Tinh Tinh lại lắc đầu cảm thán nói: “Tề Thiên Đại Thánh uy danh hiển hách, nhưng sao ta lại thấy hắn có hơi đáng thương nhỉ?”
>
> Nghĩ vậy chính nàng cũng không nhịn được được bật cười ra tiếng, người ta là Tề Thiên Đại Thánh đó, đâu cần một tiểu yêu nơi rừng sâu núi thẳm như ngươi thương tiếc chứ.
>
> Càng đi vào sâu, núi rừng càng hoang vu vắng vẻ, Bạch Tinh Tinh đang lẩm bẩm một mình, lúc cười lúc giận, cứ như đầu óc có bệnh vậy.
>
> Đang đi về trước, Bạch Tinh Tinh đột nhiên biến sắc, lập tức đứng lại, kiếm Song Cổ xuất hiện trong tay nàng, nàng ngẩng đầu quát to: “Ai đó?”
>
> Trên không trung xuất hiện hơn mười vị La Hán Kim Cương, họ đứng thành một vòng tròn vây Bạch Tinh Tinh vào chính giữa.
>
> Trong tay Bạch Tinh Tinh cầm kiếm Song Cổ, nàng nhìn hết một lượt các La Hán Kim Cương đang vây quanh mình, trầm giọng nói: “Phật giáo!”
>
> La Hán toàn thân mạ vàng tỏa ra ánh sáng màu vàng óng, như được đúng bằng vàng, lúc hắn mở miệng nói chuyện, giọng nói cũng mang theo tiếng vang của kim loại: “Bạch Cốt Tinh, ngươi được thiên địa chiếu cố may mắn thành yêu, không cố gắng tu luyện tích lũy công đức để sớm ngày đắc đạo thành tiên, ngược lại giết người lung tung, quấy nhiễu nhân gian, hôm nay bần tăng thay trời hành đạo, tiêu diệt yêu tà nhà ngươi.”
>
> Bạch Cốt Tinh châm chọc vặn ngược lại: “Con mắt nào của ngươi nhìn thấy ta giết người bậy bạ?”
>
> Hai mắt của La Hán mạ vàng trừng thật to, hắn tức giận quát: “Còn dám ngụy biện, trong phạm vi nghìn dặm chung quanh đây không có lấy một bóng người, đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất.”
>
> Bạch Tinh Tinh cười đầy nhạo báng: “Muốn đánh thì đánh đi, đừng có mà viện cớ linh tinh, vu oan cho bản cô nương.”
>
> Lão hòa thượng mặt mũi hiền lành hung hăng quát một tiếng: “Giết!”
>
> Các La Hán Kim Cương không hẹn mà cùng xông tới, phật pháp từ bi phổ độ chúng sinh!
>
> Mắt Bạch Tinh Tinh lóe lên vẻ tàn nhẫn, kiếm Song Cổ trong tay nàng không ngừng múa may, quấn vào đám La Hán Kim Cương, sát khí dâng lên cuồn cuộn.
>
> Đoàn người Đường Tam Tạng gian nan đi giữa núi rừng, một đường vượt mọi chông gai.
>
> Tôn Ngộ Không đang đi đầu tiên đột nhiên đứng khựng lại, quay đầu nhìn về phía sau lưng, mắt đầy vẻ xa xăm.
>
> Trư Bát Giới cười hỏi: “Hầu ca, có chuyện gì vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu đáp: “Không có việc gì!” Sau đó tiếp tục đi về phía trước.
>
> Sâu trong núi hoang, Bạch Tinh Tinh đứng trước ngưỡng cửa sinh tử.
>
> Mỗi một La Hán Kim Cương đều có thực lực ngang ngửa nàng, chỉ trong một thời gian ngắn, đã có mấy lần nàng suýt bị giết chết.
>
> Tiếng da thịt nứt ra vang lên, một cái mỏ đâm xuyên vào đầu vai Bạch Tinh Tinh.
>
> Phụt... Bạch Tinh Tinh phun ra một ngụm máu lớn, nàng bị đánh cho bay thẳng ra ngoài, va mạnh vào đống đá vụn đằng xa.
>
> Ánh mắt các La Hán Kim Cương càng thêm nóng cháy, các loại pháp thuật Mộc Ngư, Kim Bát, Phật Châu, Phật Ấn, Phật Chưởng… liên tiếp đánh về phía Bạch Tinh Tinh.
>
> Bạch Tinh Tinh không nhịn được lộ ra vẻ mặt tuyệt vọng, trong lòng chẳng hiểu vì sao lại hiện lên một suy nghĩ: “Con khỉ thối đó nói không sai chút nào, đụng vào hoà thượng kia đúng là tự tìm đường chết mà!”
>
> Rầm... một tiếng vang lớn vang lên, ánh sáng vàng toả ra bốn phía, bụi tung mù mịt đầy trời.
>
> Trong lòng các La Hán Kim Cương đều vô cùng kích động, công đức đã đến tay rồi sao? Là mình lấy được công đức đúng không?
>
> Bụi mù tan đi trong sự chờ mong của đám La Hán, chỉ thấy Bạch Tinh Tinh đang nằm trong đống đất đá, sắc mặt có vẻ tái nhợt, chặn trước người nàng là một cây gậy vàng óng ánh.
>
> Bạch Tinh Tinh vừa ngạc nhiên vừa vui mừng kêu lên: “Con khỉ thối!”
>
> Tôn Ngộ Không từ trên trời giáng xuống rơi đúng vào bên cạnh gậy Kim Cô, hắn rút gậy Kim Cô lên cầm vào trong tay, tùy ý liếc nhìn Bạch Tinh Tinh một cái, nói: “Ngươi còn đứng lên nổi không?”
>
> Bạch Tinh Tinh nghịch ngợm nháy mắt cái, cười hì hì nói: “Không được... Ngươi lại đỡ ta đứng lên đi!”
>
> Công đức sắp tới tay đột nhiên vụt mất, các La Hán mạ vàng tức giận quát hỏi: “Đại Thánh, ngươi làm vậy là có ý gì?”
>
> Tôn Ngộ Không nói: “Yêu quái ta không giết bị các ngươi giết chết, để người ngoài biết vậy mặt mũi Lão Tôn biết vứt vào đâu đây?”
>
> Lão hòa thượng vội vàng nói: “Chúng ta có thể nói với người ngoài, yêu ma này là đo Đại Thánh ngài giết chết.”
>
> “Vậy à...”
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu tỏ vẻ suy nghĩ, hình như có hơi động lòng rồi, các La Hán Kim Cương đều ngóng trông nhìn Tôn Ngộ Không, chờ hắn quyết định.
>
> Tôn Ngộ Không nhếch miệng cười nói: “Lão Tôn không đồng ý!”
>
> Bạch Tinh Tinh vui vẻ kêu lên: “Con khỉ thối...” trong mắt nàng tràn đầy vẻ cảm động.
>
> Anh hùng cứu mỹ nhân là cái chiêu thức tầm thường nhất, nhưng cũng là chiêu thức hữu hiệu nhất.
>
> Một gã Kim Cương Hộ Pháp cả giận quát: “Chuyện này ta nhất định sẽ bẩm báo với Phật chủ!”
>
> Tôn Ngộ Không nghe vậy, hung ác nói: “Ngươi đang nhắc nhở Lão Tôn nên giết hết các ngươi à?”
>
> Tất cả La Hán Kim Cương đều biến sắc, không nhịn được lui về phía sau hai bước, thực lực của Tôn Ngộ Không họ hiểu rất rõ, nếu như chọc giận Tôn Ngộ Không thật, vậy không ai trong số họ có thể chạy thoát được.
>
> Lão hòa thượng cười gượng gạo nói: “Đại Thánh bớt giận! Chúng ta sẽ đi ngay đây.”
>
> Cả đám người lập tức bay cưỡi mây bay vút lên, biến mất đằng sau chân trời.
>
> Tôn Ngộ Không vác gậy Kim Cô lên vai, nhấc chân đi về phía tây, không thèm quay đầu nhìn Bạch Tinh Tinh lấy một lần.
>
> Bạch Tinh Tinh ôm vai đứng lên, vui vẻ nói với theo Tôn Ngộ Không: “Con khỉ thối, cảm ơn ngươi!”
>
> Tôn Ngộ Không khoát khoát tay, vẫn không quay đầu lại, nhoáng cái đã biến mất khỏi tầm mắt của Bạch Tinh Tinh.
>
> Trên đường Tây Du, Trư Bát Giới nhìn thấy Tôn Ngộ Không quay lại, cười hì hì hỏi: “Hầu ca, huynh vừa đi đâu vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không trả lời có lệ: “Đi tiểu!”
>
> Trong động Bạch Cốt sâu dưới lòng đất, Bạch Tinh Tinh ôm đầu vai bước vào, mặt mày tái nhợt.
>
> Hoa cỏ cây cây cối mọc trên vách núi đá bắt đầu đong đưa, hóa thành một đám nử tử, họ lần bay xuống đất, hai nữ tử trong số đó lập tức bước lên trước đỡ Bạch Tinh Tinh, lo lắng nói: “Phu nhân, ngài bị thương rồi!”
>
> Bạch Tinh Tinh nói: “Ta không sao!”
>
> Một nữ yêu giọng đầy căm tức giận nói: “Là ai dám làm đánh phu nhân? Là con khỉ ngày hôm qua xông vào động của chúng ta ạ?”
>
> Các nữ yêu còn lại ai ai cũng tỏ vẻ căm thù, mặt đầy tức giận.
>
> Bạch Tinh Tinh ngồi xuống trước bàn trang điểm, soi bóng mình trong tấm gương nói: “Sắc mặt tệ quá! Tiểu Đào, Tiểu Lê, mau giúp ta trang điểm.”
>
> Một nữ yêu tức giận nói: “Phu nhân, người còn trang điểm làm gì chứ? Mau đi chữa thương đi ạ!
>
> Bạch Tinh Tinh chỉ nói: “Đừng nhiều lời nữa, mau giúp ta trang điểm. Đại Đào, Hạnh Nhi, đi làm cơm chay.”
>
> “Vâng!” Đám nữ tử chỉ đành bất đắc dĩ làm theo mệnh lệnh của nàng.
>
>
>
>