TRANG 183# 1
> Chương 364: Bạch Tinh Tinh đưa cơm tới tận nơi
>
>
>
>
>
>
> Một lát sau, Bạch Tinh Tinh quan sát bóng người xinh đẹp tuyệt trần trong gương, nàng vừa lòng cười, nói: "Ta đi nghỉ ngơi đây, tới giữa trưa nhớ gọi ta dậy."
>
> Các nữ tử khom người đồng thanh đáp: "Vâng!"
>
> Bạch Tinh Tinh đứng dậy, đi vào một thiên phòng bên cạnh
>
> Qua một thời gian, Bạch Tinh Tinh ngồi xuống giường trong thiên phòng, quanh người nàng bốc lên một luồng sát khí màu đen, gió lạnh gào thét chung quanh làm người ta cực kì hoảng sợ.
>
> Chợt có tiếng đập cửa cốc cốc vang lên, Bạch Tinh Tinh mở mắt ra, xoay người nhúc nhích vài cái, đôi mày xinh đẹp hơi chau lại.
>
> Nhưng một lúc sau nàng vẫn đứng dậy bước xuống giường, mở cửa ra.
>
> Một nữ tử đứng trước cửa khom người nói: "Thưa phu nhân, đã đến giữa trưa rồi, đồ chay phu nhân muốn đã được chuẩn bị xong, bây giờ phu nhân có muốn dùng ngay chưa ạ?"
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Phu nhân nhà ngươi không thích ăn chay đâu."
>
> Nói rồi nàng bước ra khỏi phòng, ngoài phòng chính, trên bàn cơm đã bày đặt hơn mười món ăn chay, mùi vị và màu sắc đều cực kì thơm ngon.
>
> Bạch Tinh Tinh duỗi tay ra, một cái giỏ cơm xuất hiện trong tay nàng, nàng vung tay một cái, cả bàn đồ chay tự động bay vào trong giỏ cơm, sắp xếp ngay ngắn gọn gàng.
>
> Bạch Tinh Tinh mặt đầy tươi cười cầm giỏ cơm bước ra ngoài, đột nhiên nàng khựng lại, quay đầu nói: "Tiểu Đào, Đại Đào!"
>
> Hai nữ tử nghe nàng gọi đều sửng sốt, bước lại cung kính nói: "Thưa phu nhân, không biết phu nhân có gì cần căn dặn ạ?"
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Đào các người trồng chắc giờ cũng đã chín rồi nhỉ!"
>
> Hai nàng tử gật đầu, Tiểu Đào khó hiểu hỏi lại: "Phu nhân, không phải xưa giờ người vẫn không thích ăn dào à?"
>
> Bạch Tinh Tinh bình tĩnh trả lời: "Bây giờ ta thích ăn được không? Mau chạy đi hái cho ta vài trái đào đem lại đây."
>
> Hai nử tử vội gật đầu, từ cơ thể các nàng bay ra bốn năm hạt ánh sáng, các hạt ánh sáng đón gió biến thành những quả đào to tròn mọng nước.
>
> Bạch Tinh Tinh vui mừng cất đào vào giỏ cơm, lẩm bẩm: "Chắc hắn sẽ thích lắm cho xem!"
>
> Nói rồi nàng xoay người hoá thành một luồng ánh sáng bay vút ra khỏi động Bạch Cốt.
>
> Một trong hai nữ tử kinh ngạc hỏi: "Phu nhân bị sao thế nhỉ? Lúc thì muốn chúng ta chuẩn bị đồ chay, lúc thì lại muốn ăn đào."
>
> Tiểu Đào nghe vậy, đáp: "Chắc không phải phu nhân bị trúng tà rồi chứ!"
>
> Đại Đào gõ lên đầu Tiểu Đào một cái nói: "Bản thân phu nhân đã là tà rồi, còn trúng tà cái quái gì nữa chứ?"
>
> Tiểu Đào khó chịu hỏi lại: "Vậy tỷ nói xem, rốt cục thì phu nhân bị làm sao vậy?"
>
> Đại Đào đúng lý hợp tình nói: "Ta đâu có biết!"
>
> Giữa núi rừng, Đường Tam Tạng lau mồ hôi nhễ nhại trên trán, than thở: "Nắng hôm nay gắt quá!"
>
> Trư Bát Giới nói: "Sư phụ, bây giờ còn chưa phải lúc nắng gắt nhất đâu!"
>
> Đường Tam Tạng ghìm cương ngựa, đứng lại nói: "Không được, vi sư đi không nổi nữa rồi, ai trong các con đi hoá duyên xin ít cơm bố thí về đi."
>
> Nói xong, hắn xoay người xuống ngựa, tìm tới một chỗ râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi, xoa trán lau mồ hôi.
>
> Trư Bát Giới nói tiếp: "Sư phụ, chúng ta đang ở trong rừng núi hoang vu, đằng trước không có thôn xóm, đằng sau không có cửa hàng hay khách điếm gì cả, làm gì có chỗ để đi hoá duyên xin cơm chứ!"
>
> Đường Tam Tạng chờ mong nhìn Tôn Ngộ Không nói: "Ngộ Không, con xem xem..."
>
> "Trưởng lão..." Đúng lúc này, Bạch Tinh Tinh cười vui vẻ từ đằng sau gốc cây to ló đầu ra gọi một tiếng.
>
> Đường Tam Tạng hết cả hồn, vội vàng ép mình bình tĩnh lại, cười đầy miễn cưỡng nói: "Nữ thí chủ, đúng là trùng hợp quá nhỉ!"
>
> Tôn Ngộ Không thấy vậy mắt nheo lại, bất mãn nhìn Bạch Tinh Tinh, còn chưa chịu bỏ cuộc à?
>
> Bạch Tinh Tinh nhìn liếc Tôn Ngộ Không một cái, tươi cười bước tới trước mặt Đường Tam Tạng cười nói: "Trưởng lão, trong phạm vi ngàn dặm chung quanh đây, chỉ có một mình nhà tiểu nử tử thôi, tiểu nữ tử nghĩ ngài đi đường rất vất vả, lại không tìm được chỗ hoá duyên, nên cố ý mang vài món chay tới cho các vị dùng lót bụng."
>
> Đường Tam Tạng nghe Bạch Tinh Tinh nói vậy, ngại ngùng nói: "Sao bần tăng có thể làm phiền nữ thí chủ nhiều như vậy chứ."
>
> Bạch Tinh Tinh cười nói: "Không phiền gì đâu, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, tiểu nữ tử vô cùng ngưỡng mộ những cao tăng đức cao vọng trọng như trưởng lão."
>
> Trư Bát Giới lập tức lăn xăn chạy lại, xoa xoa hay tay, cười hì hì nói: "Bạch cô nương à, kì thật Lão Trư ta đây cũng là người đức cao vọng trọng đấy."
>
> Bạch Tinh Tinh cười gật đầu nói: "Ai cũng có, ai cũng có phần hết đó!"
>
> Nàng nhìn quanh một vòng, chợt, hai mắt sáng rỡ lên, nói: "Phiền Trư trường lão giúp ta bê cục đá to kia sang bên này nhé."
>
> Trư Bát Giới quay đầu nhìn lại, qủa nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một tảng đá khá lớn.
>
> Trư Bát Giới cười đồng ý: "Chuyện này dễ thôi mà!"
>
> Hắn chỉ một ngón tay vào tảng đá, thì thầm một tiếng: "Lên!" Tảng đá lớn lập tức bay lên không, bay tới trước mặt Bạch Tinh Tinh rồi chậm rãi đáp xuống.
>
> Bạch Tinh Tinh từ tốn ngồi xổm xuống đất, mở giỏ cơm ra, bày cả một bàn đồ chay đủ mùi vị màu sắc lên tảng đá, tổng cổng có hơn mười món ăn chay màu sắc mùi vị đều cực kì thơm ngon, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta bụng đói cồn cào, chính vì thế không ai thèm quan tâm xem nàng đã bỏ cả mười món ăn này vào cái giỏ nhỏ xíu đó thế nào, dù sao với một yêu quái mà nói đây cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi!
>
> Bạch Tinh Tinh đứng lên cười nói: "Trưởng lão, mời ngài dùng cơm!"
>
> Đường Tam Tạng chấp hai tay thành hình chữ thập, cúi đầu niệm một câu Phật hiệu : "A di đà phật, nữ thí chủ có tấm lòng lương thiện thế này, ngày sau chắc chắn sẽ tu thành chính quả, hưởng thụ niềm vui cực lạc."
>
> Bạch Tinh Tinh cười hì hì nói: "Vậy tiểu nữ tử xin mượn lời hay của trưởng lão."
>
> Trư Bát Giới từ lâu đã chạy tới ngồi xuống cầm lấy đũa kêu to: "Ăn thôi, chúng ta mau ăn thôi."
>
> Ba người Đường Tam Tạng, Trư Bát Giới, Sa Hòa Thượng vây quanh tảng đá ngồi bệt xuống đất, bắt đầu ăn cơm.
>
> Bạch Tinh Tinh dùng khăn tay lau một quả đào, đi tới bên cạnh Tôn Ngộ Không, đưa trái đào cho hắn, dịu dàng nói: "Cho ngươi trái đào này."
>
> Tôn Ngộ Không do dự một lúc mới cầm lấy trái đào, nói: "Ngươi lại muốn làm gì? Còn chưa chịu từ bỏ ý đồ của mình à?"
>
> Bạch Tinh Tinh lắc đầu cười nói: "Không phải, tiểu nữ tử chỉ tới để báo đáp ơn cứu mạng mà thôi."
>
> Tôn Ngộ Không giơ trái đào lên nói: "Xem như ngươi đã báo đáp rồi đấy."
>
> Bạch Tinh Tinh chỉ cười không đáp lại.
>
> Một lát sau, Bạch Tinh Tinh thấy mọi người đã ăn cơm xong hết, bèn thu dọn chén đũa lại vào giỏ cơm nói: "Các vị trưởng lão, chúng ta gặp lại sau nhé." Nói rồi nàng quay đầu đi vào rừng và rồi biến mất bên trong.
>
> Đường Tam Tạng ợ một cái, nói: "Bạch cô nương đúng là một người tốt!"
>
> Trư Bát Giới cũng nói hùa theo: "Đúng vậy, bàn đồ chay này đúng là ngon quá xá là ngon."
>
> Tôn Ngộ Không thấy vậy hằn học một câu: "Ăn no rồi vậy thì lên đường thôi." Đoàn người lại tiếp tục hành trình Tây Du đi tới Tây Thiên của mình.
>
> Chạng vạng, chim trời về tổ, tiếng dã thú gầm gừ vang vọng khắp nơi.
>
> Đường Tam Tạng cưỡi trên lưng Bạch Long Mã nói: "Các đồ đệ, sắc trời đã khá trễ rồi, các con thử tìm xem chung quanh đây có chỗ nào nghỉ ngơi qua đêm được không?"
>
> Trư Bát Giới vui vẻ chỉ đằng trước nói: "Sư phụ, thấy xem đằng kia có ánh đèn kia, chắc có người ở đó."
>
> Đường Tam Tạng vui vẻ nói: "Vậy chúng ta mau đi qua đó thôi!"
>
> Đoàn người đi tới trước căn nhà tranh, Đường Tam Tạng giương giọng gọi: "Có ai ở trong nhà không? Thí chủ... "
>
> Cánh cửa chính giữa căn nhà vang lên một tiếng kẽo kẽo, mở ra, Bạch Tinh Tinh mặt mày vui vẻ, cười hì hì gọi một tiếng: "Trưởng lão..."
>
> Bây giờ Đường Tam Tạng đã không còn sợ hãi Bạch Tinh Tinh nữa, trong lòng hắn đã cho rằng Bạch Tinh Tinh là một con yêu quái tốt, so với đồ đệ nào đó của hắn còn tốt hơn gấp trăm lần.
>
> Đường Tam Tạng cũng vui vẻ ra mặt, chào một tiếng: "Bạch cô nương!"
>
> Bạch Tinh Tinh nép người sang một bên mời: "Các vị trưởng lão mau vào nhà đi! Đồ ăn đã được chuẩn bị xong xuôi rồi này."
>
> Trư Bát Giới cười ha hả nói: "Bạch cô nương đúng là hiền lành quá! Không biết Bạch cô nương có từng gả cho nhà ai chưa?"
>
> Bạch Tinh Tinh nhìn liếc Tôn Ngộ Không một cái, cười trả lời: "Tiểu nữ tử đã có ý trung nhân rồi!"
>
> Trư Bát Giới thất vọng than thở một câu: "Vậy thì đúng là tiếc quá nhỉ."
>
> Thời gian tiếp theo, Bạch Tinh Tinh gần như đồng hành với bốn sư đồ Tôn Ngộ Không, tới lúc bốn thầy trò dừng chân nghỉ ngơi ăn cơm, nàng sẽ đúng lúc xuất hiện chuẩn bị kỹ càng mọi thứ, tình cảm giữa nàng và bốn thầy trò cũng ngày càng tốt hơn.
>
>
>
>