Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 365: Mục 366

TRANG 183# 2

> Chương 365: Quốc vương nước Dạ Lang đăng phim lên mạng

>

>

>

>

>

>

> Trên Đảo Huyền Không, Trương Minh Hiên nằm trên chạc cây, vừa nằm sưởi ánh nắng ấm áp, vừa chơi trò chơi, thi thoảng lại cầm ly nước trái cây lên uống, dáng vẻ vô cùng nhàn nhã tự tại.

>

> Trương Minh Hiên tự nói trong lòng: "Đúng là không hiểu nổi, sao mấy kẻ xuyên không trong tiểu thuyết ở kiếp trước, ai ai cũng thích chạy đi đánh đánh giết giết, xưng vương tranh bá, còn không thì cũng là chui đầu vào bế quan cả ngàn năm, muốn trở thành vị thần tối cao, người mạnh nhất vũ trụ này, đúng là quá vô vị. Như ta bây giờ mới là tốt nhất, cặp kè với hai ba người bạn thân cùng nhau vui chơi giải trí, rảnh thì kéo nhau đi chơi trò chơi, nhàn nhã tự tại biết bao nhiêu! Các người nói xem, có đúng không? Ta thấy mình mới đang đi trên con đường đúng đắn nhất, sự thăng hoa của ý chí và cảnh giới tư tưởng của ta đã vượt xa họ gấp mấy lần luôn rồi."

>

> Trương Tiểu Phàm cười lạnh một tiếng nói: "Ngươi chỉ muốn làm một con cá khô mà thôi!"

>

> Long Thiên Ngạo cũng góp lời: "Không sai, ngươi nói xem đã bao lâu rồi ngươi chưa từng tu luyện hả, toàn là để chúng ta tu luyện thôi, ngươi không thèm quan tâm gì hết, còn dám nói năng đường hoàng vậy nữa chứ."

>

> Trương Minh Hiên cười đáp: "Chúng ta vốn là cùng một người, còn phân chia rõ ràng như vậy làm gì? Các người tu luyện có khác gì ta đang tu luyện đâu chứ?"

>

> Long Thiên Ngạo bực bội chửi thề một tiếng: "Ta khinh nhé!"

>

> Trương Minh Hiên chậm rãi nói tiếp: "Cái này gọi là mỗi người phụ trách một việc khác nhau."

>

> Trương Tiểu Phàm đáp lại ngay: "Nếu việc ngươi phụ trách là nằm ăn chờ chết, vậy ngươi đúng là đang làm rất tốt đó."

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc phản bác lại: "Sai rồi! Chỉ có nằm ăn, không có chờ chết, ta đã thành tiên rồi, không chết được đâu."

>

> Trong đầu Trương Minh Hiên chợt yên tĩnh tới lạ thường, ba người kia đã bị cái sự mặt dày vô sỉ của hắn làm nghẹn lời rồi.

>

> Sau một lúc lâu, Long Thiên Ngạo than thở một câu: "Sao bọn ta lại dính phải thứ bản thế như ngươi nhỉ? Kẻ khác xuyên qua ai nấy đều vô cùng cao ngạo, quyết tâm đánh giết khắp nơi, ngươi không tự thấy xấu hổ à? Không thể có lòng dạ rộng lớn ước mơ cao xa chút được à?"

>

> Trương Minh Hiên đúng lý hợp tình đáp: "Có chứ!"

>

> Long Thiên Ngạo chờ mong hỏi lại: "Là cái gì? Là huỷ diệt Phật Giáo, hay là nhất thống Thiên Đình, hoặc giả hốt luôn hai thứ này?"

>

> Trương Minh Hiên khinh bỉ nói: "Xem đi, ngươi chỉ nhìn được có thể thôi."

>

> Long Thiên Ngạo không thèm để tâm tới sự khinh bỉ của Trương Minh Hiên, ngược lại càng thêm mong đợi, trong lòng dâng trào lên ngọn lửa nóng rực, quả nhiên, bản thể của ta sao có thể an phận làm một con cá khô thôi chứ?

>

> Trương Minh Hiên ngửa đầu lên nhìn trời, mặt đầy hạnh phúc nói: "Ta mong có một ngày mình có thể nắm tay Thanh Nhã tỷ đi vào trong cung điện hạnh phúc, chúng thần đều tới chúc mừng, muôn phương chung vui!"

>

> Long Ngạo Thiên nghẹn lời hết biết nói gì, hắn không nên chờ mong gì vào cái con cá khô này.

>

> Trương Minh Hiên tiếp tục thảnh thơi vừa uống nước trái cây, vừa mở ra thư thành tiểu thuyết, tuy chất lượng tiểu thuyết trong này chỉ ở tầm trung, nhưng dùng để giết thời gian cũng tạm được.

>

> Qua một lúc lâu, Trương Tiểu Phàm chợt nói: "Quốc vương nước Dạ Lang đăng phim mới lên kìa!"

>

> Hai mắt Trương Minh Hiên sáng rực, hắn lập tức hỏi lại: "Tên gì thế?"

>

> Trương Tiểu Phàm đáp: "Chuyến phiêu lưu giang hồ của chưởng môn phong lưu, có cần cắt bỏ không?"

>

> Trương Minh Hiên nghe vậy, làm mặt nghiêm túc phê phán hắn: "Cắt bỏ cái gì chứ? Ngươi có biết muốn quay một bộ phim cần bao lâu không? Tốn bao nhiêu chi phí tiền tài không? Cần dùng bao nhiêu nhân lực không? Đó là kết tinh tâm huyết của người ta, sao có thể tuỳ ý nói cắt cái là cắt sạch được chứ?"

>

> "Ha hả..."

>

> Trương Minh Hiên nghĩa chính nghiêm từ phê phán Trương Tiểu Phàm một trận, rồi mới lặng lẽ nhìn thử chung quanh, hình như không có ai hết! Hắn cúi xuống nhìn di động, rời khỏi thư thành, mở vào khu video, liếc mắt cái là tìm được bộ phim "chuyến phiêu lưu giang hồ của chưởng môn phong lưu", chọn mở ra xem.

>

> Bắt đầu phim là cảnh một tiểu hài tử trong khá lôi thôi lếch thếch bị một phụ nhân xinh đẹp dẫn vào môn phái nằm ẩn sâu trong núi rừng, trong một gian đại điện của môn phái, phụ nhân xinh đẹp ngồi trên chủ vị đằng cao, bên dưới ngồi hai hàng nữ nhân hoặc lớn tuổi, hoặc trẻ tuổi.

>

> Phụ nhân xinh đẹp cất giọng, nói: "Từ hôm nay trở đi, nó sẽ là đệ tử của ta."

>

> Một lão phụ nhân cất giọng đầy bất mãn: "Bách Hoa cốc chúng ta xưa nay chưa từng nhận đệ tử nam!"

>

> Phụ nhân xinh đẹp ngắt lời bà lão: "Giờ thì có rồi đó, ý ta đã quyết, đừng ai khuyên can nhiều lời nữa làm gì!" Phụ nhân xinh đẹp đứng dậy đi thẳng một mạch ra ngoài.

>

> Khung cảnh di chuyển theo phụ nhân xinh đẹp,khung hình có hơi rung rinh, kỹ thuật quay phim không được tốt lắm.

>

> Phụ nhân xinh đẹp đi vào trong một gian phòng, nhìn tiểu tử dơ bẩn đang đi theo sau mình, dịu dàng nói: "Lại đây nào, ta dẫn con đi tắm rửa!"

>

> Tiểu nam hài gật đầu ngoan ngoãn "Dạ." một tiếng .

>

> Hai người đi sang phòng bên cạnh, bên trong có một cái bể nước lớn, trên mặt nước còn có không ít đoá hoa đang trôi nổi.

>

> Phụ nhân ngồi xổm xuống, giúp tiểu nam hài cởi quần áo ra, rồi cười nói"Con tắm đi!"

>

> Tiểu nam hài quay đầu nhìn phụ nhân xinh đẹp, hỏi lại: "Sư phụ! Người không tắm chung với con ạ?"

>

> Phụ do dự một lát, đặt tay lên thắt lưng, kéo nhẹ một cái, bộ cung trang nàng đang mặc chảy xuống, lộ ra vùng cổ trắng nõn, phần xương quai xanh nhỏ nhắn, hai bắp chân trắng nõn.

>

> Phụ nhân xinh đẹp kéo tiểu nam hài bước từng bước vào bể nước.

>

> Trong hoàng cung Nước Dạ Lang, một phụ nhân xinh đẹp tựa sát vào người quốc vương nước Dạ Lang, cười hì hì hỏi: "Bệ hạ, thần thiếp có đẹp không?"

>

> Quốc vương nước Dạ Lang cười ha ha đáp: "Đẹp chứ, rất đẹp là đằng khác!"

>

> Trong một gian thư phòng, một thư sinh lau máu mũi đang chảy ra, trừng to mắt nhìn màn hình chờ mong nói: "Mau quay lên trên, quay lên trên một chút nữa thôi!"

>

> Trình Giảo Kim núp trong phòng Trình Xử Mặc, nhìn màn hình di động lẩm bẩm: "Mẹ nó, quốc vương nước Dạ Lang biết cách chơi quá, nữ tử này đúng là quá xinh đẹp!"

>

> Không biết có bao nhiêu nam tử cũng đang lén mở xem bộ phim này, máu nóng dâng lên não.

>

> Cũng có không ít nữ tử trốn trong khuê phòng lén xem bộ phim này, mặt mày lộ ra vẻ xấu hổ, mây đỏ bò lên hai gò má.

>

> Trương Minh Hiên xem xong tập thứ nhất, cảm thán nói: "Đúng là nhân tài mà! Quốc vương nước Dạ Lang đúng là một nhân tài hiếm có đấy."

>

> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên trong đầu hắn: "Ta vẫn thấy cắt sạch là hay nhất!"

>

> Trương Minh Hiên trợn mắt khinh thường, nghĩa chính nghiêm từ nói: "Đó là tâm huyết của người ta đấy."

>

> "Ha hả..." Trương Tiểu Phàm cười lạnh, giọng tỏ rõ vẻ khinh bỉ.

>

> Long Thiên Ngạo chợt lên tiếng nói chen vào: "Ngươi không sợ Thanh Nhã tỷ của ngươi tức giận à?"

>

> Trương Minh Hiên vuốt cằm nhíu mày ngẫm nghĩ "Đây đúng là một vấn đề lớn đó."

>

> Long Thiên Ngạo thấy thế nói tiếp: "Nên tốt nhất là cắt bỏ nó đi!"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói: "Trương Tiểu Phàm che bộ phim “chuyến phiêu lưu giang hồ của chưởng môn phong lưu” khỏi di động của Thanh Nhã tỷ, di động của Thanh Tuyền cũng phải che luôn, còn cả của hoàng hậu, Tấn Dương, đám người Thục Sơn và mấy con thỏ con kia nữa, chặn họ hết cho ta đi."

>

> Trương Tiểu Phàm im lặng một lúc lâu, mới cảm thán nói: "Ngươi đúng thật là..."

>

> "Rất thông minh đúng không!"

>

> "Rất mặt dày vô sỉ thì có!"

>

> Trương Minh Hiên không vui gằn giọng: "Nói chuyện kiểu gì vậy hả? Mau làm việc đi."

>

> Sắp xếp xong xuôi mọi việc, Trương Minh Hiên tiếp tục mở tập thứ hai của bộ phim” chuyến phiêu lưu giang hồ của chưởng môn phong lưu” lên xem, phát ra những tiếng chậc chậc than thở.

>

> Tập thứ hai, thiếu niên đã lớn lên thành thanh niên, đang tán tỉnh ba nữ tử dưới thác nước, hơi nước thấm ướt lớp áo mỏng dính của các nàng, làm thân hình các nàng như ẩn như hiện, cực kì hấp dẫn, tiếng cười duyên vang vọng cả một vùng rừng núi, tiếng đùa giỡn ôm ấp thở gấp làm mọi người đang nhìn di động đều thấy máu chảy ngược lên đầu.

>

> Trương Minh Hiên chậc chậc hai tiếng cảm thán: "Không hề có hình ảnh nào vượt mức luôn, cao lắm chỉ là lộ vai, khoe phần bụng trắng nõn, lại chọc cho người ta thèm thuồng vô cùng. Quá giỏi rồi! Đây là khả năng trời ban, chúng ta không hâm mộ nổi!"

>

> Những ngày tiếp theo, bộ phim chuyến phiêu lưu giang hồ của chưởng môn phong lưu trở thành hàng nóng phỏng tay, lượt xem và lượt thích ngày nào cũng tăng tới chóng mặt, nhưng không một ai công khai thảo luận về nó, như thể chưa có người nào từng xem qua bộ phim này vậy.

>

> Trong hoàng cung nước Ngạo Lai, hai mắt Biện Tùy sáng rỡ nhìn chằm chằm màn hình di động, trên màn hình một thanh niên tuổi trẻ đang điên loan đảo phượng với chưởng môn xinh đẹp của Bách Hoa cốc, tiếng thở dốc vang lên liên tục.

>

> Ngoài cửa bỗng vang lên giọng thông báo của thái giám: "Thừa tướng cầu kiến!"

>

> Biện Tùy vội vàng tắt đi di động, ngồi ngay ngắn lại ho khan một tiếng: "Mời vào đi!"

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!