TRANG 184# 2
> Chương 367: Thư thành sắp cải cách
>
>
>
>
>
>
> Lý Thanh Nhã nghe vậy khẽ bật cười, lúc trước khi vừa bắt đầu làm điện thoại, Trương Minh Hiện đã nói Thần hoả của mình tên là Kim Đế Phần Thiên Viêm, kết quả là hắn làm mình nổ tới ngất xỉu tại chỗ.
>
> Sắc mặt Lý Thanh Nhã chơi thay đổi, nàng lẩm bẩm: "Chẳng lẽ cái thứ Kim. . . Kim Đế Phần Thiên Viêm này là thứ sẽ xuất hiện trong tiểu thuyết sắp tới của đệ à?"
>
> Trương Minh Hiên lập tức khen ngợi nói: "Thanh Tuyền tỷ, tỷ thông minh quá!"
>
> Lý Thanh Tuyền nghe hắn trả lời vậy, nhảy dựng lên nói: "Vậy mau đi thôi... chúng ta đi về ngay đi, về nhà để đệ tập trung viết tiểu thuyết nữa chứ."
>
> Trương Minh Hiên rướn người cái, lười biếng nói: "Vội vàng làm gì chứ! Đã ra đây rồi thì cứ chơi cả ngày cho thoải mái đã, còn chuyện viết tiểu thuyết, ngày mai làm cũng được mà?"
>
> Lý Thanh Tuyền khinh bỉ nói: "Quả nhiên, nói nhiều vậy nhưng quan trọng vẫn là do đệ làm biếng thôi!"
>
> Lý Thanh Nhã cười nói: "Minh Hiên nói đúng đó, cả ngày hôm nay chúng ta cứ chơi cho thoải mái đi đã."
>
> Hoàng hậu cũng gật đầu phụ hoạ: "Mùa thu cũng có nét đẹp riêng của mình, không xem thì tiếc lắm đấy."
>
> Trương Minh Hiên dẫn đầu đứng lên: "Vậy chúng ta đi thôi nào!"
>
> Thế là cả đám người vui vẻ cười đùa đi vào sâu trong núi rừng.
>
> Trên đường Tây Du, bốn sư đồ Đường Tam Tạng đang dừng lại nghỉ ngơi dùng cơm, Trư Bát Giới gặm bánh mì lương khô vừa khô vừa cứng, oán trách nói: "Lão Trư ta đây nhớ Bạch cô nương quá."
>
> Đường Tam Tạng cũng đồng cảm gật đầu, ra sức cắn một miếng bánh mì lương khô nói: "Haiz! Bạch cô nương đúng là một cô nương quá tốt! Hành trình đi qua ngàn dặm núi hoang, may mà được cô nương ấy chăm sóc tận tình."
>
> Trư Bát Giới ăn xong phần lương khô của mình, quay sang vỗ Bạch Long Mã đang ăn cỏ, nói: "Cũng chỉ có đệ là khoẻ nhất! Không cần lo lắng chuyện cơm nước mỗi ngày."
>
> Trư Bát Giới lại tiếp tục nói: "Ta nghe sư phụ nói, vào đêm tân hôn đệ phát hiện thê tử của mình lén lút vụng trộm với kẻ khác, trong cơn tức giận mới thiêu huỷ Linh châu ngự ban, nên mới bị đầy tới khe Ưng Sầu nhỉ!"
>
> Một tiếng bốp vang lên, Bạch Long Mã đá chân sau một cái, dính ngay giữa ngực Trư Bát Giới, Trư Bát Giới kêu thảm một tiếng bay ngược ra sau, lăn mấy vòng trên đất rồi mới dùng lại.
>
> Bạch Long Mã xoay người nhìn Trư Bát Giới, mũi phát ra tiếng phì phì, mặt đầy vẻ khó chịu bực bội.
>
> Đường Tam Tạng bất mãn nói: "Bát Giới, sao con lại đi bóc vết sẹo của người ta như vậy chứ?"
>
> Bạch Long Mã quay sang nhìn Đường Tam Tạng, ánh mắt cũng chẳng khá hơn chút nào.
>
> Trư Bát Giới chống đất gượng dậy, tức tối mở miệng mắng chửi: "Đồ Bạch Mã chết toi, Lão Trư ta chỉ muốn an ủi đệ thôi mà, đúng là làm ơn mắc oán."
>
> Bạch Long Mã thấy vậy, mở miệng nói: "Đa tạ sư huynh đã an ủi, mối thù này sớm muộn gì ta cũng sẽ tự tay báo."
>
> Tôn Ngộ Không lại nói: "Vậy rốt cục là đã xảy ra chuyện gì? Lão Tôn ta đây cũng sẽ giúp đệ."
>
> Sa Hòa Thượng cũng nói: "Còn ta nữa!"
>
> Bạch Long Mã im lặng một lúc lâu, mới từ từ kể ra: "Từ khi ta chưa sinh ra, ta đã có một vị hôn thê do cha mẹ sắp đặt, ta biết dung mạo nàng rất xinh đẹp, ta cũng luôn ngóng trông gặp nàng. Nhưng vào giây phút đầu tiên ta gặp nàng, chuyện đầu tiên nàng nói với ta lại là muốn từ hôn với ta."
>
> Bạch Long Mã căm tức gằn giọng: "Ta là Long thái tử của Tây Hải, sao có thể bị người ta từ hôn được? Rồi mặt mũi của Tây Hải long cung ta biết vứt đi đâu đây?"
>
> Sa Hòa Thượng gật gù đồng tình: "Nữ tử đó đúng là rất quá đáng!"
>
> Trư Bát Giới cũng nói thêm: "Thế nên mới có chuyện, vào đêm tân hôn nàng lén lút vụng trộm với nam nhân khác à?"
>
> Bạch Long Mã nặng nề gật đầu.
>
> Trư Bát Giới lắc đầu cảm thán, nói: "Cái loại nữ nhân không tuân thủ nữ tắc, lả lơi ong bướm như vậy, không có cũng chẳng sao!"
>
> Tôn Ngộ Không gãi đầu khì khì nói: "Dám nhục nhã sư đệ ta như vậy, đúng là muốn chết mà, nói cho sư huynh biết bọn chúng đang ở đâu? Lão Tôn ta đây sẽ báo thù cho đệ."
>
> Bạch Long Mã cắn răng nói: "Bọn họ ở ngay trên đường đi Tây Du của chúng ta, rồi chúng ta sẽ gặp được họ thôi."
>
> Tôn Ngộ Không nghe vậy, khì khì nói: "Vậy thì vừa hay nhỉ!"
>
> Đường Tam Tạng niệm một câu A di đà phật nói: "Đồ đệ ngoan, giờ con đã bái nhập vào Phật Môn chúng ta, từ nay về sau con sẽ thoát khỏi biển khổ, sau này sẽ không gặp phải những chuyện bi thảm như vậy nữa đâu, Ngã Phật sẽ bảo vệ con."
>
> Bạch Long Mã cảm kích niệm một câu: "Ngã Phật từ bi!"
>
> Trư Bát Giới nói chen vào: "Sư phụ nói không sai chút nào! Từ nay về sau cắt đứt duyên trần, làm gì còn cơ hội yêu đương kết hôn gì nữa chứ? !"
>
> Bạch Long Mã: "..."
>
> Tôn Ngộ Không đứng ra giải hoà: "Đi thôi... chúng ta nên lên đường... để sớm ngày tìm được đôi gian phu dâm phụ kia báo thù cho sư đệ." Đoàn người lại tiếp tục đi về hướng tây.
>
> Mặt trời chiều ngã về tây, đám người Trương Minh Hiên mới cười nói vui vẻ trở về đảo Huyền Không, dưới ánh nắng chiều, họ ăn một bữa tối đầy ắp no căng, ngay sau đó Trương Minh Hiên bị Lý Thánh Tuyền đuổi về phòng.
>
> Lý Thanh Tuyền còn đứng trước cửa, nắm tay làm động tác cổ vũ hắn: "Cố lên!"
>
> Trương Minh Hiên cười đóng cửa phòng lại, vừa vào phòng hắn đã tự lẩm bẩm: "Được rồi, được rồi! Vậy bắt đầu viết thôi, dị thế chưa chắc chỉ có mấy con yêu quỷ đầu xanh mắt đỏ gì đó đâu!"
>
> Hắn ngồi lên giường, gọi màn phím ảo ra trước mặt mình, tay đặt lên bàn phím, bắt đầu gõ chữ, bốn chữ to Đấu Phá Thương Khung lập tức xuất hiện trên màn hình.
>
> Giới thiệu: Nơi này là một thế giới của đấu khí, không có các loại ma pháp xinh đẹp diễm lệ, thứ duy nhất tồn tại ở nơi này, chỉ là đấu khí đã đạt tới mức điên phong! Thiết trí cấp bậc: đấu giả, đấu sư, đại đấu sư, đấu linh, đấu vương, đấu hoàng, đấu tông, đấu tôn, đấu thánh, Đấu Đế.
>
> Trương Minh Hiên vừa đánh chữ, vừa nói với Trương Tiểu Phàm trong đầu mình: "Mau quảng cáo cho tiểu thuyết mới của ta đi."
>
> Trương Tiểu Phàm khó hiểu nói: "Dựa theo danh vọng của ngươi, cho dù không quảng cáo cũng sẽ có vô số độc giả tới xem."
>
> Trương Minh Hiên lòng đầy oán khí, nói: "Nhất định phải làm quảng cáo. Đời trước lúc ta viết tiểu thuyết, không có bất kì cái quảng cáo nào, nên chả ma nào thèm ngó tới. Giờ tới phiên ta làm chủ, ta phải có được đề cử tốt nhất chứ, ngươi mau quảng cáo tiểu thuyết mới của ta đi, phải quảng cáo trên toàn bộ các phương diện luôn, treo hẳn một tháng nhé."
>
> Trương Tiểu Phàm hết biết nói gì, trả lời cộc lốc: "Biết rồi."
>
> Ngay sau đó Trương Tiểu Phàm lại nói: "Thư thành của chúng ta cũng nên thay đổi rồi nhỉ, học theo Độ Nương ấy, dùng chế độ ký hợp đồng và chế độ đề cử."
>
> Trương Minh Hiên tuỳ ý nói: "Chuyện này ngươi tự sắp xếp là được!"
>
> Trương Tiểu Phàm lại nói: "Còn cần có biên tập, phụ trách thẩm duyệt tiểuvà biên tập nữa."
>
> Động tác đánh máy của Trương Minh Hiên bỗng nhiên khựng lại, hỏi: "Ngươi không tự làm được mấy chuyện này à?"
>
> Trương Tiểu Phàm im lặng một lúc, mới nói: "Ngươi muốn làm ta mệt chết à? Ngày nào ta cũng phải bào trì rồi giúp máy chủ hoạt động bình thường, làm gì có thời gian rảnh chạy đi thẩm duyệt phân loại tiểu thuyết chứ!"
>
> Trương Minh Hiên cau mày nói: "Vậy à? Chỗ ta cũng không có ai thích hợp để làm việc này cả, ta có quen vài tác giả lão làng đấy, nhưng tầm mắt của họ có hơi hạn hẹp, không đủ tầm nhìn xa trông rộng."
>
> Trương Tiểu Phàm lại nói: "Ta có nhìn trúng vài người họ, họ thường hay đọc và bình luận các tiểu thuyết trong thư thành, những bình luận của họ đều rất chính xác, ánh mắt cũng rất độc đáo, chắc họ sẽ thích hợp làm việc này."
>
> "Ai thế?"
>
> Trương Tiểu Phàm kể tên vài người: "Ta chỉ biết tên trên mạng của họ thôi là: Bắc Hà, Du Long, Phất Trần, Tiểu Lâu, Kỳ Lân, Thanh Hồ."
>
> Trương Minh Hiên chậc chậc vài tiếng, nói: "Du Long chắc là người của Long tộc rồi! Phất Trần là một hoà thượng à?"
>
> Trương Tiểu Phàm nghe lời, nói: "Chỉ có Đạo giáo mới dùng phất trần."
>
> Trương Minh Hiên lại nói tiếp: "Tức là một đạo sĩ! Kỳ Lân, Thanh Hồ thì chắc là yêu tộc rồi, còn Bắc Hà và Tiểu Lâu thì là gì nhỉ?"
>
> Trương Tiểu Phàm im lặng không nói.
>
> Trương Minh Hiên tổng kết lại: "Được rồi, ngươi bảo Long Ngạo Thiên đi mời họ đi!"
>
> Long Thiên Ngạo nghe có tên mình, lên tiếng ngay "Sao lại là ta chứ?"
>
> Trương Minh Hiên chỉ ra: "Chúng ta đều đang bận cả rồi!"
>
> Long Thiên Ngạo càng thêm bực tức: "Vậy Phong Vân Vô Kỵ thì sao? Hắn cũng rảnh rỗi mà!"
>
> "Với cái gương mặt lạnh như tiền đó của hắn, ta dám bảo hắn đi mời người ta à, hắn đi thì chắc một là xách đầu người ta về cho ta, hai là hắn không về được nữa luôn."
>
> Trương Minh Hiên hết kiên nhẫn, bực bội hỏi một câu: "Thế cuối cùng ngươi có đi không đây?"
>
> Long Thiên Ngạo nhìn trường kiếm dựng thẳng trước trán mình, nuốt ngụm nước miếng nói: "Ta đi!"
>
> Trường kiếm nháy mắt bay trở về trong tay Phong Vân Vô Kỵ, Phong Vân Vô Kỵ tiếp tục nhắm mắt ngồi xuống.
>
>
>
>