TRANG 185# 1
> Chương 368: Đăng tiểu thuyết mới lên mạng
>
>
>
>
>
>
> Hoàng hôn buông xuống, dân chúng bận rộn suốt cả một ngày đều lũ lượt trở về nhà, cả nhà ngồi quây quần bên nhau ăn một bữa cơm trong tiếng cười vui vẻ.
>
> Nếu là ngày xưa, sau khi ăn cơm xong, dân chúng sẽ lên giường đi ngủ ngay, niềm vui duy nhất của họ là hoạt động tạo ra hài tử.
>
> Nhưng bây giờ, sau khi ăn cơm xong, cả nhà sẽ cùng nhau vây quanh màn hình di dộng, cười nói vui vẻ.
>
> Trong đại viện Trình gia, Trình Xử Mặc lùa vội vào đũa cơm vào bụng, rồi đứng phắt dậy nói: "Mẫu thân, con ăn xong rồi, con về phòng đọc sách đây." Nói rồi, hắn quay đầu bỏ chạy về phòng mình.
>
> Trình Xử Lượng, Trình Xử Bật chớp mắt nhìn nhau, cả hai cũng vội vàng lùa cơm cho xong, rồi đồng loạt đứng lên, nói: "Mẫu thân, bọn con cũng ăn xong rồi, bọn con về phòng đọc sách chung với đại ca nhé." Nói rồi, cả hai vội vàng chạy ra ngoài.
>
> Trình phu nhân đập mạnh đôi đũa xuống mặt bàn, sắc mặt khó coi nói: "Càng ngày càng không ra gì."
>
> Trình Giảo Kim cười xoà khuyên nhủ: "Phu nhân, bà đừng có tức giận mà làm hại tới thân thể mình, ngày mai ta sẽ dạy dỗ lại bọn nó cho."
>
> Ba huynh đệ Trình chạy về phòng mình, vừa vào phòng đã lập tức mở di động lên, nhìn thấy trên màn hình xuất hiện một tin tức: Trương Minh Hiên - tiểu thuyết gia, nhà từ thiện, nghệ thuật gia nổi tiếng, mang theo tác phẩm mới của mình Đấu Phá Thương Khung quay trở về văn đàn, một dị thế khác lạ, một đấu khí tưởng giống mà không giống sẽ mang tới cho mọi người những điều mới lạ, ngày mai tiểu thuyết gia nổi tiếng Trương Minh Hiên sẽ đăng tải tác phẩm mới của mình lên mạng, các vị hãy cùng chờ mong nhé!
>
> Trong thế giới nhỏ của thức hải, Long Thiên Ngạo chậc chậc hai tiếng lắc đầu cảm thán, nói: "Tiểu thuyết gia, nhà từ thiện, nhà giáo dục. Tiểu Phàm, ngươi học được nịnh nọt từ khi nào vậy?"
>
> Trương Tiểu Phàm im lặng một hồi, mới nói: "Ta có thể nói là hắn nhất quyết đòi thêm vào không?"
>
> "Hờ! Đúng là tác phong của hắn nhỉ."
>
> Trình Xử Mặc nhìn màn hình, ngạc nhiên la lên: "Trương huynh đệ viết tiểu thuyết mới à?"
>
> Ở căn phòng bên cạnh, Trình Xử Lượng nhíu mày nói: "Sao lại là đấu khí và ma pháp nữa thế này?"
>
> Trình Xử Bật cười nói: "Đấu khí và ma pháp à! Gần đây xem không ít bộ rồi, toàn là mấy trò cũ rích, không xem cũng biết sẽ viết cái gì!"
>
> Trong một căn nhà, Cổ Phàm nhíu mày nhìn đoạn quảng cáo đang giăng khắp nhóm TT, hắn nhập chữ vào khung thoại.
>
> Nhóm tác giả tiểu thuyết.
>
> Cổ Phàm: Trương công tử chuẩn bị đăng truyện mới à?
>
> Tam Hà: lần này hình như hắn lại viết truyện về dị giới nhỉ! Ma pháp đấu khí tuy rằng đang rất nổi, nhưng mọi người cũng đã khai thác gần hết rồi còn đâu!
>
> Trúc Mộc: Đại Thiếu Gia Lý Gia, Trương công tử lại viết đề tài ma pháp đấu khí, ngươi có sợ không?
>
> Đại Thiếu Gia Lý Gia: sợ quái gì, tuy hắn là người khai sáng, nhưng chưa chắc hắn là người viết hay nhất.
>
> Phong Lâm Vãn: Trương công tử hết ý tưởng rồi à? Haiz! Hình như ta đang nhìn thấy sự sụp đổ của một huyền thoại trong giới tiểu thuyết.
>
> Cổ Phàm: Đừng bi quan vậy chứ! Ngày mai đọc thử là biết ngay ấy mà.
>
> Đại Thiếu Gia Lý Gia: mỏi mắt mong chờ!
>
> ...
>
> Trong nhóm TT công cộng, ai ai cũng bàn tán xôn xao.
>
> Lão Chu: Đã qua hơn một năm, ông chủ Trương mới viết truyện mới, cảm động quá đi thôi!
>
> Bạch Vân đạo trưởng: tuy rằng bần đạo không thích tiểu thuyết dị giới lắm, nhưng vẫn rất chờ mong tác phẩm mới của Trương công tử.
>
> Hắc Vương: viết dị giới làm gì nữa chứ! Thứ đấu khí rác rưởi, ma pháp cũng toàn rác rưởi, thần linh cũng chẳng khá hơn nổi, bổn vương chụp một vuốt ra là huỷ diệt được hết nhé.
>
> Điệp Doanh: Quao ~ Hắc Vương ca ca giỏi quá vậy!
>
> Hắc Vương: Đương nhiên rồi! Bổn vương chính là nam nhân từng đạp phá bảo điện Lăng Tiêu đó!
>
> Hạo: Ngươi là ai?
>
> Bảo Tháp Sụp Đổ Của Ta: Bệ hạ, hắn là người nhà Nhị ca.
>
> Hạo: À! Đã biết.
>
> Hắc Vương: ⊙⊙|||
>
> Với cái xưng hô bệ hạ này, người trong nhóm không thèm để ý gì mấy, vì trong nhóm này đã xuất hiện không ít vị quốc vương, lúc đầu họ còn co cóng tay chân, tò mò chiêm ngưỡng, giờ thì tập mãi thành thói quen rồi.
>
> Mọi người lại tiếp tục quay lại chủ đề bàn tán xem tác phẩm mới của Trương Minh Hiên sẽ ra sao, có người vui vẻ chờ mong, có người lại nói thẳng mình không xem trọng bộ tiểu thuyết này lắm.
>
> Sáng sớm Trương Minh Hiên ngáp một cái, cất điện thoại di động vào, lẩm bẩm: "Chép lại thôi mà đã mệt như thế này rồi! Ta thật lòng bội phục mấy tác giả viết truyện ghê, kiếp trước toàn xem bản lậu đúng là có hơi quá đáng. Trương Tiểu Phàm, đăng tiểu thuyết lên đi!"
>
> "Được!"
>
> Trong thức hải khổng lồ, thế giới Thái Cổ trôi nổi giữa không trung, trong thế giới Thái Cổ, Long Thiên Ngạo nằm phía trên thần tọa, vừa uống rượu vừa lẩm bẩm: "Lại sắp có một đồng bạn mới, vậy chúng ta sắp có nhà mới để ở rồi."
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy đi ra ngoài.
>
> Không biết ai ở trên mạng la lên một tiếng: Trương công tử đang tiểu thuyết mới lên rồi kìa!
>
> Một truyền mười mười truyền một trăm, một nhóm TT đột nhiên biến mất sạch, không ít người chơi đang chơi trò chơi đều đột nhiên thoát ra ngoài, những người còn ở lại chửi ầm lên một trận, sau thì cũng rút khỏi trò chơi.
>
> Trên đường đi Tây Du, bốn sư đồ thì hết ba người là đang cúi đầu chơi di động, còn người còn lại, không phải không muốn chơi, mà là ngồi trên ngựa chơi di động rất chóng mặt!
>
> Trư Bát Giới vui vẻ gọi to: "Trương đảo chủ đăng truyện mới rồi này."
>
> Tôn Ngộ Không nói: "Ta đang xem đây!"
>
> Đường Tam Tạng thấy trong lòng hơi ngứa ngáy, hỏi lại: "Đấu Phá Thương Khung à?"
>
> Trư Bát Giới nói rằng: "Đúng vậy!"
>
> Đường Tam Tạng đột nhiên la lên một tiếng "Hu" ghìm cương ngựa lại, xoay người bước xuống ngựa nói: "Không được, vi sư đi hết nổi rồi, cần nghỉ ngơi một chút!"
>
> Sa Hòa Thượng thả mấy rương hành lý xuống, nói: "Nghỉ ngơi một lát thì nghỉ ngơi một lát vậy!"
>
> Tôn Ngộ Không bay lên một chạc cây cao, ngồi tựa vào thân cây, buông thỏng hai chân xuống.
>
> Trư Bát Giới đặt cây cào của mình sang một bên, ngồi bệt xuống đất.
>
> Đường Tam Tạng đi tới hòn đá bên cạnh ngồi xuống, lấy điện thoại di động ra mở lên xem.
>
> Bạch Long Mã rảo bước chạy ra đằng sau Đường Tam Tạng, duỗi đầu nhìn màn hình di động.
>
> Chương thứ nhất thiên tài ngã xuống
>
> "Đấu lực, tam đoạn!"
>
> Nhìn mấy chữ xuất hiện trên tấm bia đá trắc nghiệm, mặt thiếu niên vẫn vô cùng bình tĩnh, miệng nhếch lên nụ cười tự giễu, hai tay siết chặt thành nắm đấm, vì dùng sức quá mạnh, nên khiến móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, từ lòng bàn tay một cơn đau thấu tim gan lan toả khắp toàn thân hắn. . .
>
> "Tiêu Viêm, đấu lực, tam đoạn! Cấp bậc: cấp thấp!" Bên cạnh tấm bia đá trắc nghiệm ma lực và đấu khí, một nam tử trung niên, nhìn thoáng qua tin tức được hiển thị trên tấm bia đá, hờ hững công bố nó với mọi người. . .
>
> Nam tử trung niên vừa dứt lời, tiếng bàn tán trào phúng đã vang lên khắp quảng trường.
>
> "Tam đoạn? Ha ha, quả nhiên không ngoài dự đoán của ta, “thiên tài” này năm nay vẫn dẫm chân tại một chỗ, không hề có tiến bộ gì!"
>
> "Hờ, gã phế vật đó đúng là làm mất sạch mặt mũi gia tộc chúng ta."
>
> "Nếu không phải phụ thân của hắn là tộc trưởng, thì cái loại phế vậy như hắn, đã bị trục xuất khỏi gia tộc từ lâu rồi, làm gì còn cơ hội ở lại gia tộc ăn không uống không như vậy chứ."
>
> "Haiz, thiếu niên thiên tài danh tiếng lan xa khắp nơi, sao lại trở nên nghèo túng thế này nhỉ?"
>
> "Ai biết được, có lẽ hắn ta đã làm chuyện gì đuối lý, chọc cho thần linh tức giận giáng trừng phạt lên người hắn chứ gì. . ."
>
> Chung quanh truyền đến khinh thường cười nhạo và những lời than thở nuối tiếc, tất cả đều rơi vào tai người thiếu niên đứng đằng phía những cọc gỗ, tựa như hoá thành muôn vàn gai nhọn, đâm thẳng vào trong tim hắn, làm hơi thở của thiếu niên cũng dồn dập hơn hẳn... .
>
> Thiên tài rơi xuống, mọi người trào phúng chê cười, Vân Lam tông tới cửa, Nạp Lan Yên Nhiên từ hôn.
>
> Vừa mở đầu đã là một loạt mâu thuẫn xung đột kịch liệt, một câu nói giữa đại sảnh Tiêu Phủ, ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh người thiếu niên nghèo hèn của Tiêu Viêm, làm người có mặt đều rung động.
>
> Đọc xong chương thứ bảy, thư từ hôn, Đường Tam Tạng lật tiếp ra chương sau, không có gì hết.
>
> Bạch Long Mã dẫm chân mấy cái, bất mãn kêu to: "Phần tiếp theo đâu! Tiếp theo đã xảy ra chuyện gì?"
>
> Đường Tam Tạng cắn răng nói: "Phần tiếp theo đã có đâu, mới tới đây thôi. Ngừng đúng khúc hay, chết tiệt thật."
>
> Bạch Long Mã rướn người hí vang một tiếng: "Hay cho một câu ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường thiếu niên nghèo hèn! Nếu ngày xưa ta cũng có thể suy nghĩ thế này, dùng một lá thư từ con tiện nhân kia thì hay biết mấy."
>
>
>
>