Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 369: Mục 370

TRANG 185# 2

> Chương 369: Ồn ào chuyện nữ quyền

>

>

>

>

>

>

> Trư Bát Giới nghe Bạch Long Mã nói vậy, bật cười ha hả nói: "Có chí khí lắm!"

>

> Bạch Long Mã rung người vài cái, bộ lông mượt mà cũng phẩy tung lên theo: "Ta chờ mong ngày Tiêu Viêm vùng lên, đánh cho cái Vân Lam tông kia không còn manh giáp."

>

> Trư Bát Giới cũng nói: "Tiếc là hắn chỉ là một phế vật!"

>

> Bạch Long Mã lại tranh luận: "Hắn là nhân vật chính của bộ tiểu thuyết này, sao có thể làm phế vật cả đời được chứ?"

>

> Tôn Ngộ Không khì khì cười nói: "Tiêu Viêm là từ Hoàng Hoang xuyên tới đại lục đó mà, trên người hắn thể nào cũng cầm theo thứ gì đó, không phải là bí tịch thì cũng là pháp bảo, sau này thể nào hắn sẽ dùng công pháp Hồng Hoang xử lý sạch sẽ đám dân bản xứ đó thôi."

>

> Sa Hòa Thượng cũng nói: "Mớ tiểu thuyết xuyên việt vào dị thế trong thư thành toàn viết thế cả."

>

> Trong nhóm chát tác giả tuyển thuyết, mọi người cũng đang bàn tán sôi nổi.

>

> Cổ Phàm: Mọi người đã xem tiểu thuyết mới của Trương công tử chưa!

>

> Đại Thiếu Gia Lý Gia: Xem rồi. Vứt ma pháp sang bên, chỉ tập trung vào đấu khí, vả lại nhân vật chính còn là một tên phế vật, lại còn bị từ hôn nữa chứ, chậc... Trương công tử là người đầu tiên dám viết vậy luôn. Giờ mớ tiểu thuyết trong thư thành không phải xuyên vào làm hoàng tử cũng là đại thiếu gia, tệ hơn nữa cũng là một tinh linh, để nhân vật chính của mình vừa xuyên qua đã thảm như vậy, hắn là người đầu tiên đó.

>

> Trúc Mộc: Ha ha... ta biết ngay là Trương công tử sẽ không đi theo lối mòn của các người mà.

>

> Tam Hà: giờ ta chỉ muốn biết nhân vật chính sẽ vùng lên thế nào thôi.

>

> Đại Thiếu Gia Lý Gia: Vùng lên thế nào á? Chắc là lúc xuyên qua có cầm theo công pháp hay pháp bảo gì đó rồi!

>

> Cổ Phàm: nếu chỉ đơn giản như vậy, thì đâu có khác gì những tác giả khác.

>

> Đại Thiếu Gia Lý Gia: Nhưng các độc giả đều thích xem mấy tình tiết kiểu nàymà.

>

> Trúc Mộc: Tôi nghĩ Trương công tử sẽ không viết đơn giản vậy đâu.

>

> Trong nhóm chat công cộng, cũng tức là cái nhóm chat dành cho người mới bắt đầu ngày xưa.

>

> Thanh Hà tao nhã: Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, đừng khinh thường người thiếu niên! Tiêu Viêm nói câu này nghe chí lý quá.

>

> Bạch Vân đạo trưởng: Đúng vậy, không làm mất mặt người Hồng Hoang chúng ta.

>

> Điệp Doanh: Ta cảm thấy Nạp Lan Yên Nhiên đâu làm sai chuyện gì! Lựa chọn một vị hôn phu mình thích thì có gì sai đâu chứ?

>

> Thanh Hà tao nhã: Chuyện hôn nhân đại sự, phải do lệnh cha mẹ, lời mối mai, cãi lời cha mẹ chạy tới cửa từ hôn, còn lấy thế ép người, đó đã là bất nhân bất hiếu.

>

> Điệp Doanh: Hừ! Lệnh cha mẹ gì chứ, lấy người mình thích mới là quan trọng nhất.

>

> Vạn Thánh: Tiểu Điệp Doanh nói rất đúng!

>

> Tử Linh: Từ hôn vậy có hơi quá đáng rồi đó!

>

> Vạn Thánh: Ngươi có phải là nữ nhân không vậy hả!

>

> Tử Linh:Ta đương nhiên là nữ nhân, nhưng tới cửa từ hôn, quả thật có hơi quá đáng mà

>

> Vạn Thánh: Vậy người nghĩ phải gả cho một người mình không biết, cũng không có tình cảm gì thì không quá đáng à?

>

> Thanh Hà: ta ủng hộ Vạn Thánh, ta cũng muốn gả cho người ta thích.

>

> Cao Dương: ta cũng thế!

>

> Du Mộc: Chuyện lớn như cưới hỏi, phải báo cho phụ mẫu... chuyện lớn như cưới hỏi, chắc chắn phải thông qua mối mai.

>

> Thu Nhã: Không có lệnh phụ mẫu, chẳng có lời mối mai, vén rèm thưa ngóng đợi, vượt rào cửa ngóng trông, phụ mẫu bị chê cười. Đó chính là lề lối tập tục bao đời nay, sao có thể để cho đám phụ nhân vô tri như các người buông lời khinh thường được chứ.

>

> Cao Dương: [tức giận ] Ngươi nói ai là phụ nhân vô tri, có gan thì mau xưng tên ra đi.

>

> Vạn Thánh: Tiểu ca ca nói chuyện vô cùng văn nhã, có thể cho tiểu nữ địa chỉ của tiểu ca ca không? Tiểu nữ tử muốn đích thân đến gặp mặt để thỉnh giáo.

>

> Thu Nhã: Thật xin lỗi, không tiện!

>

> Vạn Thánh: Đúng là hạng người dấu đầu lòi đuôi!

>

> ...

>

> Những bàn tán nghị luận trên mạng, ngày càng ồn ào hơn, ngày càng nhiều người tham dự vào chuyện này, có nam có nữ, có già có trẻ, tạo thành một làn sóng lớn lan tràn khắp nơi, đại đa số người đều ủng hộ chuyện vâng theo lệnh phụ mẫu, lời mối mai, nên phe ủng hộ chuyện yêu đương tự do do Vạn Thánh và Cao Dương dẫn đầu chỉ có thể miễn cưỡng chống chọi.

>

> Trương Minh Hiên đăng tiểu thuyết lên xong thì không thèm ngó ngàng gì tới nữa, tối hôm qua hắn viết nhiều như vậy đã đủ đang suốt mấy hôm rồi, nên bây giờ hắn đang nhãn nhã tự tại chạy tới phố phường dưới núi ăn lẩu.

>

> Một mình hắn ngồi trước bàn, ăn tới mức miệng mồm đầy dầu mỡ, mồ hôi tuôn rơi thấm ướt cả lưng áo.

>

> Bỗng nhiên cái ghế trước mặt hắn bị kéo mạnh ra, một bóng người nho nhỏ ngồi lên đó.

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu lên nhìn thử, nuốt miếng thịt đang ăn dở trong miệng xuống bụng, rồi mới nói: "Là Thanh Tuyền tỷ à! Có chuyện gì không?"

>

> Lý Thanh Tuyền bực dọc nói: "Vạn Thánh tỷ tỷ, bị người ta ức hiếp."

>

> Trương Minh Hiên sửng sốt, thầm nghĩ trong lòng: "Chắc Đường Tam Tạng còn chưa tới nước Sái Trại đâu nhỉ?"

>

> Hắn bèn hỏi thử: "Ai ức hiếp nàng ta?"

>

> Lý Thanh Tuyền trả lời: "Rất nhiều người, có nam có nữ, còn có cả những người không biết là nam hay nữ."

>

> Trương Minh Hiên cười nói: "Đừng đùa chứ, vị phò mã kia của nàng ta đâuphải người dễ chọc, ai dám ức hiếp nàng ta chứ!"

>

> Lý Thanh Tuyền nói thẳng: "Là đám người trên mạng chứ đâu! Giờ trên mạng đang chia thành hai phe cãi vã kìa! Phe họ nhiều người hơn, Vạn Thánh tỷ tỷ chửi không lại bọn họ."

>

> Trương Minh Hiên hơi bất ngờ, thầm hỏi Trương Tiểu Phàm trong đầu mình: "Đã xảy ra chuyện gì vậy?"

>

> Giọng Trương Tiểu Phàm vang lên: "Công chúa Vạn Thánh đang ồn ào chuyện nữ quyền, còn có cả công chúa Cao Dương nữa!"

>

> Nữ quyền? Bàn tay đang gắp thịt của Trương Minh Hiên khựng lại, hắn hỏi lại bằng cái giọng đầy khó tin: "Là nữ quyền mà ta biết à?"

>

> "Đúng vậy!"

>

> Trương Minh Hiên thầm bật cười: "Công chúa Vạn Thánh, hừm! Còn cả công chúa Cao Dương nữa, đúng là dũng sĩ thiết huyết à nha! Người tiên phong giải phóng cho phụ nữ luôn, khơi dậy chuyện nữ quyền trong thế giới Tây Du, các nàng đúng là dám nghĩ dám làm, ta đây bội phục! Nếu xảy ra chuyện thật ta sẽ thắp cho các nàng ấy ba nén nhang, xem như bày tỏ lòng ngưỡng mộ."

>

> Lý Thanh Tuyền lấy tay quơ quơ trước mặt Trương Minh Hiên gọi hắn: "Nè, nè!"

>

> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, gạt tay Lý Thanh Tuyền ra, hỏi lại: "Tỷ đang làm gì vậy?"

>

> Lý Thanh Tuyền chậc một tiếng, mới nói: "Ta còn tưởng đệ bị quỷ nhập rồi đó chứ!"

>

> Trương Minh Hiên đáp lại: "Trong nhà có nhiều quỷ vậy, để đệ về bảo bọn chúng nhập thử xem sao."

>

> Lý Thanh Tuyền tức tối quát lại: "Thế rốt cục đệ có chịu giúp ta không đây!"

>

> Trương Minh Hiên buông thõng hai tay: "Đệ chịu thôi, đệ cũng đâu có người để giúp!"

>

> Lúc này Trương Tiểu Phàm nói chen vào: "Chuyện này ngươi phải nhúng tay vào thật đó!"

>

> "Tại sao chứ?"

>

> "Ngươi có biết tại sao các nàng lại ồn ào tranh cãi chuyện nữ quyền không?"

>

> "Tại sao?"

>

> Ngay sau đó trong đầu Trương Minh Hiên, lập tức xuất hiện những trích đoạn trò chuyện, lúc ban đầu mọi người đều đang bàn về Đấu Phá Thương Khung, tiếp theo sau thì bắt đầu tranh cãi.

>

> Trương Tiểu Phàm nói thẳng: "Đây là xã hội phong kiến, xảy ra chuyện tranh cãi về nữ quyền thế này, chắc chắn sẽ khiến các vị có vai vế lớn bất mãn, tỷ như những Tiên Hiền như Khổng Tử, lại tỷ như Tam Hoàng Ngũ Đế, còn cả, tỷ như Ngọc Đế."

>

> Miệng Trương Minh Hiên dần mở to ra, vừa nghe tới đây hắn đã mắng thầm trong lòng: "Mẹ nó chứ, sao Đấu Phá Thương Khung lại có dính líu tới nữ quyền thế này."

>

> Lý Thanh Tuyền bất mãn nhảy xuống ghế, nói: "Đệ không giúp ta, ta tìm người khác giúp ta." Nói rồi nàng nhấc chân bước bước ra ngoài.

>

> Trương Minh Hiên vội gọi lại: "Khoan đi đã..."

>

> Lý Thanh Tuyền quay đầu lại, mặt cười tươi rói, nói: "Ta biết đệ sẽ giúp ta mà."

>

> Trương Minh Hiên ho khan một tiếng nói: "Nói thế nào thì chúng ta cũng là người một nhà, chuyện này đệ đương nhiên sẽ giúp rồi."

>

> Lý Thanh Tuyền vui vẻ nhảy cẫng lên: "Trương Minh Hiên, đệ đúng là người tốt mà!" Vừa nói xong, nàng đã chạy biến ra khỏi quán lẩu.

>

> Trương Tiểu Phàm hỏi lại: "Ngươi tính giải quyết chuyện này thế nào?"

>

> Trương Minh Hiên tùy ý đáp: "Chuyện này còn không đơn giản à, cấm ngôn hết toàn bộ người tham gia là được."

>

> "Chỉ vậy thôi?"

>

> Trương Minh Hiên gật đầu khẳng định: "Chỉ vậy thôi!"

>

> Trương Tiểu Phàm im lặng một hồi, cảm thán nói: "Thật đúng là tác phong của ngươi, đơn giản tới thô bạo!"

>

> Trương Minh Hiên đắc ý nói: "Đó gọi là anh minh thần võ, chuyện có khó khăn thế nào, ta chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn thấu hết."

>

> "Ha hả... "

>

> Trong nhóm công cộng, hai phe đang mắng chửi nhau vô cùng hăng say, thì đột nhiên phát hiện mình bị cấm ngôn, còn là bị cấm ngôn tới tận một ngày.

>

> Trương Minh Hiên nhìn nhóm công cộng đột nhiên im lặng, đắc ý nói rằng: "Giải quyết vấn đề chỉ cần đơn giản vậy thôi đó." Nói xong hắn cất di động vào, tiếp tục ăn lẩu.

>

> Trương Minh Hiên không ngờ rằng, trong vô số các nhóm TT, đã có một nhóm TT dành riêng cho các nữ tử được thành lập một cách rất yên lặng, trong nhóm này, đại đa số đều là các nữ tử phái nữ quyền, trong đó lấy công chúa Cao Dương và công chúa Vạn Thành làm người dẫn đầu.

>

> Trương Tiểu Phàm thì có biết chuyện này, nhưng nhìn Trương Minh Hiên đang vui vẻ ăn lẩu, hắn quyết định không lấy chuyện này đi quấy rầy Trương Minh Hiên, dù sao đó cũng không phải chuyện lớn gì.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!