TRANG 186# 1
> Chương 370: Tây Hải long cung
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên ăn lẩu xong, được ông chủ tiệm lẩu khom người cúi đầu tiễn ra khỏi tiệm, hắn nghênh ngang ra khỏi tiệm lẩu, đi dạo một phòng trong phố phường, vừa lòng gật đầu, đúng là đã phát triển không ít!
>
> Ngay cả cửa hàng dược liệu cũng đã có ba tiệm, cửa hàng bán pháp bảo cũng tăng thêm hai tiệm, khách hàng muốn mua đồ có thể so sánh giá giữa ba tiệm này với nhau rồi mới quyết định xem mình mua đồ của tiệm nào, không tệ, không tệ chút nào!
>
> Đi dạo một hồi, Trương Minh Hiên bay lên trời, trở về đảo Huyền Không, tay hắn chỉ lên mặt cỏ, mấy cây dây leo nhanh chóng lớn lên, vặn vẹo uốn éo giữa không trung, chỉ lát sau một cái ghế dệt nên từ những dây mây màu xanh đã xuất hiện trên bãi cỏ.
>
> Trương Minh Hiên bước lại nằm dài trên ghế, hai mắt híp lại, lười nhác nói: "Thoải mái quá đi!"
>
> Chợt nhớ tới một chuyện, hắn gọi thầm trong đầu mình: "Long Thiên Ngạo!"
>
> "Chuyện gì?"
>
> "Những người ta bảo ngươi đi mời, ngươi đã mời chưa?"
>
> "Mời ai cơ?"
>
> Trương Minh Hiên khó chịu nói: "Ngươi đừng bảo với ta là ngươi quên mất tiêu chuyện này rồi đấy nhé."
>
> Long Thiên Ngạo nghe vậy chỉ biết cười gượng nói: "Ta đâu có quên, làm sao mà quên được chứ? Còn không phải do gần đây có hơi bận việc à, mấy hôm nữa xong việc ta sẽ đi ngay ấy mà."
>
> Trương Minh Hiên cười lạnh nói: "Kiếm không mài thì không sắc bén, ta thấy hình như Phong Vân Vô Kỵ còn đang thiếu một viên đá mài đao thì phải!"
>
> Ở thế giới nhỏ trong đầu Trương Minh Hiên, Long Ngạo Thiên đang ngồi trên bảo toạ hưởng thụ hai mỹ nữ thiên sứ mát xa, lập tức trừng to mắt, hoảng sợ la lớn: "Ta đi! Ta đi ngay đây!" Chỉ trong nháy mắt, hắn đã biến mất tăm.
>
> Trương Minh Hiên vừa lòng tự nhủ thầm trong lòng: "Ngay từ đầu mà nghe lời vậy thì có phải xong chuyện rồi không!"
>
> Cuối thu trời trong mây trắng, dưới ánh mặt trời ấm áp, mỗi tế bào trên người hắn đều phát ra tín hiệu lười biếng.
>
> Trong Tây Hải long cung, một thanh niên người mặc bộ quần áo quý giá tư thái oai hùng phấn chấn, đang bước nhanh về phía một toà cung điện.
>
> Một nam tử cao to lưng cõng mai rùa, cúi đầu hành lễ: "Kiến quá đại thái tử!"
>
> Người thanh niên ngang qua ông ta, tiếp tục đi vào trong, vừa đi vừa hỏi: "Ngao Vinh đâu rồi?"
>
> Nam tử cao to co đầu, nói : "Nhị thái tử đang ở trong hoa viên."
>
> Đại thái đi về phía hoa viên, các thị nữ đang đứng đợi trong hoa viên thấy Ngao Ma Ngang đi vào, lập tức khom người hành lễ gọi một tiếng: "Tham kiến đại thái tử!"
>
> Ngao Ma Ngang phất tay, hạ lệnh: "Các người lui ra ngoài đi!"
>
> Bọn thị nữ cung kính đáp: "Vâng!" Rồi lần lượt lui ra ngoài.
>
> Trong hoa viên có đặt một cái bàn thuỷ tinh, một thanh niên đang ngồi cạnh bàn, nằm dài trên đó nhìn chằm chằm màn hình di động, thấy có người tới chỉ thuận miệng nói một câu: "Đại ca huynh mới tới à!"
>
> Ngao Ma Ngang bước lại gần, nói: "Nhị đệ, đệ ngày càng lơi lỏng buông thả đấy, không lo chăm chỉ tu luyện, ngày nào cũng ôm cứng ngắc cái di động chơi đùa, trông còn ra thể thống gì nữa chứ!"
>
> Ngao Vinh không thèm để tâm, chỉ nói: "Tu luyện có gì thú vị đâu chứ, xem tiểu thuyết hay hơn nhiều, cả một đám người rời xa thế giới hiện thực, tạo thành một câu chuyện có đủ ân oán tình thủ, quá thật là tuyệt không thể tả."
>
> Ngao Vinh ngẩng đầu cười nói: "Đại ca, tiểu thuyết Tiêu Dao thần quân mới viết huynh có xem chưa? Cái bộ tên Đấu Phá Thương Khung ấy."
>
> Ngao Ma Ngang lắc đầu nói: "Chưa xem, ngày nào cũng phải bận rộn tu luyện rồi giám sát thuỷ mạch trong thiên hạ, làm gì còn thời gian đọc tiểu thuyết chứ!"
>
> Ngao Vinh vỗ cánh tay Ngao Ma Ngang cảm thán nói: "Đại ca huynh đã vất vả rồi!"
>
> Ngao Ma Ngang nghe vậy cả giận quát: "Nếu đệ đã biết vi huynh vất vả thế nào, thì nên giúp vi huynh chia sẻ bớt công việc, tệ lắm thì cũng phải cố gắng tu luyện, góp một phần sức mình cho Long tộc chúng ta, đệ nhìn đệ đi, bây giờ trông đệ có ra gì không hả?"
>
> Ngao Vinh sửng sốt, nhíu mày nhìn Ngao Ma Ngang, trầm giọng hỏi: "Đại ca, có phải là đã xảy ra chuyện gì không? Hiếm khi nào huynh tức giận như vậy lắm."
>
> Ngao Ma Ngang hít sâu một hơi nói: "Xin lỗi, vi huynh không nên trút giận lên người đệ!"
>
> Ngao Vinh nhíu mày hỏi: "Đại ca, rốt cục đã xảy ra chuyện gì vậy?"
>
> Ngao Ma Ngang do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra: "Quan Âm đến chơi, đang nói chuyện với phụ vương trong đại điện, nàng muốn nhờ tiểu biểu đệ đi bắt Đường Tam Tạng, để tăng thêm một kiếp số trên đường đi Tây Du!" Nói tới đây, hắn nhắm mắt lại, mặt đầy vẻ đau buồn: "Sống chết đành phải nghe theo ý trời!"
>
> Ngao Vinh đứng phắt dậy, cả giận quát: "Quan Âm đó xem Long cung chúng ta là cái gì đây? Tiểu biểu đệ sao có thể là đối thủ của Tề Thiên Đại Thánh và Thiên Bồng nguyên soái? Đệ phải đi tìm nàng ta nói cho rõ ràng mới được."
>
> Ngao Ma Ngang vội vàng nắm lấy cánh tay Ngao Vinh, quát: "Đệ đừng có chạy lại đó làm phiền phụ vương!"
>
> Đúng lúc này di động của Ngao Vinh chợt loé lên ánh sáng, một quầng sáng lớn từ trong di động bắn ra ngoài.
>
> Hai mắt Ngao Ma Ngang nheo lại, hắn hùng hổ quát một tiếng: "Ai đó!"
>
> Tay chợt loé lên ánh sáng, một cây trường thương đã kề ngang cổ Long Thiên Ngạo.
>
> Long Thiên Ngạo cúi đầu nhìn thanh trường thương đang kề ngay cổ mình, vội vàng giơ hai tay lên, la to: "Đừng xúc động! Đừng xúc động vậy! Là người một nhà."
>
> Ngao Vinh thuận tay cất điện thoại di động vào, quát một tiếng: "Ngươi là người nào? Sao lại nhảy ra từ trong di động của ta?"
>
> Long Thiên Ngạo cẩn thận lùi ra sau một bước, mặt đầy tươi cười ôm quyền chào Ngao Vinh: "Long Thiên Ngạo của Núi Thiên Môn trên đảo Huyền Không xin ra mắt Du Long các hạ!"
>
> Hai mắt Ngao Vinh sáng rỡ, vội hỏi lại: "Núi Thiên Môn, ngươi là người của Tiêu Dao thần quân!"
>
> Long Thiên Ngạo gật đầu đáp: "Phải!"
>
> Ngao Ma Ngang mỉm cười nói: "Là hắn à!" Hắn chợt nhớ lại bên bờ Kinh Hà, người thanh niên kéo lấy đôi tay non nớt của Bích Đồng.
>
> Ngao Vinh gật đầu nói: "Xin khách quý ở đây nghỉ ngơi tạm một lát, ta đi một lát sẽ quay lại ngay." Nói rồi hắn định xoay người bỏ đi.
>
> Ngao Ma Ngang giơ trường thương ra, chắn trước mặt Ngạo Vinh, nói: "Phụ vương sẽ xử lý tốt chuyện này, đệ đừng có chạy lại thêm phiền!"
>
> Ngao Vinh cả giận quát to: "Không được, thúc thúc đã chết, chúng ta không thể để biểu đệ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn được."
>
> Ngao Ma Ngang nói với giọng đầy chua sót: "Người ta mạnh hơn chúng ta rất nhiều, chúng ta còn làm gì được nữa đây! Tam đệ còn không phải cũng bị ức hiếp tới mức làm toạ kỵ cho kẻ khác à."
>
> Ngao Vinh lại nói: "Hai chuyện này đâu có giống nhau, bản thân Tiểu Tam một lòng hướng về Phật Giáo, chuyện đó với nó chỉ có thể xem như là một cơ duyên."
>
> Long Thiên Ngạo nhìn hai người đang cãi vã, chần chừ một lúc, mới lên tiếng chen ngang: "Khoan đã nào, có thể nói cho ta biết đã xảy ra chuyện gì không? Núi Thiên Môn chúng ta ít nhiều gì cũng có chút giao tình với Phật giáo, có lẽ chúng ta sẽ giúp được gì đó cho các người đấy."
>
> Ngao Ma Ngang chợt hiện lên suy nghĩ, hắn hỏi: "Ngươi có biết Quan Âm không?"
>
> Long Thiên Ngạo cười cười nói: "Quan Âm à! Xem như người quen cũ của ta."
>
> Ngao Vinh vui vẻ hỏi lại: "Thật à? Vậy thì tốt quá rồi."
>
> Vừa nói hắn ta vừa kéo Long Thiên Ngạo chạy ra ngoài, còn không quên nói chèn thêm một câu: "Mau đi giúp ta một chuyện trước nhé!"
>
> Ngao Ma Ngang chần chờ một lúc, không ngăn cản nhị đệ của mình, chỉ vội vàng đi theo.
>
> Long Thiên Ngạo bị Ngao Vinh kéo đi xuyên qua mấy toà cung điện, dọc theo đường đi, các cung nữ và thị vệ đều cung kính tránh đường, chỉ lát sau cả hai đã đi tới trước một đại điện trong suốt.
>
> Trong đại điện, Quan Âm ngồi xếp bằng trên đài sen, mỉm cười nhìn lão Long vương ngồi trên vương vị.
>
> Quan Âm cười nói: "Phật Giáo ta phải độ một lần lượng kiếp, Phật Tổ đã hứa sẽ để cho Ngạo Liệt một vị trí Bồ Tát."
>
> Ngao Nhuận nghe vậy trong lòng có hơi chần chừ, mặt lộ ra vẻ giãy dụa, một bên là cháu, một bên là nhi tử, thật sự khiến long vương ông vô cùng khó xử.
>
> "Bản thái tử không đồng ý!" Ngao Vinh kéo Long Thiên Ngạo chạy từ bên ngoài vào.
>
> Mặt Ngao Nhuận có hơi thả lỏng, lộ ra nụ cười khổ, vậy cũng tốt.
>
> Quan Âm vừa nhìn Ngao Vinh vừa cười nói: "Phật Tổ còn đang thiếu một cái chung làm bằng da rồng đấy!"
>
> Ngao Vinh nghe vậy thì sợ run, đứng cứng ngắc tại chỗ.
>
> Long Thiên Ngạo bước lên trước một bước, ánh sáng vàng chợt loé lên, chỉ thấy Long Ngạo Thiên hoá thành dáng vẻ của Trương Minh Hiên, trong mắt còn loé lên dáng điệu ngây ngô của Trương Minh Hiên.
>
> Sắc mặt Quan Âm lập tức thay đổi, trong lòng chợt nhớ tới lúc Khương Tử Nha tới làm loạn ở Linh Sơn, Phật Tổ đã nói, kẻ tên Trương Minh Hiên này mưu đồ quá nhiều. Quả nhiên, giờ hắn còn muốn nhúng tay vào tận Long tộc à?
>
>
>
>