TRANG 186# 2
> Chương 371: Kỳ Lân
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên cười nói: "Từ Hàng, chúng ta lại gặp mặt rồi!"
>
> Quan Âm gật đầu cau mày nói: "Trương Minh Hiên, tại sao ngươi lại ở chỗ này? Phá hủy Thục Sơn, tiêu diệt Thiếu Lâm, đập nát Côn Lôn, còn bày kế náo loạn Linh Sơn một trận, bây giờ ngươi còn với tay về phía Long tộc sao?"
>
> Ý ở ngoài lời là muốn nói với Long Vương, mau xem, chính là hắn phá hủy Thục Sơn, tiêu diệt Thiếu Lâm, đập nát Côn Lôn, bây giờ còn muốn bày mưu phá hủy Long tộc các ngươi, mau cách xa hắn đi, tốt nhất là lập tức tiêu diệt hắn ngay tại chỗ.
>
> Long Vương nhìn Trương Minh Hiên, trong lòng cũng đầy một bụng toan tính, người này lợi hại như thế ư? Thế mà hắn lại có thể tiêu diệt toàn bộ ba đại giáo phái, lại còn náo loạn Linh Sơn, lợi hại thật đấy! Người như thế này phải kết giao mới được! Tiêu diệt ba đại giáo phái mà vẫn có thể bình an vô sự, thực lực quả là sâu không lường được.
>
> Đối với lời chất vấn của Quan Âm, Trương Minh Hiên liếc mắt một cái trực tiếp nói thẳng: "Long cung cũng không phải nhà của ngươi, dĩ nhiên là ta có thể tới rồi."
>
> Long Vương tươi cười đứng lên nói: "Mời Thần Quân ngồi!"
>
> Trương Minh Hiên quay đầu kinh ngạc nói: "Long Vương nhận ra ta ư?"
>
> Long Vương cười ha ha nói: "Bổn vương cũng thường xuyên chơi điện thoại di động, dĩ nhiên Thần Quân không có gì xa lạ với ta, lão Long cũng đã từng xem qua đại điển Thiên Môn Sơn khai phủ."
>
> Trương Minh Hiên mỉm cười đi tới, sau đó ngồi xuống đối diện Quan Âm, nói với Quan Âm rằng: "Các ngươi cứ tiếp tục, ta chỉ nghe thôi chứ không nói."
>
> Quan Âm hít một hơi, quay đầu nhìn Long Vương nói: "Bần tăng còn có chuyện quan trọng, kính xin Long Vương đồng ý."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Ngao Vinh, Ngao Vinh lập tức truyền âm cho Trương Minh Hiên kể lại từ đầu đến đuôi mọi chuyện.
>
> Trương Minh Hiên thầm cười khà khà trong lòng, chuyện này đơn giản thôi! Quả thực là tổ bốn người Tây Du không cần quá quen thuộc, để cho Hầu Tử, Bát Giới, Sa Tăng phóng nước không phải là được rồi sao, hẳn là trong nguyên tác bọn họ cũng phóng nước, lại nói đường đường là đại nguyên soái của thủy quân Thiên Hà lại đánh không lại một nhi tử của một tên Hà Bá, đùa nhau à! Tôn Ngộ Không có thể mạnh mẽ lấy được gậy Kim Cô từ Đông Hải Long tộc, thế nhưng lại không giỏi đánh thủy chiến, không dám xuống nước tranh phong với một con rắn, đúng là khôi hài!
>
> Trương Minh Hiên thản nhiên gật đầu với Long Vương, truyền âm qua.
>
> Long Vương cắn răng một cái nói: "Chuyện này bổn vương đồng ý!"
>
> Quan Âm cố nặn ra vẻ tươi cười nói: "Thế thì tốt quá!"
>
> Quan Âm liếc mắt nhìn Trương Minh Hiên một cái, sau đó đứng dậy đi ra ngoài, mặc dù đã đạt được mục đích, nhưng mà cuối cùng Trương Minh Hiên lại xuất hiện, khiến cho Quan Âm không có một chút cảm xúc vui sướng nào khi đạt thành mục đích, ngược lại trong lòng còn xuất hiện một chút bất an.
>
> Quan Âm vừa đi, lão Long Vương lập tức nói với Trương Minh Hiên: "Kính xin Thần Quân chỉ ra một con đường sáng."
>
> Trương Minh Hiên cầm tiên quả trên bàn lên ăn, cười nói: "Chuyện này dễ thôi, ta và Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới, cũng chính là Thiên Bồng nguyên soái chính là tri kỷ, tâm đầu ý hợp, chỉ cần truyền lời tới bọn hắn thôi là được."
>
> Lão Long Vương thở ra một hơi nói: "Đa tạ Thần Quân rồi."
>
> Ngao Vinh khó chịu nói: "Mới nãy ngươi còn nói Quan m là người quen cũ của ngươi đấy! Ta lại thấy các ngươi suýt nữa là xông lên đánh nhau rồi."
>
> Trương Minh Hiên nhếch miệng cười nói: "Kẻ thù cũ cũng có thể gọi là người quen cũ mà!"
>
> Ngao Vinh lập tức trợn to mắt, kêu lên: "Kẻ thù cũ?" Hắn run rẩy một cái, bi thảm kêu lên: "Xong, chắc chắn là ta đã bị Quan m ghi thù rồi."
>
> Trương Minh Hiên bỏ hạt xuống, an ủi: "Yên tâm, không có chuyện gì!"
>
> Trương Minh Hiên quay đầu nhìn về phía Lão Long Vương, nói: "Lần này tiểu tử đến đây, chính là vì có một chuyện muốn nhờ."
>
> Lão Long Vương cười nói: "Thần Quân có gì sai bảo, kính xin nói thẳng!"
>
> Trương Minh Hiên nói: "Cũng không phải là sai bảo gì, lần này ta đến đây, là vì muốn mời Du Long của Tây Hải Long cung tới Thiên Môn Sơn làm việc, phụ trách công việc ở thư thành, kính xin Long Vương đáp ứng!"
>
> Ánh mắt Ngao Vinh sáng lên, hắn cũng không muốn bị Quan m ghi hận, lập tức kêu lên: "Ta phụ trách ở thư thành? Đồng ý, đồng ý, ta đồng ý!"
>
> Long Vương suy tính trong lòng, thoạt nhìn vị Thần Quân này thật sự không tầm thường, ngay cả Quan m cũng không dám trực tiếp vạch mặt, hẳn là cần phải tạo mối quan hệ tốt. Thế rồi lão Long Vương tươi cười nói: "Được Thần Quân nhìn trúng, sau này phải nhờ Thần Quân chăm sóc tiểu tử ngu ngốc kia nhiều hơn rồi."
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói: "Như thế thì tất cả đều vui vẻ rồi!"
>
> Hắn đứng lên ôm quyền nói: "Nếu Long Vương đã đáp ứng rồi, vậy tiểu tử liền cáo từ trước."
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía Ngao Vinh nói: "Ngày khác chúng ta gặp lại ở Thiên Môn Sơn!"
>
> Ngao Vinh tràn đầy kích động, gật đầu lia lịa nói: "Được! Được!"
>
> Bóng dáng Trương Minh Hiên hóa thành ánh huỳnh quang rồi tan biến.
>
> Lão Long Vương nhìn ánh huỳnh quang tan biến, thở dài nói: "Một cái phân thân mà cũng khiến cho Quan m không dám làm gì, quả nhiên là sâu không lường được!"
>
> Trên tầng mây, Quan Âm và Mộc Tra đang đứng ở trên tường vân, bay về phương Nam.
>
> Mộc Tra nghi ngờ hỏi: "Bồ Tát, tại sao vừa nãy ngài không trấn áp Trương Minh Hiên?"
>
> Quan Âm cười nói: "Chỉ là một cái phân thân mà thôi, nếu trấn áp, ngược lại sẽ khiến cho Long cung xem thường chúng ta, khiến chúng ta như lộ ra vẻ đang cậy mạnh vô lý."
>
> Mộc Tra tán dương: "Bồ Tát cơ trí!"
>
> Quan Âm hài lòng mỉm cười, cùng Mộc Tra bay về phía Đông Hải.
>
> Tại Huyền Không đảo, Trương Minh Hiên mở mắt, xoa huyệt thái dương, thầm thì tự nhủ: "Kết quả là ta vẫn phải ra tay!"
>
> Ngáp một cái, mí mắt lại đánh nhau, lực hấp dẫn của thế giới thần thoại lớn quá mà! Mí mắt thật nặng.
>
> Một màn sáng ngăn cách một vùng trời, bên trong núi non trùng điệp, cỏ cây mọc thành từng cụng, tiếng muông thú gầm thét trong núi rừng vang lên liên tục, đầy dẫy hơi thở hoang dã, một đám thú con lao nhao chui ra từ trong bụi cỏ, nhìn kỹ thì thấy chúng có cái đầu sư tử, sừng hươu, mắt hổ, thân nai, vảy rồng, đuôi trâu, thì ra là một đám Tiểu Kỳ Lân.
>
> Tiểu Kỳ Lân kêu lên những tiếng đầy non nớt, chạy về một phía xa xa.
>
> Trên đỉnh núi, một phụ nhân xinh đẹp đang ngồi ở trên ghế đá, cúi đầu, tầm mắt xuyên qua tầng mây và rừng rậm nhìn đám Tiểu Kỳ Lân đang chơi đùa, khẽ mỉm cười, sau đó lại ngưởng mặt lên nhìn màn hình đặt ở trước mặt, bên trên chính là Đấu Phá Thương Khung.
>
> Phụ nhân xinh đẹp này bình luận:
>
> [Ở trong mắt ta, quyển tiểu thuyết này khác với những quyển tiểu thuyết dị giới khác ở thư thành, không có ma pháp có đấu khí, bối cảnh cuộc sống, tên gọi nhân vật lại hơi giống với thế giới Hồng Hoang của chúng ta, nghiêm khắc mà nói quyển tiểu thuyết này không giống với tiểu thuyết dị giới ở thư thành, hẳn là thuộc về một thể loại mới. . .]
>
> Phụ nhân xinh đẹp hài lòng nhìn bình luận mình viết, nhấn đăng tải.
>
> Phía dưới lập tức có người trả lời.
>
> [Lão tử đệ nhất: Lại là đệ nhất!]
>
> [Một vị tác giả mới: Vây xem Kỳ Lân phân tích chiều sâu, Kỳ Lân tỷ tỷ quá tuyệt vời.]
>
> [Công tử mập mạp trên đường ruộng: Kỳ Lân tỷ tỷ có thể dạy ta viết tiểu thuyết không? Viết tiểu thuyết khó quá đi!]
>
> [Cùng ai ngồi bên hiên: Kỳ Lân nói rất có lý! Ta cũng cho rằng đây là một thể loại mới.]
>
> [Bỉ Ngạn Hoa lại sáng: Lầu trên có lý!]
>
> [Hậu duệ quý tộc Thiên Hoàng: Thọc cái mông lầu trên, tiểu thuyết của Trương công tử đầu rất hay, đọc vào mà thấy nhiệt huyết sôi trào.]
>
> [. . .]
>
> Chỉ trong chốc lát mà đã có hơn mười người bình luận.
>
> Phụ nhân xinh đẹp đang định tắt điện thoại di động thì có một luồng lưu quang bắn tới, rơi xuống cách đó không xa, sau đó hóa thành Long Thiên Ngạo tươi cười như hoa.
>
> Long Thiên Ngạo quay đầu nói: "Ta. . ."
>
> Mới vừa quay đầu, một bóng đen đã xuất hiện ở trước mặt hắn, bịch một tiếng, Long Thiên Ngạo vẽ ra một đường vòng cung duyên dáng té ngã ở trên mặt đất.
>
>
>
>